Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 62: Trọng trách của Từ Đại Trụ
Cập nhật lúc: 2026-01-17 07:45:48
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn sinh tồn nơi hoang dã, học cách bảo quản thực phẩm là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là với các loại thịt dễ biến chất.
Vi sinh vật là tác nhân chính khiến thịt thối rữa, chống thối thì cần dùng muối, rượu nồng hoặc các loại gia vị để tẩm ướp sát khuẩn. Đây cũng chính là điều khiến hai gia đình đau đầu: họ đủ muối.
Ngoài cách đó , phương pháp thông dụng nhất là mất nước hoặc giữ trong môi trường nhiệt độ thấp. Giữ nhiệt độ thấp thì khỏi bàn, đó là đông lạnh, mà ở đây thì đào tủ lạnh.
Thông thường, nhà nông sẽ dùng giấy dầu bọc kín thịt vùi xuống suối, hoặc đạp thẳng xuống ruộng bùn để giữ độ tươi trong một tháng. những điều kiện hiện tại đều đáp ứng , nên chỉ còn cách mất nước.
Ở phía bên , ông cụ Trường Canh cũng đang tích cực tìm cách cứu vãn tình hình. Không muối, ông nghĩ ngay đến việc thịt hun khói.
Giang Chi thấy ông cụ đang tất tả tìm cọc gỗ để treo thịt, liền lên tiếng: "Bác Trường Canh, nhiều thịt thế , chỉ dựa đống củi lửa ở nhà thì thể nào hun khô hết ."
Khuôn mặt nhăn nheo của ông cụ đầy vẻ nôn nóng, ông đống thịt mà thở dài: "Hầy! là tham thì thâm, giờ mà chẳng ăn , chỉ còn cách hun bao nhiêu bấy nhiêu thôi, chẳng lẽ để công sức cả đêm qua đổ sông đổ biển."
Giang Chi bảo: "Nhất định lãng phí, thịt khô, mà còn một mẻ cho xong hết luôn. Bác Trường Canh, chúng thể dùng lò than. Không gian trong đó rộng, chắc chắn sẽ xếp hết thịt , hơn nữa nhiệt độ trong lò than cũng dễ kiểm soát."
Đây chính là giải pháp mà Giang Chi nghĩ .
Lò than!
Mọi đồng loạt ngẩng đầu lên, chợt bừng tỉnh đại ngộ. Ông cụ Trường Canh đưa tay tự vả trán một cái bốp: "Ái chà, xem bận đến mụ mị cả , chỉ nghĩ đến chút lửa bếp lò, mà nghĩ chỗ khác. Chỗ đó đúng là dùng ! Mẹ Nhị Thụy , chúng chỉ cần treo các dải thịt lên vách lò dùng củi đốt lò, thế là hun tất cả ."
Thực tế, ý định của Giang Chi là biến lò than thành một cái lò nướng khổng lồ để sấy khô thịt.
Tuy nhiên, đốt than là quá trình yếm khí ở nhiệt độ cao, còn hun thịt khô là nướng ở nhiệt độ thấp trong thời gian dài. Sấy thịt lợn để nhiệt độ quá cao, nếu thịt sẽ bắt lửa mà cháy mất.
Nghĩ đến việc cả ông cụ Trường Canh lẫn Từ Đại Trụ đều đốt than, thể thao tác nhiệt độ thành thục, với kinh nghiệm của họ, dù bao giờ dùng lò than để hun thịt nhưng chắc chắn sẽ để thịt cháy thành than. Cứ cải tạo lò than một chút là thể thử .
Lời của Giang Chi khiến vốn đang rầu rĩ bỗng chốc phấn chấn hẳn lên. Bà nội Tiểu Mãn hai tay chống nạnh, chỉ huy mấy phụ nữ sơ chế thịt.
Ông cụ Trường Canh thì dẫn theo Tiểu Mãn và Nhị Thụy đang hăng m.á.u như tiêm m.á.u gà dọn dẹp lò than để chuẩn sấy thịt ngay. Có hy vọng, những con vốn mệt lử bỗng chốc thấy khỏe khoắn lạ thường!
Tuy trời đang nóng, nhưng may là lợn rừng c.h.ế.t trong dòng suối lạnh, thêm việc xẻ thịt diễn ban đêm khi nhiệt độ thấp nhất, nên mới thêm thời gian để xử lý.
Lò than nhà Tiểu Mãn ở ngay bên cạnh, đây thường xuyên sử dụng nên bảo dưỡng khá . Dù bỏ hoang hơn một năm, nhưng đợt bà nội Tiểu Mãn dọn dẹp sạch sẽ. Bây giờ ông cụ Trường Canh định bắc giá gỗ bên trong để treo thịt.
Chuyện lò than lo, nhiệm vụ của mấy Giang Chi vẫn là nặng nề nhất.
Lông lợn rừng thể nhổ vì lông nhiều mà da quá dày, chỉ đành vứt bỏ lớp da. Thịt khô chia loại thịt sống và thịt chín ăn liền.
Giờ thời gian để chế biến thịt chín, đành sấy trực tiếp thịt sống, ăn vẫn nấu . Thế là, mấy dùng d.a.o lột bỏ da lợn , thái thịt thành những dải nhỏ để riêng một bên.
Vì đêm ngủ, tốc độ thái thịt của Giang Chi và Xuân Phượng rõ ràng chậm hẳn , nhưng họ dám nghỉ ngơi, chỉ c.ắ.n răng chống chọi.
Xảo Vân và bà nội Tiểu Mãn thì chân tay thoăn thoắt hơn nhiều. Bên cạnh, Tiểu Nê Ni ba tuổi đang ngoan ngoãn ngủ cùng Thải Hà mới hai tháng tuổi, để lớn phân tâm.
Đột nhiên, từ trong lán truyền tiếng của Từ Đại Trụ: "Bà nội, Xuân Phượng, khiêng cháu ngoài với!" Xuân Phượng ngỡ việc gì, vội buông tay chạy , ngờ là Từ Đại Trụ việc cùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/chuong-62-trong-trach-cua-tu-dai-tru.html.]
Từ Đại Trụ : "Mọi cứ đặt cháu lên ván gỗ, cháu dù chậm một chút nhưng cũng giúp phần nào!"
"Cháu như thế thì mệt lắm, bà vẫn còn !" Bà nội Tiểu Mãn xót cháu, bò đất việc.
Từ Đại Trụ kiên quyết: "Bà nội, cháu giờ sức . Thím Giang chẳng bảo luyện tập nhiều đó !"
Giang Chi: "...?"
Được , cô thấy thế cũng , thêm một là bớt một chút thời gian, huống hồ Từ Đại Trụ chắc chắn sẽ việc như thế thôi.
Nhờ sự kiên trì của Đại Trụ và lời đồng ý của thím Giang, khiêng lên một tấm ván gỗ vốn là cái giường tre mà ông cụ Trường Canh ghép từ hai cây.
Tấm ván kê cao, Đại Trụ thể buông thõng tay xuống để thái thịt, tuy bất tiện nhưng gia nhập cũng thêm một phần sức lực.
Đợi đến khi ba nhóm ông cụ Trường Canh dọn dẹp xong lò than, dùng cọc gỗ buộc thành giá đỡ, chuẩn sẵn củi lửa và than phụ thái thịt thì tốc độ tăng lên rõ rệt.
Chẳng mấy chốc, mấy trăm cân thịt thái đều tăm tắp thành những dải rộng hai ngón tay, dài một thước, đưa lò than xếp lên giá gỗ.
Vấn đề còn là đốt lửa thế nào để bên trong giữ nhiệt độ định, lửa tắt mà thịt vẫn khô . Từ Đại Trụ tràn đầy tự tin : "Ông nội, thím Giang, việc cứ giao cho cháu, cháu nhất định sẽ để thịt xảy chuyện gì."
Nhiệt độ bên trong thể kiểm soát bằng cách thêm than, mà thông qua độ thông gió của cửa lò, việc đòi hỏi kỹ thuật cao.
Lần , ai phản đối yêu cầu của Từ Đại Trụ, vì là kỹ thuật giỏi nhất trong họ. Từ năm mười sáu tuổi bắt đầu đốt than, Đại Trụ ít khi phạm sai lầm, than lò luôn nhiều và chất lượng . Ở thôn Từ gia, mà thứ hai thì chẳng ai dám nhận thứ nhất.
Sau khi Đại Trụ kiểm tra tỉ mỉ lượng than, độ khô ướt trong lò, Tiểu Mãn mới dùng rơm rạ châm lửa đống than.
Vì lo lắng nếu tự tay sẽ khiến cả lò thịt hỏng, Đại Trụ bảo Tiểu Mãn đặt cuộn tròn trong một cái gùi lớn, buộc cái gùi cọc gỗ bên cạnh cửa lò. Như thể quan sát tình hình bên trong ở cự ly gần, cũng thể tự tay dùng bùn nhão bịt bớt cửa lò để kiểm soát nhiệt độ than lửa bên trong.
Chỉ là cách quá gần, cộng thêm việc cử động bất tiện, khói bụi từ cửa lò phả mặt đen nhẻm, trông lọt thỏm trong gùi như một đứa trẻ nghịch ngợm.
tâm trạng khi giao trọng trách vô cùng sảng khoái, khuôn mặt vốn dĩ luôn lãnh đạm của Đại Trụ nay hiện lên vẻ nhẹ nhõm, thậm chí còn dùng than đen bôi mặt trò hề trêu Xuân Phượng và Nê Ni vang.
Ông bà nội Tiểu Mãn bên cạnh khẽ lau nước mắt. Từ Đại Trụ lúc dường như trở những ngày cũ, hồi phục thành thanh niên hăng hái khi thương.
Tiểu Mãn cũng chẳng thấy mệt nữa, cứ quanh quẩn bên cạnh trai, dạy cách lửa từ những chi tiết nhỏ nhất, cách cảm nhận sự đổi của nhiệt độ.
Việc cần luyện tập, dù chỉ dạy nhưng Tiểu Mãn thiếu kinh nghiệm vẫn thể nhận việc đắp thêm một lớp bùn bớt một lớp bùn thì than lửa bên trong gì khác biệt.
Sấy thịt là một quá trình lâu dài, Đại Trụ ở đó, cũng yên tâm về ngủ. Ngay cả Tiểu Mãn bên cạnh Đại Trụ cũng bắt đầu lờ đờ, ngáp ngắn ngáp dài bảo: "Anh cả, mệt nên ngủ một lát, em vẫn còn trụ , việc gì cứ gọi em nhé!"
Từ Đại Trụ thèm : "Muốn ngủ thì ngủ một lát , trông !"
"Không... cần... khò! Khò!" Lời của Tiểu Mãn còn dứt, gục đầu đống rơm mạch bên cạnh mà ngáy như sấm.
Từ Đại Trụ mỉm , tập trung tinh thần quan sát nhiệt độ trong lò.