Lâm Ái Dao : “Bọn họ đang thanh niên trí thức Vu đàn ông dan díu .”
“Cái gì?” Kim Linh sửng sốt, lập tức hỏi, “Bọn họ ai ?” Sẽ là Tống Mãn Đường chứ, đó là quan phối của Vu Tiếu, nếu là Tống Mãn Đường, cô ngược cảm thấy kỳ quái.
Kim Linh xong, nghĩ đến tính cách Vu Tiếu trong tiểu thuyết, cô : “Không thể nào, những quần áo đó thanh niên trí thức Chu gửi cho cô ?” Vu Tiếu thành thật như , thể dan díu với khác? Hơn nữa, trong tiểu thuyết , Chu Mật Hồng chính là mua cho cô ít quần áo và đồ , ai bảo nhà họ Chu tiền phiếu chứ.
Lâm Ái Dao : “Chúng đều là thanh niên trí thức Chu gửi mà, thanh niên trí thức Chu mỗi gửi bưu kiện lớn như , mỗi gửi quần áo tới chúng đều , nhưng những đó , cho nên mới những lời như .”
Nhắc tới cũng , sở dĩ các cô những quần áo là Chu Mật Hồng gửi, cũng là Vu Tiếu . Vu Tiếu mở bưu kiện mặt các cô, chỉ là đôi khi mở bưu kiện, cô sẽ Chu Mật Hồng gửi cho cô cái gì, cho nên lâu dần, mới sẽ cảm thấy đồ của Vu Tiếu đều là Chu Mật Hồng gửi. Có một lời, một hai , sẽ từ đó mà cho là thật.
Kim Linh : “Bây giờ thanh niên trí thức Vu ở đây, chờ thanh niên trí thức Vu trở về, hãy với cô chuyện .” Cô cũng nghĩ nhiều, dù cũng liên quan đến cô. Lại , Chu Mật Hồng là nữ chính, Vu Tiếu là bạn của Chu Mật Hồng, cho dù hào quang nữ chính, cũng dính hào quang nữ chính, chắc chắn sẽ việc gì. Kim Linh lo chuyện bao đồng, cô chỉ bản , đối với khác thế nào, hứng thú gì.
Lâm Ái Dao : “Cậu đúng, chờ thanh niên trí thức Vu trở về, sẽ với cô . Trước đó cũng thấy lời tiếng , hôm nay đột nhiên lời tiếng nhỉ?”
Vu Tiếu trở về là buổi chiều, cô ngược cái gì cũng mua, chỉ ở trong thành phố ăn một bữa cơm. trở Ao T.ử Sơn, cũng là giờ cơm tối, cho nên cô và Nhậm Sóc cùng đến nhà bà Tống .
Vừa đến nhà bà Tống, bà Tống liền sốt ruột : “Thanh niên trí thức Vu, các cháu cuối cùng cũng về .”
Nhìn dáng vẻ nóng nảy của bà Tống, Vu Tiếu khó hiểu : “Bà ơi ? Xảy chuyện gì ?”
Bà Tống : “Cũng lời đồn truyền từ lúc nào, hôm nay bà thấy ít đang , cháu hôm đó lên núi nhặt củi gặp trộm mộ, …… trộm mộ bẩn , cho nên mới thành phố tránh vài ngày. Còn …… còn cháu hôm đó núi nhặt củi là cùng nam đồng chí chui rừng cây nhỏ, cho nên mới gặp trộm mộ. Còn …… lúc cháu mới tới rách rách rưới rưới, bây giờ quần áo đều là đồ , là nam đồng chí mua cho cháu…… Lời tiếng tương tự nhiều.”
Vu Tiếu xong: “Lời ý gì a?” Cô nhất thời còn chút ngơ ngác, “Đang yên đang lành, truyền lời tiếng về cháu?”
Bà Tống : “Bà cũng , đó còn , lẽ là đó bà ngoài tìm chuyện phiếm, nhưng hôm nay ngoài một chuyến, liền đột nhiên thấy những lời , hình như đều đang .”
Nhậm Sóc hỏi: “Bà ai ?”
Bà Tống : “Bà ……” Bà thuận miệng mấy , mấy đó đều là nhà họ Tống, bà bình thường cũng chỉ giữa mấy hộ nhà họ Tống.
Nhậm Sóc về phía Vu Tiếu: “Chi bằng tìm mấy bà hỏi một chút, vô duyên vô cớ, lời tiếng về cô gì?” Nhậm Sóc tự nhiên là tin tưởng Vu Tiếu, quen mấy tháng , phẩm hạnh của Vu Tiếu vẫn . Vậy thì tại đột nhiên truyền những lời ? Sau lưng chắc chắn đang bịa đặt, chắc chắn mục đích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-102.html.]
Vu Tiếu : “Trước tiên cần phiền toái như , vì tự tra, bằng trực tiếp báo công an.”
“Báo công an?” Nhậm Sóc ngờ cô quyết đoán như , chỉ điều, “Công an sẽ đến ?” Chuyện bát quái loại , công an chắc sẽ đến.
Vu Tiếu : “ cũng công an đến , nhưng cứ báo công an . khi báo công an, chào hỏi với đại đội trưởng một tiếng.”
Nhậm Sóc : “Nên , cùng cô.”
Vu Tiếu : “Không cần , cùng , chừng ngày mai liền truyền lời tiếng giữa chúng , sẽ ảnh hưởng đến .”
Nhậm Sóc : “ quan tâm loại lời tiếng , chẳng qua là tin đồn mà thôi.”
Vu Tiếu : “Cảm ơn thanh niên trí thức Nhậm, yên tâm , việc gì . Bà ơi, chúng ăn cơm tối .”
Bà Tống : “ đúng đúng, ăn cơm tối , trời sắp tối đen , bà cũng quên mất ăn cơm tối.”
Ăn cơm tối xong, Vu Tiếu cũng nhà đại đội trưởng, mà là về ký túc xá thanh niên trí thức. Rốt cuộc sắc trời chút tối , buổi tối nhà đại đội trưởng quấy rầy cũng lắm, dù chính là báo công an, cũng là chuyện ngày mai .
Vu Tiếu đến ký túc xá thanh niên trí thức, thấy cửa phòng bên cạnh mở, đều ở trong phòng, cô hô một tiếng: “Mọi , về .”
Lâm Ái Dao từ trong phòng vội vội vàng vàng : “Sao mới về ?”
Vu Tiếu : “Xe bò ba giờ chiều mới từ thành phố trở về, khi trở về liền nhà bà Tống ăn cơm tối, tán gẫu một lát, cho nên về muộn.”
Lâm Ái Dao : “Hóa là , mua đồ gì ở thành phố ?”
Vu Tiếu : “Không , thiếu đồ gì, cho nên mua.”
Lâm Ái Dao cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút: “ , thanh niên trí thức Vu, hôm nay giặt quần áo, thấy thím giặt quần áo trong thôn đang lời tiếng về cô……” Thanh niên trí thức bình thường ít ở Ao T.ử Sơn, ví dụ như Vu Tiếu, cũng chỉ lúc ăn cơm và nhặt củi mới ngoài một chút, nhưng cũng là kết đội với Lâm Ái Dao, cho nên lời tiếng trong thôn cũng bình thường.