Vưu Thanh thầm lặp lặp câu: “Làm chừa đường lui, còn dễ gặp ”, lặng lẽ theo Vưu Nghiên lên lầu. Lửa giận trong lòng cô ép c.h.ặ.t xuống tận đáy, cho bùng lên nữa.
Vào căn phòng đầu tiên bên tay trái tầng hai, Vưu Nghiên lạnh nhạt vẫy tay hiệu cho cô xuống chiếc ghế bàn học.
Vưu Thanh chọc giận, sắc mặt mấy dễ coi, nhưng vẫn tỏ điềm tĩnh xuống.
Vưu Nghiên mặc chiếc váy hoa màu cam sặc sỡ, khiến khuôn mặt tròn trịa vốn ngăm ngăm càng thêm vàng vọt, còn lòe loẹt quấn thêm cái thắt lưng đen ngang eo – nửa tây nửa , dáng thị dân mà cũng chẳng giống thôn nữ.
Cô lục tủ quần áo buông một câu lơ đễnh:
“Nghe em đang ở xưởng của ba Lâm Thuật Niên?”
Vưu Thanh đáp gọn lỏn:
“Ừm.”
Cô khẽ thở một , cố điều chỉnh nhịp thở, để năng lượng tiêu cực kéo trượt dài.
Vưu Nghiên vẫn lưng về phía cô, bộ như tình cờ hỏi:
“Chỗ em , chắc lắm em gái mê Lâm Thuật Niên lắm nhỉ?”
Vưu Thanh khẽ cau mày, cái bóng tròn trĩnh đang lục lọi , khóe miệng từ từ cong lên một nụ đầy ẩn ý.
“Chị thích ?”
Vưu Nghiên lập tức ho sặc một tiếng phắt :
“Nói bậy gì đấy!”
Cô thể tin đứa Vưu Thanh ngày xưa rụt rè, nhút nhát, gặp ai cũng , giờ dám thẳng thắn như .
Không moi tin , trong lòng cô bắt đầu tức.
Mặt đỏ bừng, cô , lục tủ làu bàu:
“Chẳng bộ nào mặc hết!”
Vưu Thanh đó nhếch môi lạnh vài cái. Cái kiểu “ném đá giấu tay” đúng là trình cao thủ, đ.â.m một nhát mà mặt mày vẫn tươi như hoa.
tiếc – cô còn là Vưu Thanh ngày xưa nữa.
Không còn là cô bé sinh ở những năm 70, luôn tự ti, luôn thấy thấp kém, luôn coi là đồ thừa thãi.
Cô là Vưu Thanh đến từ thế kỷ 21, từng “luyện công tâm” với hàng ngàn bộ cung đấu – đầu óc đầy mưu mẹo, kinh nghiệm đầy .
Cô thản nhiên đáp:
“Chắc nên quăng hết là . Mấy cái á, quê mùa quá thể đáng.”
Bóng lưng của Vưu Nghiên cứng đờ, bộ váy cầm tay cũng tuột xuống đất.
“Em… em cái gì?” cô tưởng nhầm.
Cô , gượng đầy ngạo mạn nhưng trong mắt bắt đầu hoảng loạn.
“Chị rõ mà – em , chị gu. Mấy cái đồ trong tủ , như mặc hội làng.” Vưu Thanh từng chữ một, mắt thẳng mắt đối phương.
Vưu Nghiên như sét đ.á.n.h ngang tai.
Từ nhỏ đến lớn, cô sống sung sướng, mặc đến mức từ Tị Thành lên tận tỉnh lị ai cũng trầm trồ. Vậy mà bây giờ – con nhỏ ngày xưa chuyên mặc đồ cũ của , từng nhún nhường nịnh bợ – chê là “quê mùa”?
Vưu Nghiên tức đến bật .
“Em là cái thá gì mà dám chê chị mặc đồ hả, đồ nhà quê chính hiệu!”
Cô chỉ tay thẳng Vưu Thanh, nước miếng b.ắ.n tung tóe, dáng vẻ đúng chuẩn tiểu thư hư hỏng đụng chỗ đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-39-cai-mieng-nho-kia-im-nao.html.]
là hổ phụ sinh hổ t.ử – Khúc lão thái bao nhiêu phần cay độc, cô cháu gái kế thừa gần trọn!
Vưu Thanh vẫn yên, điềm đạm, thậm chí còn nhẹ nhàng hiệu:
“Chị chảy nước miếng kìa, lau tiếp, ?”
“Cái miệng nhỏ , ngậm .”
Ai cũng , cãi mà thắng thì đừng dại mà lý lẽ logic. Phải đ.á.n.h tâm lý đối phương, họ tức điên thì mới là thắng.
Không cần tranh cãi đúng sai – tấn công thần kinh là đủ!
“Con nhỏ c.h.ế.t tiệt! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Ở phòng bên cạnh.
Vưu Diệm Chương đang quỳ nửa gối sửa chiếc radio thì chợt khựng , sang hỏi đàn ông đang tựa đầu giường sách:
“Ê, thấy cái gì ?”
Cuốn sách hạ xuống, lộ khuôn mặt thanh tú, lạnh nhạt của Lâm Thuật Niên.
Anh lắc đầu, đặt sách lên giá, bước tới đá nhẹ Vưu Diệm Chương một cái:
“Chờ cả sáng đấy, còn sửa nữa ? Có đ.á.n.h bi-a hả?”
“Đi chứ ông tướng! radio nhà hư , để sửa cái .”
“TAO GIẾT MÀY!!!”
Tiếng hét ch.ói tai như tiếng heo chọc tiết đột ngột vang vọng từ căn phòng kế bên, cắt ngang câu của Vưu Diệm Chương.
Lâm Thuật Niên và bạn nhanh ch.óng , cùng lao khỏi phòng.
Cửa mở, cảnh tượng mắt khiến cả hai sững sờ.
Hai cô gái đang túm tóc lôi đ.á.n.h, tóc tai rối bù, tay chân quơ loạn, tiếng la hét ầm ĩ, khói lửa bốc ngùn ngụt – trận chiến khốc liệt khác gì ngoài chiến trường!
Hai họ liếc một cái, vội vàng mỗi nhào tới kéo một .
“Đừng kéo em!”
Vưu Nghiên từ bé tới giờ bao giờ chịu uất ức thế ? Hôm nay nhất định dạy dỗ cho cái con bé nghèo rớt mồng tơi một trận nhớ đời.
Cô gầm gừ, tiện tay túm luôn cả Vưu Diệm Chương, đường đường là họ của , định lao lên nữa.
“Ai dô má ơi!”
Trên gương mặt trai của Vưu Diệm Chương mới thêm một vết cào dài, đau đến nỗi xuýt xoa mấy , lập tức lôi cô em họ về phía .
“Vưu Nghiên! Em điên hả?”
“Đừng cản em!”
Vưu Thanh lúc đang đ.á.n.h hăng say, coi đây là dịp trút hết bức bối từ lúc xuyên đến giờ. Ai ngờ mới giữa chừng chắn ngang.
Cô nổi giận, vung tay bừa, tiện tay cấu mạnh một cái lên mặt đang ôm c.h.ặ.t eo cô cho tiến lên tiếp.
Lâm Thuật Niên khẽ rên một tiếng, bản năng nghiêng đầu tránh, còn kịp hồn thì thấy Vưu Nghiên như một mụ điên xông tới, dứt khoát bế bổng Vưu Thanh lên như nhổ hành.