Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 33: Ngộ độc thực phẩm

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:23:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời đêm buông xuống, sân nhỏ yên ắng.

Vưu Thanh bàn vật lộn với núi đề toán suốt buổi tối, thở dài một lật phần đáp án , cẩn thận kiểm tra từng câu bài giải xong.

Chiếc đồng hồ treo tường hiệu Bắc Cực ngoài gian chính ngân nga điểm chuông một tiếng trầm ấm, cô liếc mắt , đúng chín giờ rưỡi.

Vưu Thanh ngáp dài, bóp bóp gáy cứng ngắc dậy vươn vai, tiện thể liếc ngoài cửa sổ.

Trung tuần tháng Chín, trăng tròn treo cao giữa bầu trời yên tĩnh. Ánh trăng lành lạnh phủ lên cả sân nhỏ một lớp lụa bạc mờ ảo.

cả ngày, cày đề cả tối, giờ hai mí mắt như sập xuống. Cô nhanh ch.óng thu dọn sách vở bước ngoài gian chính, gài then cửa cẩn thận.

Liễu Cầm sáng sớm nay lên núi hái nấm, tối nay chỉ mỗi Vưu Thanh ở nhà.

Rửa mặt xong, cô xách từ bếp một cây cán bột dài, để ngay cạnh giường mới yên tâm chui chăn.

Cơn buồn ngủ dày như sóng triều đang nuốt trọn cô thì bỗng từ ngoài sân vang lên những tiếng sột soạt khe khẽ.

sống một thuê nhà từ khi nghiệp, Vưu Thanh ngay lập tức tỉnh như sáo, cả căng cứng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng nhà, tạo thành một ô vuông sáng loang loáng sàn. Cô nín thở, mắt rời khỏi khối bóng đổ .

Tiếng động ngày một rõ hơn, Vưu Thanh hít một thật sâu, rón rén nắm lấy cán bột, tay còn bám khung cửa sổ, nhẹ nhàng nhô đầu ngoài.

Ánh trăng sáng tỏ, thứ đều phơi bày che đậy.

Không thấy trộm cả, chỉ thấy nhà Đoàn Thố bật đèn sáng choang.

Nỗi sợ hãi trong lòng cô dịu xuống, nhưng sự tò mò trỗi dậy.

Vừa định duỗi thẳng lưng ngó xem bên trong nhà Đoàn Thố gì thì thấy vác ai đó lao khỏi cửa, cửa còn khép, rõ ràng định chạy đó.

Người cõng – chính là bà nội!

Vưu Thanh hoảng hốt vứt luôn cây cán bột trong tay, đẩy toang cửa sổ.

“Đoàn Thố, bà nội thế?!”

Anh mặc độc cái áo ba lỗ trắng đầu , thở hổn hển mồ hôi nhễ nhại, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt đẫm mồ hôi khiến trông càng vội vàng, nhếch nhác.

“Bà nội nôn mửa, còn sốt cao nữa, tớ đưa bà đến bệnh viện Ái Dân ngay!”

Nhìn dáng vẻ yếu ớt, mặt mày xanh xao của bà cụ đang lưng , Vưu Thanh chợt cảm thấy điều gì đó quen quen...

Chẳng lẽ — đây chính là đoạn cao trào trong nguyên tác, nơi Đoàn Thố và nữ chính Ngô Quan Sương bắt đầu để ý ?

Theo như cốt truyện, một đêm, Đoàn Thố cõng bà nội ngộ độc thực phẩm đến bệnh viện Ái Dân, trùng hợp gặp Ngô Quan Sương đang trực đêm cùng bố là bác sĩ Ngô Doanh Giới.

Sau khi khám, Ngô Doanh Giới kết luận đó là ngộ độc thực phẩm, nhưng do bệnh viện Ái Dân máy rửa ruột hiện đại và bác sĩ chuyên môn, nên chuyển viện lên bệnh viện trung tâm Bích Thành.

Nhờ mối quan hệ của Ngô Quan Sương, những bố cô cho xe đưa , còn gọi điện lo liệu sẵn tất cả bên bệnh viện lớn – đến nơi là tiếp ứng tận tình.

Trong một tuần viện, Ngô Quan Sương ngày nào cũng đến thăm, đưa cơm, trò chuyện với bà nội , thế là trái tim trai trẻ Đoàn Thố hạ gục trong nháy mắt.

Vưu Thanh nghĩ đến đây, lập tức lên tiếng:

“Bà nội chắc ngộ độc thực phẩm , nên đến thẳng bệnh viện trung tâm Bích Thành, đừng để lỡ mất thời gian chữa trị!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-33-ngo-doc-thuc-pham.html.]

Cô vội vàng kéo lấy chiếc áo khoác treo móc tường, xỏ chân đôi dép vải, giật dây đèn khóa cửa chạy vội ngoài.

“Bệnh viện trung tâm xa, hai cõng thế bộ . Tớ sang bên tiệm tạp hóa cạnh nhà nhờ dì Vu cho gọi điện – để mượn xe của giám đốc Lâm!”

Không đợi Đoàn Thố trả lời, cô kéo then cổng, khoác áo lao ngoài.

Nghĩ đến việc nửa đêm nửa hôm gọi sếp dậy chỉ để nhờ mà còn bắt tài xế, Vưu Thanh cũng ngại ngùng.

nếu để Đoàn Thố cõng bà nội bộ đến bệnh viện Ái Dân, còn chuyển viện , thì bà cụ sẽ khổ hơn nhiều. Nghĩ thế, cô gạt hết ngại ngần sang một bên.

May mắn , trời cuối hè đêm mát, các bà các bác buôn chuyện ngoài tiệm tạp hóa mới tan, dì Vu cũng đang chuẩn đóng cửa.

Một bàn tay trắng trẻo bất thình lình thò cửa, suýt nữa dì Vu kẹp tay .

“Dì Vu, xin dì phiền, cho cháu mượn điện thoại một lát ạ!”

Vưu Thanh thở hồng hộc, đẩy nhẹ cửa bước , gượng giải thích.

Dì Vu sửng sốt, gật đầu, tay phe phẩy chiếc quạt nan:

“Ơ là Thanh hả? Trễ thế mà còn ngủ — gọi , gọi .”

lười nhác vươn vai, thong dong quầy sắp xếp hàng hóa.

Vưu Thanh thở phào, nhanh ch.óng nhấc ống , nhà Lâm Xuân Sinh.

Tiếng “tút… tút…” kéo dài đến mức cô suýt dập máy, trong đầu tính đến chuyện đạp xe tới tận nhà giám đốc Lâm thì đầu dây bên mới bắt máy.

“Alo?”

Giọng trầm ấm pha chút ngái ngủ, như thể đ.á.n.h thức khỏi một giấc mộng , chút lạnh lùng thờ ơ.

“Lâm Thuật Niên, là đó hả?”

Đầu dây bên im lặng đúng ba giây.

“… Vưu Thanh?”

Với cô đang nóng như lửa đốt thì ba giây như ba giờ.

! Là tớ đây! Là thế … Giám đốc Lâm ngủ thế? Bà nội của Đoàn Thố hình như ngộ độc thực phẩm, nôn mửa, sốt cao… Bọn tớ nhờ giám đốc đưa bệnh viện trung tâm Bích Thành—.”

“Bố chiều nay công tác đột xuất , sang Hoa Thành .”

Giọng điềm đạm và bình thản đến mức chẳng chút cảm xúc nào, từ đầu dây bên vang lên.

Vưu Thanh suýt nữa c.h.ử.i… cha luôn.

 

“Vậy thì —.”

 

Câu “ bây giờ” còn kịp thoát khỏi miệng, thì đầu óc Vưu Thanh lập tức vận hành với tốc độ ánh sáng. Cô lái xe đấy, nhưng giải thích thế nào nếu hỏi vì lái xe chứ…?

 

 

Loading...