Nếu lấy tiền lương so sánh, nhân viên cảnh sát cơ sở đại khái mười mấy vạn một năm.
Nếu lấy áo bông so sánh, mỗi mỗi năm thể mua hai ba cái, mặc một năm mua một năm.
Đây là mức sống, nếu là trình độ giáo d.ụ.c thì khắp nơi đều là sinh viên đại học, sinh viên cao đẳng, ở năm 2021, sinh viên đại học chẳng gì hiếm lạ, hiện tượng trọng nam khinh nữ tồn tại thiểu , cho nên bất kể là nam sinh viên nữ sinh viên, đều nhiều, cũng sẽ ai vì là sinh viên đại học mà cảm thấy tự phụ.
Mà trình độ khoa học kỹ thuật thì càng cần , mặc dù em quan tâm đến những cái , nhưng đất nước chúng thành công lên mặt trăng , tàu vũ trụ lái của chúng thể bộ trong gian .
Sau đây là cải cách lịch sử... Giống như tình hình hiện tại, đến tháng 10 năm 1976 sẽ kết thúc, đời chúng em gọi là mười năm biến động, đưa sách giáo khoa lịch sử. Mà đó ngày 9 tháng 9 năm 1976, lãnh tụ vĩ đại của nước từ trần. Còn nữa, đến tháng 9 năm 1977, thi đại học khôi phục. Tháng 12 năm 1978, bắt đầu cải cách mở cửa, doanh nghiệp tư nhân, tiểu thương sắp hợp pháp. Em học lịch sử , thể nhớ gần như chính là những cái .”
mà... sinh mệnh con cuối cùng cũng ngày đến hồi kết.
“Kha Cảnh Dương?” Vu Tiếu đang im lặng, nhất thời nửa khắc, cũng gì.
“Rất .” Kha Cảnh Dương hồn , “Cảm ơn em bày thế giới tương lai mắt , mặc dù thể tưởng tượng, nhưng vui. 2021 trừ 1969, chênh lệch 52 năm, nếu sống thọ một chút, là thể thấy thế giới tương lai em từng sống . Không, cũng cần quá sống thọ, chừng là thể thấy .”
Vu Tiếu : “Vậy cũng đơn giản, cần đợi đến năm 2021, lúc em sinh , đất nước phát triển , đại khái đến năm 2000, là thể thấy tổ quốc phồn vinh hưng thịnh .”
Kha Cảnh Dương thẳng : “Đồng chí Vu Tiếu, việc sắp đây, thể nguy hiểm, nhưng bất kể xảy tình huống gì, đều sẽ ở bên cạnh em, em sợ ?”
Vu Tiếu đôi mắt sâu thẳm của , trong mắt chỉ cô.
Vu Tiếu lắc đầu: “Không sợ, nhất chẳng qua là c.h.ế.t thôi, hơn nữa em , đất nước sẽ hy sinh em .”
Kha Cảnh Dương sờ sờ mặt cô: “Vậy sắp xếp chuyện , em đợi tin của .”
Vu Tiếu: “Vâng.”
Nghĩ ngợi, Kha Cảnh Dương hỏi một vấn đề: “Bên phía em hiện tại còn thể lấy v.ũ k.h.í khác ?”
Vu Tiếu kiểm tra điểm hảo cảm: “Còn thể lấy tàu sân bay.” Điểm hảo cảm của cô mỗi ngày đều đang tăng lên. Bởi vì cán sự từ thành phố Y công tác huấn luyện ở khắp nơi cả nước, cho nên nhà hàng khắp nơi cả nước đều thực hiện kế hoạch suất ăn, dẫn đến điểm hảo cảm truyền đến từ khắp nơi cả nước liên tục ngừng.
Kha Cảnh Dương gật đầu: “Tiếu Tiếu, em nhớ kỹ, trong gian đó của em chỉ thể lấy v.ũ k.h.í, còn về thức ăn, phiếu các loại, em cứ coi như tồn tại. Vũ khí lợi cho đất nước, cá nhân thể sở hữu, nhưng thức ăn và phiếu thì khác. Hiểu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-vs-trong-sinh-tn-60-xuyen-thanh-ban-than-cua-nu-phu/chuong-301.html.]
Vu Tiếu : “Em hiểu . Vậy nếu hỏi về lịch sử thì ?”
Kha Cảnh Dương : “Trả lời đúng sự thật. Có điều em yên tâm, nếu gì bất ngờ, sẽ nhiều đến hỏi cái .”
Vu Tiếu: “Vâng.” Mặc dù vẫn căng thẳng, nhưng cô tin tưởng đàn ông .
Tiếp đó, Kha Cảnh Dương nhắc nhở cô một chỗ cần chú ý, đó liền ngoài, ngay cả cơm trưa cũng ăn.
Kha Cảnh Dương từ phòng nhà, thẳng đến văn phòng thủ trưởng tối cao.
Thủ trưởng tối cao tự nhiên là nhận Kha Cảnh Dương, vốn dĩ là đồng chí ưu tú, nghiệp trường quân đội, thể nhận ? Cộng thêm vì chuyện của Vu Tiếu, Kha Cảnh Dương ở trong quân đội vô cùng nổi tiếng.
“Thủ trưởng.” Kha Cảnh Dương chào.
Thủ trưởng tối cao nhướng mày: “Đồng chí Kha Cảnh Dương.” Nếu ông nhớ nhầm, đồng chí đang tuyển binh ở huyện thành X, đó điều tra vợ của là đồng chí Vu Tiếu, nếu đồng chí Vu Tiếu vấn đề, lúc nên chạy về, mà chạy đuổi về, điều chứng tỏ... đồng chí Vu Tiếu vấn đề. nếu đồng chí Vu Tiếu vấn đề, nên báo cáo với cấp của , trong quân đội ít khi xuất hiện chuyện báo cáo vượt cấp như thế .
Đồng chí Kha Cảnh Dương là một đồng chí ưu tú, sẽ vô duyên vô cớ xuất hiện chuyện báo cáo vượt cấp, trừ khi... chuyện của đồng chí Vu Tiếu, ở trong quân đội , quan trọng đến mức chỉ ông mới thể .
Tim thủ trưởng tối cao đập nhanh, ông nhận thức rõ ràng, chuyện của đồng chí Vu Tiếu chắc chắn liên quan đến chiến cơ. “Đồng chí Kha Cảnh Dương, xem chuyện báo cáo với .”
Kha Cảnh Dương thực hiện một nghi thức quân đội: “Báo cáo thủ trưởng, đúng , một tin tức vô cùng lớn cho ngài.” Thần tình nghiêm túc, ánh mắt kiên định.
Thủ trưởng tối cao , cũng kìm nghiêm cẩn theo: “Cậu .” Văn phòng của ông chỉ một ông.
Kha Cảnh Dương : “Thủ trưởng, sự việc là như thế ...” Anh kể tất cả chuyện một lượt, ngoại trừ những chuyện Vu Tiếu thể lấy thức ăn, phiếu, d.ư.ợ.c phẩm từ gian thần bí đó .
“Cậu cái gì?” Thủ trưởng tối cao bật dậy, “Năm 1976, lãnh tụ ...” Hốc mắt thủ trưởng tối cao cũng đỏ lên, ông chằm chằm Kha Cảnh Dương, hy vọng là lời dối, nhưng thần tình của cho , đây là sự thật.
Thủ trưởng tối cao xuống, ông là từng theo lãnh tụ cùng đ.á.n.h trận, thấy chuyện như , quả thực lòng như d.a.o cắt. Cho dù ai cũng khó tránh khỏi cái c.h.ế.t, nhưng lãnh tụ là trời trong lòng bọn họ a, trời sập , bọn họ ?
Cũng qua bao lâu, thủ trưởng tối cao dần dần hồn từ trong bi thương , ánh mắt ông một nữa trở nên sắc bén: “Đồng chí Kha Cảnh Dương...” mà, ánh mắt sắc bén hơn nữa, cũng giọng khàn khàn bán , “Đồng chí Kha Cảnh Dương, tất cả những điều , về chuyện đồng chí Vu Tiếu đến từ tương lai, là thật ?”