Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ở tàu hỏa , gia đình đều là những giáo d.ụ.c và phép tắc.”
Nếu cũng chẳng dạy dỗ đứa trẻ ngoan như thế .
Thịt ba chỉ trưa nay bảo lão Ngô hầm cho đứa nhỏ ăn, kẹo sữa Thỏ Trắng cũng thể để đây cho đứa nhỏ ăn , lễ bái sư như thế cụ nhận vui lòng.
Chương 117 Ánh mắt của huấn luyện viên và học viên đều đồng loạt về phía cô
Tô Đào Đào đến bãi tập để đăng ký học lái xe, tiện mang theo Trần Trần, nên để cùng Phó Viễn Hàng học vẽ tranh.
“Thưa cụ, Trần Trần sẽ nghịch ngợm ạ, cụ cứ chuyên tâm dạy Tiểu Hàng là , thằng bé sẽ tự chơi một ạ."
Trần Trần gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ~~ con ngoan lắm ạ~~"
Cậu bé xong, lôi từ trong ba lô nhỏ của vài món đồ chơi, nào là vỏ ốc biển lớn, con nhỏ, cờ quân đội, giấy gấp... cái gì cũng .
Đứa trẻ thông minh sẽ để buồn chán .
Tô Đào Đào xoa đầu bé:
“Ngoan ngoãn ở đây chơi nhé, sẽ cố gắng đón con sớm nhất thể."
Trần Trần gật đầu:
“Dạ ơi~~"
Đợi khi Tô Đào Đào , Trần Trần bỗng nhiên như xì , cái đầu nhỏ ủ rũ, đôi mắt to chớp chớp theo bóng lưng , nỡ thu hồi tầm mắt.
Cụ Đường cảm thấy thần kỳ, liền hỏi bé:
“Trần Trần , cháu theo ?"
Trần Trần gật đầu:
“Muốn ạ~~"
Cụ Đường càng thấy lạ hơn, rõ ràng Trần Trần thể hiện vẻ chẳng theo chút nào:
“Vậy với ?"
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ, chớp chớp mắt, bỗng nhiên thụp xuống nắn nắn đôi chân ngắn của :
“Trần Trần mà ~~ sẽ dắt theo~~ nhưng mà xe đẩy~~ bế~~ mệt lắm ạ~~"
Phó Viễn Hàng giúp Trần Trần phiên dịch một chút:
“Nếu Trần Trần với chị dâu là theo, hoặc thể hiện vẻ ở , chị dâu sẽ dắt em cùng thôi ạ.
đường xa, chị dâu bế em mệt lắm.
Anh trai cháu cho Trần Trần một chiếc xe đẩy tay, bình thường ở đảo dùng xe đẩy em thôi ạ."
Cụ Đường ngẩn một lát mới phản ứng , ánh mắt hai đứa trẻ càng thêm ấm áp.
Cụ xoa đầu Trần Trần:
“Trẻ ngoan."
Cụ Đường một ký hiệu với lão Ngô.
Một lát , lão Ngô từ trong phòng mang một bộ dụng cụ vẽ tranh.
Cụ Đường đón lấy đưa cho Trần Trần:
“Cái ông tặng cháu, cháu vẽ thì vẽ theo, vẽ thì cứ chơi, hoặc bếp xem ông Ngô món gì ngon."
Cụ Đường một ký hiệu “trông chừng đứa nhỏ" với lão Ngô.
Lão Ngô gật đầu, Trần Trần với vẻ mặt đầy hiền từ.
Trần Trần “Oa~~" một tiếng, đưa bàn tay mũm mĩm đón lấy, sờ sờ một hồi đưa trả , lắc đầu :
“Mẹ bảo ~~ thì mới ạ~~"
Phó Viễn Hàng :
“Thưa thầy, chị dâu cháu bảo khi lớn ở đó thì tùy tiện nhận đồ khác tặng ạ."
Trần Trần trí nhớ , thường thì những lời Tô Đào Đào đều nhớ kỹ.
Cụ Đường vuốt chòm râu dê trắng muốt của , vẻ mặt hài lòng thể hài lòng hơn.
Cụ tự nhiên thể giải thích với một đứa trẻ hai tuổi câu “trưởng giả tứ bất khả từ" ( lớn ban cho từ chối), hơn nữa Trần Trần chỉ lời Tô Đào Đào, cũng sẽ lời cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-153.html.]
Cụ đành đổi giọng:
“Ông cho cháu mượn dùng, lát nữa trả cho ông ?"
Lúc Trần Trần mới vui vẻ nhận lấy:
“Được ạ~~", Trần Trần lấy chiếc vỏ ốc biển yêu thích nhất của đưa cho cụ Đường:
“Tiếng của biển ạ~~ cho ông mượn chơi~~ lát nữa~~ trả cho con nhé~~"
Cụ Đường đưa tay đón lấy, đó ha ha lớn, lâu lâu cụ vui vẻ như hôm nay.
Cụ Đường đặt vỏ ốc sát tai lắng thật kỹ, khom với Trần Trần:
“Ông thấy , tiếng của biển."
Lại với Phó Viễn Hàng:
“Chị dâu con dạy bảo hai đứa thật đấy, đặc biệt ."
Phó Viễn Hàng gật đầu, xoa đầu Trần Trần:
“Chị dâu cháu lắm ạ."
Cụ Đường trả vỏ ốc cho Trần Trần, bắt đầu chính thức giảng dạy:
“Chúng bắt đầu thôi, hôm nay là buổi học đầu tiên, dạy con ..."...
Tô Đào Đào mang theo thư giới thiệu, cầm địa chỉ mà Phó Chinh Đồ đưa cho, đổi hai chuyến xe buýt, cộng thêm thời gian chờ xe, mất đúng một tiếng đồng hồ mới đến bãi tập.
May mà cô dắt Trần Trần theo, nếu thì thật sự quá vất vả.
Bác bảo vệ trách nhiệm ngăn Tô Đào Đào :
“Đồng chí, cô tìm ai?
Ở đây là nơi tập lái xe, cô đừng gần hàng rào, là mới tập thôi, nguy hiểm lắm.
Lần một học viên đạp nhầm chân ga thành chân phanh đ-âm hàng rào, suýt chút nữa là đ-âm trúng đấy."
Tô Đào Đào:
“..."
“Sát thủ xa lộ" đúng là phân thời đại, ở cũng .
Tô Đào Đào đưa thư giới thiệu cho bác xem:
“Đồng chí phiền bác, đến để thi bằng lái xe, đăng ký ở ạ?"
“Cái gì?"
Bác bảo vệ tưởng nhầm:
“Cô định gì cơ?"
“Thi bằng lái xe ạ."
Tô Đào Đào lặp nữa.
Bác bảo vệ hồ nghi nhận lấy xem thử:
“Ôi ơi, từ bên biển .
Đơn vị các cô đúng là đầu tiên giới thiệu nữ đồng chí sang đây thi bằng lái đấy."
Bác bảo vệ hề gây khó dễ cho Tô Đào Đào, chỉ cho cô chỗ ở, còn cho cô quy trình đăng ký.
Tiếp theo cứ đến mỗi một nơi Tô Đào Đào nghi ngờ một , cô giải thích một nữa.
Đợi đến lúc đăng ký xong xuôi, cổ họng cô như sắp bốc khói đến nơi .
Bãi tập nghỉ cuối tuần, hôm nay cũng lác đác mấy đến đăng ký, nhưng nữ đồng chí thì chỉ một Tô Đào Đào.
Thời buổi nữ đồng chí thi bằng lái thật sự là đếm đầu ngón tay.
May mà Tô Đào Đào quấn khăn che mặt từ , cũng bớt vài ánh mắt soi mói, nếu thật sự sẽ coi như khỉ mà xem mất.
Vốn tưởng rằng một “tài già" đến từ thế kỷ 21 như cô mà thi cái bằng lái những năm 70 là chuyện đơn giản, ngờ cũng đơn giản như cô tưởng.
Trước khi lên xe thực hành, huấn luyện viên cũng dạy lý thuyết , giới thiệu từng bộ phận của xe, còn luyện tập vô lăng mô phỏng, ngay cả việc đạp phanh chân cũng tập .
Điểm khó nhất ở chiếc xe thi đó.
Lúc Tô Đào Đào thấy chiếc Giải Phóng già cỗi màu xanh quân đội oai phong lẫm liệt đó, cô sốc.
Mặc dù cách vận hành của nó lẽ khác biệt nhiều so với xe sàn thế kỷ 21, thậm chí thiết kế còn đơn giản gọn gàng hơn, nhưng một chiếc xe “cụ khốt" to lớn như , nữ đồng chí bình thường thấy phố đều e dè, chứ đừng là học lái.