Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 255: Náo Nhiệt
Cập nhật lúc: 2026-01-17 05:24:34
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Cẩn Chu ngờ là chuyện như , còn tưởng Thịnh Ý chắc chắn chứ.
Hắn thất vọng, nhưng may là thể xác định Lục Yến Yến hiện giờ , tâm trạng Mạnh Cẩn Chu cũng dễ chịu hơn nhiều.
Thịnh Ý rảnh nhiều với , nhân lúc Mạnh Cẩn Chu còn đang ngây , cô rời khỏi đó .
Mạnh Cẩn Chu sớm quen với kiểu hành xử của cô, nên cũng lấy lạ.
Khi ngoài sáng nay, Thịnh Ý với chú Lý là chiều chú đến đón cô, nên giờ cô chỉ thể xe buýt đến bưu điện.
Cô gửi điện báo về nhà, báo chuyện của Lục Yến Yến, nhà nhận thì gọi điện cho cô. Xong việc, Thịnh Ý mới về nhà họ Thẩm.
Vừa khéo trùng với lúc nhà họ Thẩm ăn trưa, Thịnh Ý một bữa no nê, sofa tiêu cơm.
Ông Thẩm vui vẻ kể chuyện tám cho cô .
“Con trai và con gái của Dương Đại Trụ dắt theo ông bà nội ngoại, bây giờ dọn nhà Dương Yến ở .”
Thịnh Ý nhướng mày, nhiều như , nhà Dương Yến chắc chắn náo nhiệt lắm.
Ông Thẩm tiếp: “Ông dùng chút thủ đoạn nhỏ, hạ chức của chồng Dương Yến xuống một bậc.”
Thịnh Ý sững , chiêu của ông đúng là cao tay. lúc trong nhà đang sống cả một đám , mà đàn ông duy nhất kiếm tiền gặp chuyện thuận lợi ở nơi việc, lương còn giảm, trong lòng chắc chắn sẽ oán giận nhà họ Dương.
Quả đúng như Thịnh Ý dự đoán, nhà Dương Yến bây giờ loạn thành một nồi cháo.
Mẹ của Ngô Diệu Tổ ở thủ đô vài năm, tự cho là dân thành phố, coi thường ông bà nhà họ Dương, cho rằng họ quê mùa.
Ông bà nhà họ Dương thì nghĩ rằng nhờ họ mà Dương Yến mới thể sống yên ở nhà họ Thẩm nhiều năm như , giờ trong nhà xảy chuyện, đến lúc cô đền đáp họ .
Hai phía già gom với , ngày nào cũng cãi vã. Dương Yến vốn địa vị gì trong nhà, còn Ngô Diệu Tổ thấy nhà mỗi ngày gà bay ch.ó sủa, dứt khoát dọn về ký túc xá.
Dương Đan thì mang một bụng bất mãn, nếu vì bà cô , cô đuổi học ? Cho dù năm xưa ông bà ngoại bế nhầm con thì cũng liên quan gì đến cô , dựa mà đuổi cô khỏi trường chứ.
Em trai của Dương Đan là Dương Bảo năm nay mười tám, thì nghĩ: Đã là cô ruột, sống như thì giúp một tay, tìm cho một công việc để cũng thành thành phố chứ.
Mỗi trong nhà đều ôm một suy nghĩ khác , về còn dài để mà loạn.
Nói chuyện một lúc, ông Thẩm vẻ ngập ngừng. Hà Hoa sự khó xử của ông, bèn hỏi:
“Ba… ba chuyện gì ?”
Ông Thẩm chút căng thẳng: “Hà Hoa, con đừng lo, nhà họ Dương hại con t.h.ả.m như , ba sẽ bỏ qua . Những chuyện mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Hà Hoa ngờ ông chuyện , trong lòng nhẹ hẳn.
“Con nghĩ nhiều .”
Ông cũng yên tâm.
Buổi chiều, nhà cũ khách tới, tiếng động, Thịnh Ý cũng xuống xem.
Ông Thẩm thấy Thịnh Ý xuống thì hề hề giới thiệu hai .
“Tiểu Ý, đây là Tào Diễn, nhà họ Tào, cũng nghề y. Tào Diễn, đây là Tiểu Ý, ông ngoại con bé là lão gia nhà họ Trịnh, ông và ông của quen sâu đậm lắm đấy.”
Tào Diễn ngờ gặp Thịnh Ý ở đây, cả lập tức lúng túng.
Nhớ chuyện sáng nay thách thức cô, giờ hổ đến mức chỉ lấy chân đào ngay xuống đất mà chui một căn hộ hai phòng một sảnh.
Thịnh Ý chỉ bình thản chào hỏi:
“Xin chào, gặp .”
Tào Diễn cũng rụt rè chào một tiếng: “Chào… chào cô.”
Ông Thẩm ngạc nhiên hai một lượt: “Tiểu Ý, hai đứa quen hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-255-nao-nhiet.html.]
Tửu Lâu Của Dạ
Thịnh Ý gật đầu:
“Gặp một ạ. Sáng nay thi, phía cháu.”
Ông Thẩm thở phào, thì là .
Ông gọi Tào Diễn xuống, hỏi thăm sức khỏe Tào lão gia.
Tào Diễn ngoan ngoãn trả lời từng câu một.
Thịnh Ý mà thấy buồn . Buổi sáng thi, còn ăn mặc kỳ lạ, thái độ thì ngông nghênh ai bì nổi, mà buổi chiều đến thăm ông Thẩm bộ sơ mi phổ thông nhất, thái độ ngoan ngoãn đến mức giống con hồi sáng chút nào.
Cảm giác ánh mắt đ.á.n.h giá của Thịnh Ý, Tào Diễn hổ đến mức mặt đỏ bừng.
Khốn thật, cứ lúc ngoan nhất thì để cô thấy.
Ông Thẩm nhận sự gượng gạo của Tào Diễn, chuyện với một lát, để đám trẻ tự chuyện.
Thịnh Ý học y, Tào Diễn cũng học y, tuổi tác tương đương, nên tự nhiên đề tài chung.
Còn hai trúng , ông Thẩm hề lo. Trong mắt ông, thằng nhóc nhà họ Tào so với Cố Thanh nhà ông.
Quả nhiên, khi hai với , chuyện duy nhất chính là y học.
Nền tảng y học của Thịnh Ý sâu hơn Tào Diễn nhiều, đôi lúc chỉ vài câu khiến Tào Diễn á khẩu đáp nổi.
Bị đả kích nặng nề, Tào Diễn âm thầm nghiến răng, chiều đó về đến nhà họ Tào ở kinh thị liền vùi đầu học bài, học một mạch đến sáng hôm mới buông sách.
Thịnh Ý thì khi Tào Diễn rời liền liếc đồng hồ, thấy cũng còn sớm, cô lười chạy đến thư viện nữa, bèn về nhà sách.
Phúc Mãn như cái đuôi nhỏ, bám theo Thịnh Ý phòng, cạnh cô im lặng sách cùng.
Kết quả kỳ thi vẫn công bố nhanh, chiều hôm .
Ngày hôm đó Thịnh Ý lười biếng, đến trường, nên tự nhiên cũng bỏ lỡ lúc điểm niêm yết, mãi đến khi giáo sư Cốc gọi điện cho cô, cô mới .
Vì trời còn sớm, mới ba giờ chiều, Thịnh Ý bèn chạy đến trường xem điểm, tiện thể xem tình hình của giáo sư Cốc.
Đến trường thì bảng thông báo chỉ lác đác mười mấy xem.
Có lẽ vì điểm công bố đột ngột, hoặc vì tổng dự thi chỉ năm mươi, nên quan tâm nhiều.
Cô một lượt theo thứ tự xếp hạng, cô vẫn thứ nhất, Tào Diễn thứ hai, Cốc Phong thứ ba, Giang Diệm thứ sáu.
Xem xong hai mà cô quan tâm, Thịnh Ý liền đến nhà giáo sư Cốc.
Lúc Giang Diệm đang đó.
Chiều hôm qua, Giang Diệm ghé thăm giáo sư Cốc, thấy ông vẫn còn yếu, nên ở chăm sóc, trông ông sách trong phòng khách.
“Thầy, hôm nay thấy ? Giang Diệm, cũng ở đây ?”
“ thấy thầy còn yếu nên sang chăm sóc. Thịnh Ý, cô xem điểm thi ?”
Thịnh Ý gật đầu: “ xem , giỏi thật đấy.”
Giang Diệm hổ cúi đầu, khen trực diện thế , quen lắm.
Nói thật, Thịnh Ý còn nhỏ hơn hai tuổi, nhưng năng lực hơn nhiều. Từ trong lòng, thật sự khâm phục cô.
Nghe tiếng chuyện, giáo sư Cốc từ trong phòng .
“Tiểu Ý, em . Thầy nhận tin từ bên , rằng vòng thi cuối sẽ hủy, chỉ dựa danh sách công bố để tuyển. Bên cho các em một tuần tự do, đó sẽ là huấn luyện tập trung trong một tháng.”