Xuyên Thành Ác Phụ, Ta Dựa Vào Mỹ Thực Làm Giàu - Chương 84: Nương thích bắt nạt con hơn
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:35:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngoan, đừng , Nương ở đây , tâm sự gì con cứ hết với Nương."
"Nương thật lòng đ.á.n.h con trách con, nhưng con còn quá nhỏ mà, tiểu oa nhi ở độ tuổi nên đến học đường sách, thể săn . Nếu con thương, cả nhà chúng đều sẽ lo lắng, chúng ... chỉ là lo cho con thôi."
Sở Cẩm Trung ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ: "Nương... nếu con c.h.ế.t , , Cha và thật sự sẽ buồn lắm ?"
Thẩm Chỉ dịu dàng lau nước mắt cho hài nhi: "Dĩ nhiên , con chính là đại bảo bối của nhà chúng , là tiểu bảo bối, bảo bối nhà ai mà xảy chuyện thì nhà đều sẽ đau khổ cả."
Sở Cẩm Trung ở trong lòng sức lắc đầu.
Không , hài nhi chứng kiến quá nhiều, quá nhiều tiểu oa nhi gặp nạn, họ c.h.ế.t thê t.h.ả.m, nhưng họ chẳng còn nào nữa.
Vì ai xót thương bọn họ, cũng chẳng ai vì bọn họ mà đau khổ.
Bởi vì đau khổ quá nhiều , thậm chí hài nhi sớm quen với việc từng bên cạnh lượt ngã xuống.
Hài nhi rõ bản cũng sẽ một ngày c.h.ế.t .
Đoàn trưởng bá bá nhiều, nhiều đồng t.ử quân, đều là binh lính chứ là những đứa trẻ, c.h.ế.t nhiều như thế , thêm một hài nhi, chừng cũng chẳng ai xót xa.
Nào ngờ vận khí của hài nhi đến thế, khi c.h.ế.t mà Cha, Nương và - những điều mà hài nhi từng dám mơ tới.
"Bảo bối, nên con đừng mạo hiểm nữa, Nương lo cho con lắm."
Sở Cẩm Trung thút thít hai tiếng: "... con đối xử với , Cha đang bệnh, thì còn nhỏ, Nương ngày nào cũng huyện thành vất vả. Con thể kiếm tiền, con thể nuôi , chỉ cần mỗi ngày con đều rừng là sẽ săn con mồi."
Thẩm Chỉ xoa xoa cái đầu nhỏ của hài nhi: "Đứa trẻ ngốc , con rốt cuộc là..."
Chần chừ một chút, nàng vẫn hỏi miệng.
"Sở Trung, ... Nương cùng con lập một giao kèo nhé, nếu con lên núi săn b.ắ.n thì dẫn theo, chỉ khi ở bên cạnh, mới yên tâm ."
Sở Cẩm Trung lau nước mắt: " Nương bận rộn."
"Nương thể bớt bận , cũng thể huyện thành nữa."
Sở Cẩm Trung gật gật đầu: "Vậy... ạ, Nương, đừng việc nặng nữa, mệt lắm."
Hàng mi của Thẩm Chỉ khẽ rung động: "Được, Nương việc nặng, Nương sẽ thong thả hơn, chúng từng bước từng bước khiến cuộc sống lên, cần vội vàng."
Sở Cẩm Trung lộ nụ : "Nương, nhà chúng hiện tại , ạ, cha nương và đều ở đây, còn cơm ăn, đ.á.n.h trận, đây chính là những ngày tháng hạnh phúc nhất ."
Thẩm Chỉ sững .
Đây là lời mà một đứa trẻ bình thường thể , hài nhi còn nhỏ như săn b.ắ.n.
Điều đó chứng tỏ năng lực sinh tồn của hài nhi cực kỳ mạnh mẽ.
Hài nhi , chứng tỏ đây là một đứa nhỏ đáng thương đến từ thời đại chiến tranh loạn lạc.
Hài nhi luôn cẩn trọng như thế, đối với một gia đình rách nát thế mà cũng thấy mãn nguyện lắm .
Vậy hài nhi sống những ngày tháng như thế nào?
Thẩm Chỉ chẳng dám nghĩ tiếp.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy tiểu gia hỏa, cũng ngước đầu lên bầu trời xanh thẳm: "Bảo bối đúng, tất cả những điều đều ."
Sở Cẩm Niên ở trong phòng lo lắng tới lui, ca ca đ.á.n.h .
Cũng Nương tha cho ca ca .
Tiểu gia hỏa lúc thì thở dài một tiếng, lúc thở dài thêm tiếng nữa.
Đi tới lui đến mức mỏi cả chân, hài nhi tới bên giường, Sở Trường Phong đang yên tĩnh, tiểu gia hỏa hôn nhẹ lên mặt , giọng mềm mại: "Cha, mau tỉnh thôi, Nương sắp giáo huấn ca ca kìa, chừng ca ca Nương đ.á.n.h , chủ cho ca ca nha."
"Thôi ... thật là do ca ca phạm , nhưng ca ca cố ý , ca ca... ca ca lợi hại, sẽ thương ạ."
"Cha... ca ca thật sự trở nên , , còn hơn cả Niên Niên nữa, Niên Niên bây giờ cực kỳ thích ."
"Người xem ca ca nhè nhỉ?"
"Cha, cái gì cũng hết ?"
Tiểu gia hỏa bĩu môi nhỏ, đưa tay nhào nặn mũi đến mức biến dạng, đó vội vàng buông , nhẹ nhàng xoa xoa cái mũi cho .
"Ây da ây da, xin nhé, Niên Niên cố ý bóp mũi , mũi thật cơ, tuyệt đối biến dạng, nếu vị Cha xinh của con sẽ còn xinh nữa mất."
"Phụt--"
Tiểu gia hỏa ngây .
Cha tỉnh, thì là ai đang nhạo hài nhi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ac-phu-ta-dua-vao-my-thuc-lam-giau/chuong-84-nuong-thich-bat-nat-con-hon.html.]
Hài nhi vội vàng đầu, liền thấy Thẩm Chỉ và Sở Cẩm Trung đang tủm tỉm .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu gia hỏa đỏ bừng lên.
"Mọi ... hai đây từ lúc nào thế?"
Hài nhi hừ hừ một tiếng: "Lén lút nhạo Niên Niên... Nương xa, ca ca xa... đều hết..."
Hài nhi rúc đầu lòng Sở Trường Phong: "Vẫn là Cha nhất!"
Thẩm Chỉ và Sở Cẩm Trung càng thêm rạng rỡ.
"Hừ hừ hừ!"
Sở Cẩm Niên tức giận đá đá mấy cái chân nhỏ: "Mọi nhạo Niên Niên nữa, Cha thấy sẽ tức giận đó, con là bảo bối mà thích nhất!"
Thẩm Chỉ nhịn liền bế thốc hài nhi lên, hôn mấy cái thật kêu: "Tiểu hắc cầu nhà ơi, con thể đáng yêu như thế hả?"
Sở Cẩm Trung: "Đệ đáng yêu nhất!"
Sở Cẩm Niên ngơ ngác hai , vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chợt nghĩ điều gì, hài nhi vội hỏi: "Nương, đ.á.n.h ca ca ? Không bắt nạt ca ca ?"
Thẩm Chỉ khẽ cụng đầu cái đầu nhỏ của hài nhi: "Nương thấy là cứ bắt nạt con , thích bắt nạt con hơn, con cũng dễ bắt nạt hơn nhiều."
Tiểu gia hỏa cũng chẳng đây là đang khen đang mắng , cũng chẳng rõ là Nương thấy nữa.
Bảo hài nhi mà bắt nạt hài nhi.
Bảo hài nhi , mà dáng vẻ của Nương cảm giác như thích hài nhi.
Có ai thích khác mà dùng đầu nhẹ nhàng cụng đầu như thế ?
"Nương lừa Niên Niên , Niên Niên , thích con!"
"Sao con tự luyến thế hả? Không hổ ?"
"Không hổ tí nào!"
Hài nhi vui mừng còn chẳng hết nữa là!
Thẩm Chỉ mỉm , hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hài nhi đặt xuống: "Niên Niên, Sở Trung, hai đứa hôm nay ăn gì nào?"
Hai một cái.
Sở Cẩm Trung nháy mắt với Sở Cẩm Niên.
Sở Cẩm Niên hiểu ý, ca ca đây là đang nhường hài nhi chọn.
Tiểu gia hỏa trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.
"Nương... ... thể ăn món thịt cá ạ?!"
Sở Cẩm Trung: "Chúng con thể bờ sông bắt cá! Con bắt cá đấy!"
Thẩm Chỉ cảm thấy lòng ấm áp lạ thường, thịt cá ư, chẳng qua là vì ăn thịt cá thì thể tự kiếm mà tốn tiền thôi.
"Được, theo các con hết, dẫn các con bắt cá!"
"Tốt quá!"
Hai Tiểu t.ử nhảy cẫng lên mấy cái!
Trong lúc chờ hai hài nhi tìm sọt tre để bắt cá, Thẩm Chỉ về phía Sở Trường Phong.
Nàng bón cho chút linh tuyền thủy, khẽ thở dài: "Sao vẫn tỉnh ? Đã một ngày một đêm ."
"Sở Trường Phong... mau tỉnh , cứ ngủ mãi thế gì chứ?"
Nói xong, thấy vẫn phản ứng gì, Thẩm Chỉ mím môi, dậy ngoài.
Mẫu t.ử ba đeo sọt tre, xách giỏ bờ sông.
Bên bờ sông còn một nhóm thiếu niên cũng đang bắt cá.
Chúng cũng cầm sọt tre hoặc giỏ tre để vây bắt.
Dường như vẫn thu hoạch gì.
Đám trẻ con quậy phá nãy giờ, chắc cá cũng sợ mà chạy mất .
Thẩm Chỉ đành dẫn theo hai Tiểu t.ử đổi địa điểm khác.