Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 240: Tên Háo Sắc Kỷ Minh
Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:16:08
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm lão gia thấy cảnh mắt thì hài lòng gật đầu, đó ông sang Thẩm Thành Nghiệp:
“Thành Nghiệp, Thành Minh, đây mới là em gái ruột của các con, tên là Hà Hoa, còn đây là con trai của con bé, Phúc Mãn.”
Thẩm Thành Nghiệp thản nhiên gật đầu:
“Con .”
Thẩm lão gia ngạc nhiên:
“Con ?”
Thẩm Thành Nghiệp bất lực đáp, giọng chút bất đắc dĩ, gần đây Thẩm lão gia phái bao nhiêu điều tra chuyện , con trai như ông thể , ông ngu ngốc như Thẩm Yến .
“Con và em hai hôm nay đến đây là để cho ba xem chứng cứ.”
Nói xong, Thẩm Thành Nghiệp và Thẩm Thành Minh mỗi lấy một tập tài liệu điều tra của .
Thẩm lão gia nhận lấy, xem liền trợn tròn mắt, thì là bà , ông nghĩ đến chứ!
Sắc mặt ông lập tức sa sầm, nghĩ mà thấy tức, bao nhiêu năm qua ông vẫn gửi quà cho , nhớ ơn từng giúp đỡ nhà họ Thẩm.
Thẩm Thành Nghiệp và Thẩm Thành Minh tất nhiên đều hiểu chuyện, nhưng cũng tiện gì thêm, hai ở một lát về.
Tâm trạng ông Thẩm tệ, Thịnh Ý và những khác thấy cũng điều, ai dám nhiều lời, ai về phòng nấy.
Thịnh Ý rửa mặt xong, giường, chợt nhớ đến phong bì mà Thẩm Thành Minh đưa cho .
Cô bật dậy, lấy phong bì từ trong túi áo , mở xem.
Bên trong rơi một thỏi vàng lớn, chẳng trách lúc nãy cầm thấy cứng nặng tay.
Thịnh Ý mỉm mãn nguyện, món quà thực tế thế cô thích lắm.
Sáng hôm , nhớ đến việc hẹn với Giang Diệm thư viện, Thịnh Ý đặc biệt dậy sớm hơn thường lệ.
Hôm nay, chú Lý lái xe theo Thẩm lão gia ngoài, nên lái xe đưa Thịnh Ý đến trường là khác.
Tới cổng trường, Thịnh Ý xuống xe như khi, nhưng bước xuống, một bóng lao tới.
“Đồng chí Thịnh Ý, cô đến !” Kỷ Minh một cách dâm đãng.
Tối hôm qua, Dương Đan còn than phiền với rằng Thịnh Ý hẹn gặp Tần Tĩnh Di sáng nay ở thư viện, vì thế Kỷ Minh cố tình dậy thật sớm để chặn cô, quả nhiên đợi .
Tửu Lâu Của Dạ
Thịnh Ý một cách nhạt nhẽo:
“Chúng quen ?”
Kỷ Minh hề thấy hổ, vẫn cứ bám theo , còn chơi trò mưu mẹo, quá gần, cũng tụt xa, chỉ cần Thịnh Ý , đều giữ cách đủ để mất dấu.
Nếu ai khác thấy, chỉ nghĩ rằng hai họ tình cờ cùng đường. Còn gặp chỗ đông , cố tình bước lên song song với cô, khiến ngoài trông cứ tưởng họ cùng thật.
Thịnh Ý bực chịu nổi, nhưng cách nào, cô cảnh cáo hai , mà Kỷ Minh chỉ nhăn nhở tránh , đó xuất hiện ngay, lúc nào cũng viện cớ cùng đường.
Cô đành tăng tốc, nhanh về phía ký túc xá của Tần Tĩnh Di.
Tần Tĩnh Di sợ Thịnh Ý tìm , nên cố tình đợi ở sảnh ký túc, thấy Thịnh Ý đến, cô liền xách túi đồ ăn sáng lên:
“Thịnh Ý, cho , đồ ăn sáng đó.”
Thịnh Ý thực ăn ở nhà họ Thẩm , nhưng nghĩ Tần Tĩnh Di lòng, cô vẫn nhận lấy, ăn thêm cũng .
Tần Tĩnh Di thấy Kỷ Minh phía Thịnh Ý thì lập tức hiện rõ vẻ khó nên lời. Nghĩ đến chuyện hôm qua Thịnh Ý hẹn với một nam sinh, Tần Tĩnh Di do dự hỏi:
“Thịnh Ý, chẳng lẽ… đến nam sinh hôm qua là ?”
Cô nghĩ bụng: Nếu đúng là Kỷ Minh, thì cô thà thư viện chung còn hơn.
Thịnh Ý chẳng buồn liếc Kỷ Minh lấy một cái, mà sang Tần Tĩnh Di với vẻ mặt như thể một trò đùa.
“Sao thể là , học hành của giỏi cơ chứ?”
Tần Tĩnh Di im lặng, học lực của Kỷ Minh chỉ là giỏi, là cực kỳ tệ mới đúng.
Hai , nhịn mà bật .
“Đi thôi, chúng thư viện , nam sinh đó chắc sẽ tới tìm bọn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-240-ten-hao-sac-ky-minh.html.]
Thịnh Ý , ăn xong chiếc bánh bao nhỏ cuối cùng.
Hai sóng vai về phía thư viện, Kỷ Minh vẫn bám theo, khiến Tần Tĩnh Di cảm thấy khó chịu.
Cô nhỏ giọng than vãn với Thịnh Ý:
“Thịnh Ý, cứ theo mãi, phiền c.h.ế.t .”
Thịnh Ý cũng bất đắc dĩ, là đến thư viện, cô cách nào đuổi .
Hai đành tăng tốc, khi ngang con đường nhỏ cạnh thư viện, Tần Tĩnh Di tinh mắt thấy một bóng quen thuộc.
Mặt cô lập tức sáng rỡ:
“Thịnh Ý, thấy một bạn học, chúng qua đó , khi thể cắt đuôi Kỷ Minh.”
Thịnh Ý ý kiến gì, liền theo, nhưng khi đến gần, cô mới nhận mà Tần Tĩnh Di chính là Giang Diệm.
“Giang Diệm, cũng ở đây , quá!” Tần Tĩnh Di , gương mặt ngập tràn niềm vui.
Thịnh Ý hai mặt, trong lòng đầy cảm xúc phức tạp:
“Hai quen ?”
Đến lúc cô còn hiểu gì , rõ ràng cô đem bình phong .
Giang Diệm thật sự để ý việc thêm một nữ sinh cùng, rõ là nhân cơ hội để tạo thời gian ở riêng với Tần Tĩnh Di.
Tự nhiên tâm trạng của Thịnh Ý trở nên tệ hẳn. Cô bực bội nghĩ: Sao bóng đèn thế chứ?
nghĩ , nếu Tần Tĩnh Di thật sự thể đến với Giang Diệm thì cũng thôi, Giang Diệm còn hơn Kỷ Minh đến tám trăm .
“Đi thư viện thôi.” Thịnh Ý mở miệng .
Hai đồng thanh đáp:
“Ừ.”
Nói xong, cả hai đều đỏ mặt. lúc , Kỷ Minh đuổi tới, thấy cảnh mà tức đến nghiến răng.
Con đàn bà tiện nhân , mới chia tay bao lâu mà dính lấy Giang Diệm ?
Nghĩ đến việc khi khi còn ở bên , Tần Tĩnh Di lén qua với Giang Diệm, mặt lập tức đen , tức giận gào lên:
“Tần Tĩnh Di, cô rẻ mạt đến thế ? Không đàn ông là sống nổi nhỉ? Mới chia tay mà bám ngay lấy bạn cùng phòng của , cô thật đúng là đồ đàn bà hổ!”
Tần Tĩnh Di vốn là kiểu con gái ngoan ngoãn, mắng một tràng như thế liền đỏ hoe mắt, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống, trông như chính là .
Giang Diệm thì nhịn nữa, bước lên, kéo Tần Tĩnh Di lưng, giọng lạnh như băng:
“Tĩnh Di bao giờ ở bên , quên ? Cậu bao giờ chính miệng thừa nhận cô là bạn gái ? Hơn nữa, giữa hai các cũng trong sạch, ngoài chuyện thỉnh thoảng cùng một đoạn đường, ngay cả tay cũng từng nắm, đừng ăn hàm hồ ở đây. Còn nữa, một thằng đàn ông mà mở miệng là sỉ nhục con gái, thấy giỏi giang lắm ?”
“Đàn ông thực sự bản lĩnh thì lo mà nên sự nghiệp, kẻ bất tài vô dụng mới hạ bắt nạt phụ nữ để tỏ sức mạnh.”
Mặt Kỷ Minh đỏ bừng vì tức, nhưng dám cãi , dám hống hách với Tần Tĩnh Di vì cô nhút nhát dễ bắt nạt, chứ Giang Diệm thì khác, chẳng là gì so với cả.
Thấy hôm nay chiếm lợi, nghiến răng hằn học với Tần Tĩnh Di:
“Cô cứ chờ đấy, chuyện giữa chúng xong !”
Nói , sợ Giang Diệm tay đ.á.n.h thật, bỏ chạy mất dạng.
Kỷ Minh , Giang Diệm lập tức Tần Tĩnh Di, cô vẫn còn hoảng sợ, mắt đỏ hoe, sang Thịnh Ý với vẻ đáng thương tột độ.
Giang Diệm mà lòng xót xa, nhưng . Thịnh Ý bước đến ôm lấy cô, Tần Tĩnh Di lập tức òa .
Đợi cô xong, Thịnh Ý mới nhẹ giọng :
“Tĩnh Di, gì sai cả, đừng sợ , nếu còn dám bắt nạt, cứ phản kháng . Cậu cũng thấy đấy, loại như chỉ bắt nạt kẻ yếu, càng mạnh mẽ, càng sợ.”
Tần Tĩnh Di ngơ ngác Thịnh Ý, khẽ gật đầu.
Ba cùng về phía thư viện, chỉ là, đến cổng thư viện, Thịnh Ý tình cờ gặp một quen.