Kha Cảnh Dương nghiến răng nghiến lợi : “Mẹ ép.” Tiếp đó Kha Cảnh Dương chào cô theo kiểu quân đội, “Đồng chí Vu Tiếu, tên Kha Cảnh Dương, năm nay 22 tuổi, cao 1m88, nặng 75kg, nghiệp trường quân sự XXX, hiện đang ở quân khu Bắc Cảng, binh chủng đặc biệt trinh sát, quân hàm chính doanh trưởng.” Trinh sát là một trong những binh chủng đặc biệt, trinh sát nghi ngờ gì là một trong những lính xuất sắc nhất quân khu, hơn nữa yêu cầu đối với trinh sát cao, bất kể là tố chất quân sự, tố chất thể chất, tố chất tâm lý. Đồng thời, yêu cầu đối với các tố chất tổng hợp như hành động, thể năng, ý thức tác chiến của họ cũng nghiêm ngặt. Nhiệm vụ chính của trinh sát là thâm nhập lòng địch, trinh sát các tình hình của địch, cho nên, nguy hiểm. Hơn nữa, việc trinh sát mục tiêu của địch liên quan đến kế hoạch tác chiến của phe , cho nên trinh sát cũng quan trọng.
Nói đơn giản, thủ của trinh sát là nhất trong tất cả các binh chủng.
Trong tình hình bình thường, mỗi đơn vị tác chiến đều trang trinh sát.
Kha Cảnh Dương tiếp tục : “Hiện tại lương mỗi tháng của là 45 đồng, tính tem phiếu và tiền thưởng nhiệm vụ, nhưng mà…” Anh do dự một chút, nhanh ch.óng tiếp, “ chia lương thành ba phần, mỗi tháng 15 đồng đưa cho , 15 đồng tự tiết kiệm, 15 đồng hỗ trợ trại trẻ mồ côi của quân khu. Xin hỏi đồng chí Vu Tiếu, về việc phân chia lương của , cô ý kiến gì khác ?”
Vu Tiếu , hiểu thêm về một chút. Anh là một hiếu thuận, cũng là một lương thiện, nhưng cũng là một nguyên tắc, cho nên, lương chia ba phần. Bố nuôi dưỡng , báo đáp bố . Đồng đội hy sinh, trong khả năng của giúp đỡ con cái của họ. Về phần , cũng để đường lui.
Vu Tiếu hỏi đùa: “Vậy khi chúng kết hôn, một phần ba lương của nộp lên ?”
“…” Kha Cảnh Dương tha thiết cô, nghiến răng , “Bắt buộc.” Cho dù là hôn nhân hợp tác, một đàn ông cũng thể buông bỏ trách nhiệm nên , nhưng, “ thể chỉ nộp lương, nộp tiền thưởng nhiệm vụ ?” Nếu sẽ còn một xu dính túi.
Vu Tiếu nhịn lớn: “Được chứ.”
Kha Cảnh Dương cô gái đang ngớt, mùa đông , nụ của cô, trở thành phong cảnh mùa đông nhất trong mắt .
“Đồng chí Kha…” Vu Tiếu gọi, “Sau , và cùng hỗ trợ những đứa trẻ đó nhé.”
Kha Cảnh Dương mở to mắt: “Cô…”
Vu Tiếu khoảnh khắc đó cảm thấy, ở thế giới , một con sâu gạo giàu là , cả đời cứ thế trôi qua. khi quen Kha Cảnh Dương, những lời của , cô đổi chủ ý. Đây tuy là thế giới trong sách, nhưng cũng là một thế giới m.á.u thịt, vì sống qua ngày chờ đợi điểm cuối của sinh mệnh đến, để quãng đời còn của ý nghĩa hơn một chút? Hỗ trợ những đứa trẻ đó, chính là chuyện ý nghĩa nhất trong quãng đời còn của cô.
Ánh mắt của Kha Cảnh Dương đột nhiên đổi, giọng của cô gái dễ , đặc biệt là câu con của những hùng… Rất nhiều gọi những đứa trẻ đó là trẻ mồ côi, là những đứa trẻ ai cần, là những đứa trẻ đáng thương ở trại trẻ mồ côi, nhưng từng ai gọi chúng là con của những hùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-128.html.]
Anh nghĩ, Vu Tiếu là suy bụng bụng , khỏi chút đau lòng. “Được.”
Vu Tiếu vẫn luôn , dường như đột nhiên buông bỏ gông xiềng, tìm thấy mục tiêu sống, cảm giác thật . “Vậy quãng đời còn , chúng hợp tác vui vẻ.” Cô đưa tay .
Tay cô trắng, nhỏ, thể nắm c.h.ặ.t nó trong lòng bàn tay: “Quãng đời còn , chúng hợp tác vui vẻ.” Anh nắm lấy tay cô, dường như cuộc đời một bạn đồng hành, cũng tệ.
Hai trở về ký túc xá thanh niên trí thức, nhà họ Khương và dân làng còn ở đó, Kha đang ở trong sân chuyện phiếm với các nữ thanh niên trí thức, thấy họ đến, mắt bà sáng lên, nháy mắt hiệu với con trai.
“…” Kha Cảnh Dương chọn cách lơ, “Vậy cô chuyện với , tìm đại đội trưởng.”
Vu Tiếu : “Ừm, phiền .”
Mẹ Kha hiểu con trai nhất, nó đ.á.n.h rắm bà cũng thể ngửi ý gì, lúc dáng vẻ của con trai, trong lòng bà nóng rực, chuyện bà mong đợi trong lòng hy vọng . “Tiếu Tiếu , các c.o.n c.uối cùng cũng về , lão ấu gì với con ?”
Vu Tiếu thể hợp tác kết hôn với Kha Cảnh Dương, một là vì phận của Kha Cảnh Dương và quan điểm của về cuộc sống, tương lai, hai là vì Kha. Cho dù là hợp tác kết hôn, Kha cũng là chồng danh nghĩa, nếu chồng dễ sống chung, thì đối tượng hợp tác hợp ý đến , Vu Tiếu cũng sẽ đồng ý hợp tác. Cô và Kha tuy tiếp xúc nhiều, nhưng cô cảm thấy thím khá hợp ý . Mẹ Kha tính tình sảng khoái, việc nhanh nhẹn, còn Vu Tiếu thích loại yếu đuối. Cho nên đề nghị hợp tác kết hôn của Kha Cảnh Dương, cô mới đồng ý.
Vu Tiếu sự hợp tác như với Kha Cảnh Dương, thì đối mặt với Kha, cô tự nhiên cũng đổi phận. Trước đây coi Kha là một trưởng bối quen , bây giờ coi Kha là một trong những nhiệm vụ trong cuộc hôn nhân hợp tác. Cho dù là hôn nhân hợp tác, sự tôn trọng cô nên dành cho Kha Cảnh Dương, sự hiếu thuận nên dành cho Kha, cũng thể thiếu.
Vu Tiếu : “Cũng gì, thím phòng con ?”
Mẹ Kha lập tức : “Ây ây, còn phòng của thanh niên trí thức bao giờ, xem thử.”
Phòng của Vu Tiếu dọn dẹp ngăn nắp, gọn gàng, là một cô gái yêu sạch sẽ. Vừa phòng, ấn tượng của Kha đối với Vu Tiếu càng hơn.
Vu Tiếu rót cho Kha, pha sữa bột cho bà: “Thím uống ạ.” Nước nóng là đun bữa trưa, lúc còn nóng, nhưng nhiệt độ để pha sữa bột uống đủ. Tiếp đó cô lấy đường, hạt dưa, lạc cho Kha.