Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 83: Sóng gió qua đi

Cập nhật lúc: 2026-01-22 09:58:08
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương quân đầu là một gã trung niên thô kệch, thấy ông cụ Trường Canh xuống núi niềm nở chào, chắp tay hành lễ: "Ha ha ha ha, khách quý, khách quý! Lão nhân gia, đa tạ d.ư.ợ.c liệu của các ."

 

Ông cụ Trường Canh bất ngờ, đám binh lính dễ chuyện thế nhỉ? Trong lòng tuy nghi hoặc nhưng ngoài mặt ông vẫn cung kính đáp lời: "Vẫn là nhờ quân gia khoan hồng độ lượng, chấp nhặt sự thất lễ của lão già ."

 

Trương quân đầu hì hì: "Cái gọi là đ.á.n.h quen !"

 

t.h.u.ố.c cứu mạng thì mới giải quyết chuyện nước sôi lửa bỏng mắt. So với an nguy của đám thương binh , chút thương tích của lũ lưu dân đáng giá cái quái gì, vả cũng c.h.ế.t mà lo.

 

Giang Chi lúc trong bộ dạng thôn phụ, lặng lẽ một bên quan sát tình hình trong làng. Trong làng dựng ba lều quân y, cộng thêm bếp núc, hố xí và nhà nghỉ, chiếm mất nửa diện tích làng.

 

Họ dỡ bỏ tường cũ của mấy hộ dân, trong đó cả nền nhà cũ của nhà Giang Chi. Tuy diện tích lớn nhưng những gian nhà đều là dựng tạm: vách bằng ván gỗ, mái lợp vải dầu, điều kiện ăn ở bên trong chẳng lành gì. Tất nhiên, so với những túp lều rách nát của đám lưu dân xung quanh thì vẫn còn quy củ chán.

 

Lúc vẫn đến trưa, mười mấy thương binh đang bóng râm những chiếc ghế gỗ dày ngoài trời, kẻ quấn băng đầu, bó gạc chân, vẹo vọ, ai nấy đều mang thương tích.

 

Đây chỉ là những thương nhẹ, những nặng hơn còn đang trong lều quân y, quân y bận rộn bưng bê chậu chăm sóc những ca trọng thương tự dậy nổi.

 

Trương quân đầu rõ ràng còn việc khác, thời gian rảnh rỗi để tiếp đãi ông cụ Trường Canh nhiều, khi khách sáo vài câu liền nhắc đến d.ư.ợ.c liệu: "Lão nhân gia, các sống núi, nếu thuận tiện thì hãy đưa thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu xuống đây."

 

Ông cụ Trường Canh lúc cũng thả lỏng: "Được chứ! Chỉ cần quân gia chê, chúng chịu khó bộ thêm vài bước là xong ngay!"

 

Theo thỏa thuận đó với Hứa Đông, thảo d.ư.ợ.c sẽ đổi lấy muối, dầu và một bao kim chỉ. Đây đều là những vật tư thông thường mà lều quân y sẵn, chẳng khó khăn gì, Trương quân đầu phẩy tay một cái liền bảo tiểu binh hậu cần khuân đồ .

 

Mười cân muối, mười cân bột mì trắng, mười cân gạo trắng, ba cân dầu, thêm một gói đường và hai bộ kim chỉ dùng trong quân đội. Trương quân đầu bảo: "Đây là trích từ quân nhu , tạm thời chỉ cho các bấy nhiêu thôi. Sau gì thì cứ dùng thảo d.ư.ợ.c hoặc sản vật núi mà đổi!"

 

Ý là vẫn thể tới trao đổi. Nhìn thì thấy nhiều, nhưng tính Giang Chi lỗ, t.h.u.ố.c nếu theo giá đây bán cho tiệm t.h.u.ố.c thì thể mua nhiều đồ hơn.

 

Đương nhiên, Giang Chi hiện giờ cũng mong kiếm tiền, gì quan trọng bằng lương thực, càng gì quan trọng bằng an . Cứ xây dựng quan hệ với , chỉ cần đổi vật tư cơ bản là cô thể ở lỳ núi đến già cũng .

 

Nhận muối dầu, họ góc đổ nát trong làng tìm mấy chiếc hũ nhỏ nứt vỡ, dùng dây thừng mang theo buộc thật chắc. Trương quân đầu cũng hào phóng, bảo tiểu binh lấy một chiếc sọt tre lớn đựng rau ở lều quân y cho Giang Chi và ông cụ bỏ mấy cái hũ đó để tiện mang .

 

Lại một chuyến thu hoạch đầy ắp, Giang Chi và ông cụ nán thêm. Hai phớt lờ những ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị sợ hãi của đám lưu dân trong làng, xếp tất cả đồ đạc gùi, kẻ cõng khiêng rời làng lên núi.

 

Tiểu Mãn vẫn luôn đợi ở lưng chừng núi, thể quan sát tình hình làng, thấy thím Giang và ông nội ngoài là lập tức chạy tới đón. Thấy chỉ gùi đầy ắp mà còn khiêng theo một sọt lớn, lập tức vui mừng rộ lên: "Ông nội, thím! Đám đó gây khó dễ cho hai chứ?"

 

Cậu Hứa Đông hỏi chuyện núi nên nếu thảo d.ư.ợ.c thì vụ đ.á.n.h lưu dân sẽ truy cứu. Cứ ngỡ xuống núi sẽ khó, ngờ đổi bao nhiêu là đồ thế !

 

Giang Chi chia bớt đồ trong gùi sang cho cõng, bảo: "Giờ thì còn dễ chuyện, thì khó lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/chuong-83-song-gio-qua-di.html.]

 

Hiện tại là lều quân y đang cần thảo d.ư.ợ.c, đợi đến khi nguồn cung ứng vật tư của tân quân định , lều quân y còn sảng khoái trao đổi thế thì khó mà .

 

Tiểu Mãn gật đầu, đúng là như thế thật.

 

Ông cụ Trường Canh nhớ ánh mắt của đám lưu dân, khẽ dặn: "Hôm qua đám lưu dân chịu thiệt, chắc chắn sẽ còn mò lên đây. Tiểu Mãn, cháu chịu khó chạy nhảy chút, mỗi ngày tuần núi vài vòng. Tiện thể đặt thêm bẫy ở mấy lối , cho lũ lưu dân dám tùy tiện mò lên nữa."

 

"Vâng, ông yên tâm, ngày mai cháu ngay!" Tiểu Mãn vỗ n.g.ự.c bảo đảm, thích nhất là việc . Trước sợ gây chú ý nên chỉ dám đặt bẫy quanh nhà, giờ đặt khắp nơi trong núi, để bọn chúng cứ lên một là dính một , lên một đôi là dính cả cặp...

 

So với lúc xuống núi tay , lúc ba chậm hơn hẳn. Không chỉ dìu ông cụ mà còn mang vác vật nặng, tay chân bưng bê khiêng vác. Quãng đường họ cứ nghỉ, Tiểu Mãn và Giang Chi phiên vận chuyển đồ lên cao.

 

Phía , cách một đoạn xa vẫn vài kẻ lưu dân bám theo. Tiểu Mãn chẳng sợ, treo con d.a.o rừng mài sáng loáng bên hông, còn cố ý phô trương cho bọn chúng thấy.

 

Lý Thật Thà và nhóm râu quai nón giờ đang bẹp trong lều dậy nổi, cái tiếng "hộ dân núi dễ chọc " cũng lan truyền khắp đám lưu dân. Lại quân lính lều quân y ở rìa làng canh giữ nên đám chỉ dám từ xa theo, theo một đoạn là lủi thủi dừng dám tiến rừng sâu.

 

Cũng may một đoạn ngắn thì Nhị Thụy đón. Có cõng ông cụ tiếp giúp tiết kiệm khối thời gian, cuối cùng cả nhóm cũng về tới Lão Vân Nhai khi trời tối.

 

Đổi muối và dầu, cuối cùng giải quyết việc cấp bách nhất. Có những thứ , hai gia đình dù thêm một năm nữa cũng chẳng ngại gì.

 

Trong cái lán vách đá, Giang Chi dùng tay bốc một nhúm đường đỏ bỏ miệng bé Nê Ni. Đã lâu lắm Nê Ni nếm vị ngọt, con bé sướng rơn đến tít cả mắt .

 

Mặc dù từ 3000 năm thời Tây Chu phương pháp thủy phân tinh bột để đường, trong "Tề Dân Yếu Thuật" cũng giới thiệu chi tiết về việc chế biến đường mạch nha. Thời Chiến Quốc, vùng nước Sở trồng nhiều mía, ép lấy nước nấu thành "giá tương" để ăn. Còn đường phèn là do thợ đường ở Toại Ninh, Tứ Xuyên phát minh năm Đại Lịch thời Đường, đặt tên là đường sương.

 

Đường là vật hiếm lạ nhưng là vật tư chiến lược quan trọng, vốn dĩ khó mua. Nay lều quân y cho một gói đường, thật sự khiến cả nhà vui mừng khôn xiết.

 

Mười cân muối cũng là đồ , Giang Chi cũng ngờ Trương quân đầu hào phóng đến . nghĩ , quanh các huyện lân cận đều giếng muối sản xuất liên tục, vả trong tân quân cần dùng nước muối để sát trùng rửa vết thương nên việc sử dụng muối cũng phần nới lỏng hơn.

 

Mười cân muối cô chia cho bà nội Tiểu Mãn một nửa. Tuy chia hai nhà nhưng những ngày hở ăn cơm chung chân vách đá, nên cô cứ chia cho họ nhiều một chút.

 

Giang Chi còn chia cả dầu nhưng ông cụ Trường Canh ngăn : "Mấy thứ thảo d.ư.ợ.c đó tuy Tiểu Mãn hái, nhưng vẫn là nhờ thím dạy nó mới mặt t.h.u.ố.c. Muối thì chúng nhận, còn dầu thím cứ giữ lấy mà dùng."

 

Mấy tháng nay, hai gia đình giúp đỡ lẫn phân biệt ai với ai, nhưng nhà ông đông già trẻ nhỏ việc nặng, ông cụ cũng cứ chiếm tiện nghi mãi.

 

Giang Chi cũng ép, nhưng đường thì vẫn chia một ít: "Đường cho cả già lẫn trẻ nhỏ, cứ cầm lấy mà ăn."

 

Sóng gió cuối cùng cũng qua , tảng đá đè nặng trong lòng hai gia đình ở Lão Vân Nhai gỡ bỏ. Những ngày tháng mới sắp sửa bắt đầu.

 

 

Loading...