Lục Kim Yến lạnh lùng giữ cách, hé môi nửa lời. Dù nhận sự đáp , Đường Niệm Niệm vẫn hề nản lòng.
Cô cố gắng nở nụ gượng gạo, tìm hết chuyện đến chuyện khác để , chỉ mong " chồng" của thể thêm vài nữa.
"Chồng ơi, xem con của chúng đặt tên gì thì nhỉ?"
"Chồng ơi, mau nghĩ mà, nghĩ cả tên cho con trai lẫn con gái đấy nhé!"
Tống Đường tin tưởng tình cảm Lục Kim Yến dành cho .
Anh nhiều vì cô mà bất chấp cả sự sống c.h.ế.t, cô tin tình yêu đó là chân thành, mãnh liệt và đến c.h.ế.t cũng chẳng đổi .
Thế nhưng, Đường Niệm Niệm cứ nũng nịu gọi là "chồng", cô vẫn cảm thấy ch.ói tai vô cùng.
Nhất là khi thấy cô bám lấy để bàn chuyện đặt tên cho con, cô cảm thấy khí trong phòng bệnh như loãng dần , khiến cô nghẹt thở.
Cô khao khát ngoài để hít thở chút khí trong lành.
Nhìn thấy Lục Kim Yến rót thêm cho Đường Niệm Niệm một ly nước, cô buồn bã lưng bước khỏi phòng bệnh.
Đã quá trưa, Tống Đường vẫn ăn gì.
Thậm chí từ sáng đến giờ cô cũng kịp bỏ bụng thứ gì cả.
Thế nhưng đường, cô chẳng hề cảm thấy đói.
Nỗi xót xa nghẹn ứ trong lòng đủ cô thấy "no" .
Thực sự đôi lúc, cô ước gì Đường Niệm Niệm chỉ đang giả vờ.
Nếu cô giả vờ, cô sẽ cơ hội lột trần bộ mặt thật đó, để Lục Kim Yến tiếp tục dây dưa nữa.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
ánh mắt của Đường Niệm Niệm quá đỗi thanh khiết, trong veo, thấy một dấu vết nào của sự ngụy tạo.
Hơn nữa, phận góa phụ của hùng khiến Đường Niệm Niệm nhận sự kính trọng và thương xót của bao nhiêu .
Đứa bé trong bụng cô chính là "thượng phương bảo kiếm" bách chiến bách thắng.
Nếu cô đấu với Đường Niệm Niệm, đối phương chỉ cần kêu đau bụng một tiếng là cô đ.á.n.h mà tự tan xác pháo!
Trong lòng Tống Đường hiếm hoi nảy sinh cảm giác bại trận và mịt mờ.
Cô đang bước vô định đường thì đột nhiên ba đàn ông đội mũ cảnh sát chặn đường.
"Chúng là cảnh sát!"
Gã cầm đầu tên Hàn Bình chỉnh chiếc mũ cảnh sát đầu, hùng hổ túm lấy cổ tay cô, quát lớn:
"Tống Đường, cô liên quan đến một vụ án g.i.ế.c nghiêm trọng, cô theo chúng về đồn lấy lời khai ngay lập tức!"
"Buông !"
Sự xuất hiện đột ngột của ba gã khiến Tống Đường giật kinh hãi.
Cô cũng nhanh ch.óng nhận bọn chúng căn bản cảnh sát.
Cả ngày hôm nay cô đều ở bệnh viện, thể dính líu đến vụ g.i.ế.c nào, càng cần theo bọn chúng về đồn.
Hơn nữa, khí chất của ba gã đều toát lên vẻ lưu manh, dù đội mũ cảnh sát cũng chẳng giống thực thi pháp luật chút nào!
"Các cảnh sát!"
Hai gã còn là Vương Lỗi và Lưu Tam siết c.h.ặ.t lấy cánh tay cô khiến cô tài nào vùng vẫy .
Cô chỉ còn cách kêu cứu những đường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-doan-van-cong-don-mot-dai-my-nhan/chuong-206-2.html.]
"Cứu với!"
"Có kẻ bắt cóc! Giúp báo cảnh sát với! Chúng buôn !"
Vốn dĩ việc ba gã đàn ông ngang nhiên bắt giữ một cô gái cực kỳ xinh giữa đường thu hút ít dừng xem.
Giờ tiếng kêu cứu của Tống Đường, vây quanh mỗi lúc một đông.
Có còn vô thức hét lên:
"Bọn buôn ? Bọn chúng ở ? Đánh c.h.ế.t lũ buôn độc ác đó !"
"Bọn chúng là bọn buôn !"
Tống Đường liều mạng giãy giụa.
Thế nhưng sức vóc của bọn chúng quá lớn, còn cưỡng ép đeo còng tám tay cô.
Sự phản kháng giúp cô thoát , ngược chiếc còng sắt cứng nhắc còn khứa cổ tay đau nhói, khiến khuôn mặt nhỏ ngã của cô nhăn nhúm vì đau đớn.
"Buôn cái gì, chúng là cảnh sát! Cô là kẻ g.i.ế.c !"
Đám Hàn Bình chuẩn từ .
Đối mặt với đám đông bắt đầu vây quanh, mặt chúng hề biến sắc hoảng loạn.
"Người đàn bà độc ác lắm! Cô lén lút lưng chồng tằng tịu với nhân tình, chồng bắt quả tang ngay tại trận, thế mà cô còn dám cấu kết với tên gian phu g.i.ế.c c.h.ế.t cả chồng tội nghiệp lẫn chồng !"
"Tên gian phu của cô chúng bắt về đồn cảnh sát . Loại ác độc tày trời xử b.ắ.n!"
"Các ngậm m.á.u phun ! còn kết hôn, hề ngoại tình, càng g.i.ế.c ai cả!"
Tống Đường hét lên, "Bọn họ là cảnh sát giả, giúp báo cảnh sát với! Họ thực sự là bọn buôn !"
Thế nhưng, ba gã đàn ông đều đội mũ cảnh sát, tay cô đang đeo còng sắt thật sự.
Những dân hiếu kỳ vây quanh theo bản năng tin rằng bọn chúng chính là cảnh sát.
Cộng thêm tâm lý ai nấy đều căm ghét kẻ g.i.ế.c , xong những lời bịa đặt , đám đông chỉ hận thể dùng nước miếng dìm c.h.ế.t Tống Đường, chuyện giúp đỡ cô!
"Con bé sạch sẽ, xinh thế mà chuyện gì hồn ? G.i.ế.c thì đền mạng, cô đáng ăn đạn!"
" đấy, chồng và chồng là hai mạng đấy, cô với tên gian phu đó đều t.ử hình!"
"Mau đưa về đồn mà xử b.ắ.n ! Lũ g.i.ế.c đều đáng c.h.ế.t hết!"
...
Hứa San San đưa cho bọn chúng gần 3.800 đồng.
Bọn chúng dùng hơn 1.000 đồng mua hai chiếc mô tô đang dựng sẵn bên lề đường.
Thấy đều ủng hộ việc đưa Tống Đường , Lưu Tam và Vương Lỗi lập tức lôi xồng xộc cô lên một chiếc xe.
Lưu Tam cầm lái, Vương Lỗi giữ c.h.ặ.t lấy cô, còn Hàn Bình tự lái chiếc xe còn .
Tống Đường vẫn đang liều c.h.ế.t phản kháng.
Thậm chí, cô còn tung chân đá mạnh chỗ hiểm của Vương Lỗi.
Để tránh đêm dài lắm mộng, Vương Lỗi nhanh tay rút lọ t.h.u.ố.c mê mua từ chợ đen , bịt c.h.ặ.t lấy mũi cô.
Ngay lập tức, Tống Đường đổ gục lòng , bất tỉnh nhân sự!