Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 95: Trên đường giao tranh
Cập nhật lúc: 2026-01-23 05:03:06
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía , Giang Chi cùng Tiểu Mãn nghỉ.
Cả hai đều đang cõng vật nặng, nhất là Tiểu Mãn, vác một cuộn chăn bông lớn trong rừng cây bất tiện. Hơn nữa thể lực tiêu hao gần hết ở đoạn đường đầu, nên thỉnh thoảng họ đặt gùi xuống nghỉ ngơi.
Mồ hôi nhễ nhại đầy mặt nhưng đôi mắt Tiểu Mãn lộ rõ vẻ phấn khích, ngừng ngoái đầu phía .
Tại nơi họ qua, giữa đám bụi cỏ mặt đất một sợi dây cát đằng vắt ngang, trông chẳng gì nổi bật. Giữa vùng núi non đầy rẫy dây leo , nó thực sự hề gây chú ý.
Đầu của sợi dây kéo dài lên vách đá, quấn quanh một khúc gỗ đang một tảng đá lớn chênh vênh đè lên. Chỉ cần sợi dây động đậy, khúc gỗ sẽ trượt , và theo lẽ tự nhiên, tảng đá sẽ lăn lông lốc xuống .
Giang Chi c.ắ.n một đoạn cỏ, mút lấy thứ nước đắng chát nhàn nhạt bên trong. Cô cần ngoảnh cũng đám đuổi theo đang đến gần. Ngay lúc vòng qua sườn núi , cô thoáng thấy bóng .
“Tiểu Mãn, lát nữa cháu ở đầu gió, đừng gần đây!”
Giang Chi móc từ túi bên hông một gói đồ.
Sức sát thương của tảng đá hạn, nếu kẻ địch nhảy qua sợi dây hoặc nhanh nhạy né kịp tảng đá lăn thì cái bẫy coi như vô dụng. Để chắc chắn, Giang Chi nhờ Hứa Đông ở lều quân y nghiền giúp mấy loại d.ư.ợ.c liệu thành bột. Đây độc d.ư.ợ.c c.h.ế.t , nhưng sẽ khiến đối phương kích ứng mà hắt ngừng.
Ai cũng , khi đang hắt liên tục, con gần như mất khả năng phản kháng, thậm chí rơi trạng thái " máy" ngắn ngủi. Hơn nữa, cơn hắt thể giải quyết trong một sớm một chiều, càng nhịn càng phát tác mạnh hơn. Trong lúc đối đầu, đây chính là sơ hở chí mạng.
Dù chuẩn sẵn sàng, Giang Chi vẫn cảm thấy bất an. Cô ngước lên đỉnh núi, đôi mày khẽ nhíu : Từ Nhị Thụy đang gì ?
Theo kế hoạch, đáng lẽ Nhị Thụy xuất hiện ở ngoài thôn từ sớm để bắt liên lạc với đám thương binh . Thế mà cô một phần tư quãng đường vẫn thấy bóng dáng .
Sống chung như con hơn nửa năm, cô đứa trẻ đó hiếu thảo, đôi khi còn hiếu thảo đến mức ngu ngơ, nên lòng trung thành là bàn cãi. Không lý nào xuất hiện, trừ khi núi xảy chuyện...
Giang Chi lo lắng trong lòng. Lúc ở lều quân y, Trương Quân Đầu cô giúp chế t.h.u.ố.c nên hỏi qua thời gian cô về nhà, đó thì thấy ông nữa. Nếu , cô nhất định nhờ tiễn một đoạn đường.
Phía , tiếng và tiếng bước chân đến gần. Giang Chi trấn tĩnh , điều gì đến cũng đến. Cô sang Tiểu Mãn đang hừng hực khí thế bên cạnh: “Tiểu Mãn, chúng tiếp thôi!”
Đã giăng bẫy thì diễn cho thật đạt.
Tiểu Mãn đáp lời, tiện tay ném một viên đá, nhổ bật hai b.úi cỏ dại cõng gùi tiếp tục lên đường, cố ý để dấu vết di chuyển rõ rệt.
Quả nhiên, ngay khi hai dậy, từ phía hai gã lưu dân mặc áo vải thô thở hồng hộc đuổi tới. Một gã thấy Giang Chi liền mừng rỡ, gào lên: “Đứng !”
Giang Chi và Tiểu Mãn giả vờ hoảng sợ, ngoảnh đầu cắm đầu chạy biến.
Trịnh Lão Cẩu sốt ruột quát: “Đứng ! Chúng mày mà còn chạy, lão t.ử sẽ đ.á.n.h gãy chân!”
Bọn chúng càng quát, phía chạy càng nhanh. Chiếc chăn bông mặt lụa đỏ rực giống như miếng mồi ngon, hút c.h.ặ.t lấy ánh mắt của hai gã.
Trịnh Lão Cẩu chạy tiên phong, gã cùng trật mắt cá chân cũng ráng sức bám theo, chạy nhăn mặt vì đau đớn.
Đang chạy, Giang Chi và Tiểu Mãn bỗng dừng , đầu như thể lời đe dọa đ.á.n.h gãy chân cho khiếp sợ. Chỉ điều, vẻ mặt của thằng bé trông lạ, giống dọa, mà trái như đang mong chờ điều gì đó.
Chưa kịp để Trịnh Lão Cẩu định thần xem đó là gì, chân gã vướng một sợi rễ cát căn vắt ngang. Gã kịp cảm thấy gì bất thường thì tên trật chân phía bỗng thét lên kinh hãi: “Đá lăn kìa!”
Trên núi đá lở là chuyện thường tình. Trịnh Lão Cẩu ngoảnh , kinh hoàng thấy từ sườn dốc bên , một tảng đá to bằng chậu rửa mặt đang lao thẳng về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/chuong-95-tren-duong-giao-tranh.html.]
“Né !”
Tảng đá lăn xuống mất vài giây, Trịnh Lão Cẩu cuống cuồng lao về phía , bò lăn lộn đất để tránh né. kẻ thì phản ứng kịp như . Mắt cá chân gã sưng vù, nửa chạy nhưng cái chân ý nghĩ riêng, cứ đực đó.
Họa vô đơn chí, tảng đá nghiến thẳng qua chân gã lao xuống vực với tiếng "ầm" vang dội. Cùng lúc đó là một tiếng thét t.h.ả.m thiết xé lòng.
Gã ôm lấy cái bắp chân biến dạng, lăn lộn mặt đất: “Á! Gãy chân ! Trịnh Lão Cẩu, kiếp mắt mày mù , kéo đá xuống gì!”
Trịnh Lão Cẩu vội vàng lồm cồm bò dậy, định đỡ đồng bọn, nhưng Tiểu Mãn và Giang Chi lao ngược trở . Thừa cơ hội kẻ địch đang khốn đốn, lấy sự chuẩn đ.á.n.h kẻ phòng , chính là lúc .
Tiểu Mãn chạy lên , vung khúc gỗ lao . Trịnh Lão Cẩu vội vứt tên đang đất , rút một con d.a.o từ thắt lưng nghênh chiến.
Dao!
Lưu dân tụ tập ở Thôn Từ Gia vốn phép mang theo đao kiếm, tất cả đều qua khám xét. Đám rõ ràng tâm địa bất chính nên mới lén giấu v.ũ k.h.í.
Giang Chi lập tức căng thẳng! Đây cũng là đầu tiên Tiểu Mãn trực diện đối đầu với kẻ thù.
Trịnh Lão Cẩu ba mươi mấy tuổi, đang tuổi tráng niên, thêm dọc đường chạy nạn thiếu miếng ăn nên trông gã hung tợn. Một thiếu niên mới lớn, dù nhiệt huyết nhưng so với một gã đàn ông trưởng thành đầy kinh nghiệm lọc lõi, chỉ qua một hiệp là thấy rõ sự chênh lệch.
Tiểu Mãn vung gậy nện xuống nhưng Trịnh Lão Cẩu né . Dù , gậy vẫn trúng vai khiến gã đau đớn kêu lên một tiếng vung d.a.o c.h.é.m trả. Tiểu Mãn nhanh nhẹn né tránh nhưng vẫn mũi d.a.o sượt qua, xé rách một mảng lớn ống tay áo, may mà thấy m.á.u chảy .
Ngay khi Trịnh Lão Cẩu định bồi thêm một nhát d.a.o, Giang Chi kịp đuổi tới: “Tiểu Mãn, tránh !”
Cô như một bà lão dùng độc, vung tay ném thẳng gói bột về phía đối phương. Tiểu Mãn lập tức bịt mũi miệng, nhanh ch.óng lùi xa.
Trịnh Lão Cẩu đang vung d.a.o kịp đề phòng, bột phấn tạt chính diện, dính đầy mặt. Thứ bột tung , một mùi hăng cay cổ quái lập tức bao trùm gian. Loại bột thảo mộc mịn hơn cả ớt bột, lơ lửng trong khí lâu tan, theo nhịp thở chui thẳng phổi.
Trịnh Lão Cẩu vây trong đám bụi t.h.u.ố.c, hết ho hắt liên tục, nước mắt nước mũi giàn giụa. Gã cuộn tròn như con tôm, cố gắng hít thở khí trong lành.
Tên đang đất thấy tình hình bất , định chống tay tìm đá ném , cũng Giang Chi tặng cho một nắm bột, thế là gia nhập đội quân hắt .
Tiểu Mãn khá gần nên tránh khỏi dính một chút, hắt xì một cái rõ to. Nghĩ đến nhát d.a.o , trong lòng còn đang tức giận, liền tung một cước đá thẳng cái chân gãy của tên đang , khiến đau đến mức lăn lộn. Trong cơn đau đớn tột cùng, để ý mà lăn thẳng xuống dốc núi, để một chuỗi tiếng thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp thung lũng...
Ba sườn núi chẳng còn tâm trí mà quan tâm tên sống c.h.ế.t, vì Trịnh Lão Cẩu loạng choạng dậy.
Tiểu Mãn hắt mắng: “Hắt xì! Thím, bọn ... A! A! Hắt xì!”
Trịnh Lão Cẩu ngẩng đầu, hắt cố cứng: “Tao... ắt xì... g.i.ế.c mày!”
Giang Chi sa sầm mặt: “Đừng trách vô tình. Các định gì chúng , thì trả như thế!”
“Ông còn cứng miệng !” Tiểu Mãn bồi thêm một gậy đầu gã. Trịnh Lão Cẩu chảy m.á.u đầu, ôm đầu thụp xuống.
Việc xử lý gã thế nào, để sống c.h.ế.t, đang là vấn đề nan giải. lúc đó, từ phía vang lên một giọng âm trầm, nghiến răng nghiến lợi:
“Thằng ranh con, tao thấy mày mới là đứa cứng miệng đấy. C.h.ế.t đến nơi còn dám láo xược!”
Lần theo tiếng thét và tiếng đ.á.n.h , hai gã râu quai nón đuổi kịp tới nơi!