“Tiểu Vu, hôm nay đến phiền cháu .” Lúc Kha Cảnh Dương và bọn Xa Bình đang mắt to trừng mắt nhỏ trong bếp, trong sân đến, là thím Dương.
Vu Tiếu thấy thím Dương cũng vui vẻ: “Thím đến ạ, vẫn đến giờ ăn, để thím đợi thêm một lát.”
Thím Dương : “Mới ăn sáng lâu, bụng vẫn còn no lắm, chỗ nào cần thím giúp ?” Nói , đưa cái làn cho Vu Tiếu. “Một chút tấm lòng, đừng từ chối.”
Vu Tiếu cũng kiểu cách, liền nhận lấy. Cô cũng đồ trong làn, trực tiếp xách bếp. Thấy năm đàn ông to lớn trong bếp, cô : “Đều ở đây gì? Ra phòng khách .”
Xa Bình: “Cảm ơn chị dâu, chị dâu cần lo cho bọn em.”
Vu Tiếu gật đầu, cũng quản bọn họ nữa.
Thím Dương hai cái bàn bày trong sân, bên thức ăn còn nước ngọt, bia và kẹo: “Tiểu Vu, cháu mua cả nước ngọt và bia ?”
Vu Tiếu : “Cháu việc ở Nhà hàng quốc doanh mà, mấy thứ đều mua từ Nhà hàng quốc doanh, cho nên khá tiện. Thím nếu nhu cầu, cũng thể bảo cháu mang giúp.”
Thím Dương gật đầu: “Thỉnh thoảng cũng nhờ cháu mang giúp mấy chai bia, lão Dương thích rượu, lúc ăn cơm thích nhấp vài ngụm. Có điều, bình thường thím cho ông uống, uống rượu hại sức khỏe, nhất là ở cương vị như ông . Cho nên cháu cũng quản Tiểu Kha, thỉnh thoảng uống rượu cho vui thì , nhưng thể để nó uống thường xuyên.”
Vu Tiếu : “Thím ạ, cháu sẽ chú ý. Thím ạ, Dương đoàn trưởng vẫn đến ?”
Thím Dương: “Ông , đến giờ cơm sẽ xuất hiện . Cháu còn rau cần rửa ?”
Vu Tiếu: “Thím cần ạ, thức ăn đều xong , cháu nấu nốt món canh là .”
Thím Dương: “Vậy cháu nhanh thật đấy, sáng sớm tinh mơ dậy bận rộn ?”
Vu Tiếu: “Không ạ, là hôm qua lúc tan ở nhà hàng, cháu mang một ít thức ăn về, còn mong thím đừng chê bai.”
Thím Dương một cái: “Cháu đúng là lanh lợi.”
Trong nồi đất đang nấu canh, Vu Tiếu cũng việc gì , bèn cùng thím Dương trò chuyện.
“Lão Kha...” Lại một giọng vang lên, trong sân bốn , một nam một nữ dắt theo hai đứa trẻ. Người nam vóc dáng cao, chừng 1m73, tướng mạo đen, nhưng ngũ quan vô cùng nam tính. Người nữ tướng mạo khá xinh , trông vẻ trang điểm kỹ càng. Bọn họ dắt theo hai bé gái, hai bé gái cũng ăn mặc sạch sẽ.
Kha Cảnh Dương thấy tiếng, từ trong bếp : “Lão Đồ đến .” Anh gọi Vu Tiếu, “Tiếu Tiếu, đây là lão Đồ, là vợ đồng chí Hà, còn hai đứa con của họ, đây cơ hội giới thiệu với em.” Lão Đồ tên là Đồ Hữu Lượng, quan hệ với Kha Cảnh Dương khá , tương đương với quan hệ sư , bố của Đồ Hữu Lượng là thầy giáo của Kha Cảnh Dương ở trường quân đội, cho nên Kha Cảnh Dương và Đồ Hữu Lượng quen từ khi đến quân đội. “Lão Đồ, đây là vợ Vu Tiếu.”
Đồ Hữu Lượng: “Em dâu chào em, thằng nhóc quản , thật sự là quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-204.html.]
Vợ của Đồ Hữu Lượng là Hà Lệ Viện : “Còn , cuối cùng cũng kết hôn , cũng cần khiến lo lắng nữa, cô em chồng nhà chúng cứ nhớ thương mãi đấy.” Nói , Hà Lệ Viện về phía Vu Tiếu, “Em dâu thật là lợi hại, mà thể thu phục Cảnh Dương.”
Vu Tiếu xong, cảm thấy lời chút kỳ quặc. Có điều cô cũng để ý nhiều, : “Cảm ơn chị dâu khen ngợi, thể gả cho mới là phúc khí của em.”
Hà Lệ Viện : “Em dâu thật lợi hại, giống như chị, nấu ăn cũng , học thế nào cũng học . Hôm nay vinh hạnh nếm thử tay nghề của em dâu thật là quá.”
“Mẹ, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và nước ngọt, con ăn.”
“Mẹ, con cũng ăn, con thể ăn ?”
Hà Lệ Viện : “Mẹ dạy các con , khi đến nhà khác khách, bất kể gì, đều hỏi qua ý kiến của chủ nhà. Cho nên, các con hỏi thím Vu của các con .”
Hai bé gái lập tức về phía Vu Tiếu, nhưng vì hôm nay là đầu tiên đến, chúng cũng quen Vu Tiếu, cho nên mở miệng.
Vu Tiếu vội vàng : “Chuyện gì , các cháu ăn kẹo cứ lấy trực tiếp.” Nói , bảo Kha Cảnh Dương, “Cảnh Dương, đến mở nước ngọt .”
“Ừ.”
“Cảm ơn thím.” Nghe Vu Tiếu , hai đứa trẻ với Vu Tiếu.
“Rất náo nhiệt nha.” Cổng sân hai đến, là vợ chồng Thi Cần ở cách vách. “Còn tưởng bọn đến sớm chứ, xem bọn là muộn nhất .”
“Một chút tấm lòng.” Vợ Thi Cần cũng xách một cái làn, bên trong trứng gà và đường đỏ.
Đây là thứ hai Vu Tiếu thấy vợ Thi Cần, là lúc mượn thùng nước chạm mặt, đó gặp nữa, điều cô tan , gặp cũng là bình thường. “Anh chị khách sáo quá, mau trong .”
Đến mười một giờ, bắt đầu ăn cơm, các đồng chí nam một bàn, các đồng chí nữ một bàn.
Bàn nam Kha Cảnh Dương, bốn nhóm Xa Bình, Dương đoàn trưởng, Thi Cần, Đồ Hữu Lượng, Chu Võ, tổng cộng chín . Bàn nữ Vu Tiếu, thím Dương, Hà Lệ Viện, vợ Thi Cần, hai con gái của Hà Lệ Viện tổng cộng sáu . Hai bàn mỗi bàn mười món, bên bàn nữ thức ăn ngược vẻ nhiều hơn.
Hà Lệ Viện ăn mấy miếng thức ăn, ngạc nhiên: “Tay nghề của em dâu thật .” Lời là thật lòng, tay nghề quả thực là . “Em dâu , lúc em nấu ăn thể thêm một phần cho nhà chị ? Em yên tâm, tiền thức ăn và tiền công vất vả chị đều sẽ thiếu .”
Vu Tiếu từ nãy cảm thấy Hà Lệ Viện chuyện kỳ quặc, bây giờ xong, cô cảm thấy lời là ảo giác của . Người phụ nữ là cố ý như là ? Vu Tiếu : “Chị dâu thật xin , là quân nhân gia thuộc, chuyện đầu cơ trục lợi em sẽ nhé.”
Hà Lệ Viện xong, : “Đây là đầu cơ trục lợi chứ? Hơn nữa, chị cũng tiện bảo em dâu công mà. Lại , cái gọi là giúp đỡ quân tẩu, ở chỗ chúng cũng cho phép, tin em hỏi thím Dương xem.”