Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:34:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trên thế giới còn thức ăn nào ngon hơn món hàu nướng mỡ hành xèo xèo ?
Có chứ, đó chính là nướng thêm một bữa nữa.”
Nếu thời buổi dầu ăn quá quý giá, Tô Đào Đào nỡ cho nhiều, thì còn thể ngon hơn nữa.
“Mẹ ơi~~ cái hàu ngon quá~~"
Phó Chinh Đồ vẫn cắt nhỏ cho đứa nhỏ ăn, đứa nhỏ ăn một miếng khen một câu, quên khen ngợi tay nghề nấu nướng của .
Tô Đào Đào lấy khăn tay lau vết bẩn khóe miệng của nhóc con đang ủng hộ nhiệt tình:
“Mẹ gì con cũng thấy ngon hết."
Trần Trần gật đầu:
“Vâng ạ~~ nấu món ăn~~ ngon nhất hạng nhất~~"
Tô Đào Đào bật :
“Còn cả hạng nhất nữa, lợi hại thật đấy."
Trần Trần thong thả gật đầu:
“Biết mà~~"
Tô Đào Đào hỏi hai đàn ông còn :
“Hàu ngon tôm hùm ngon?"
Hai đồng thanh:
“Đều ngon."
Tô Đào Đào :
“Nướng tỏi băm thì cái gì cũng ngon, tiếc là dầu trong nhà còn nhiều nữa."
Phó Chinh Đồ:
“Ngày mai đổi với họ ít phiếu dầu."
Trong căn cứ nhiều đàn ông độc nấu nướng, phiếu dầu trong tay ít, Chu Chính cũng .
Tô Đào Đào:
“Anh cố gắng đổi nhiều một chút, đồ nướng tốn dầu lắm."
Phó Chinh Đồ:
“Được."
Tô Đào Đào nhớ tới chuyện bàn ghế an cho trẻ em, qua đại khái với Phó Chinh Đồ.
Phó công thông minh bao, Tô Đào Đào nguyên lý là hiểu ngay, gật đầu :
“Được, sẽ bắt tay một cái."
Sau bữa ăn, hai em dọn dẹp nhà bếp, Phó Chinh Đồ hỏi tình hình học vẽ của Phó Viễn Hàng, Phó Viễn Hàng kể chi tiết tỉ mỉ, từ lễ bái sư đến tình hình lên lớp.
Phó Chinh Đồ vẫn luôn nhếch môi lắng , hành tỏi cần tây táo... khó cho cô nghĩ .
Hậu duệ của hàu nướng thể hiện ban đêm khi sử dụng đồ bảo hộ, tối nay Phó công nhiệt tình hơn hẳn ngày thường, cũng sức lực hơn.
Tô Đào Đào cả từ xuống chỗ cứng nhất chỉ cái miệng, suýt chút nữa vắt kiệt.
Lời tuyên bố hùng hồn hồi nãy ở trong bếp đến lúc chỉ còn tiếng rên rỉ kìm nén, Phó công áp chế diện, chỉ thể buông v.ũ k.h.í đầu hàng, Tô Đào Đào thầm thề tuyệt đối cho Phó công ăn hàu nướng nữa, hỏa khí lớn như , vẫn là nên sắc cho một nồi giải nhiệt thì hơn.
Thứ hai là bắt đầu của một tuần bận rộn, hôm nay đội thi công đến khởi công, Tô Đào Đào dậy thật sớm đến công trường, thế mà tỉnh dậy sớm hơn cả Phó Chinh Đồ.
Mơ mơ màng màng mở mắt phát hiện bản giống như con lười bám Phó Chinh Đồ, chỗ da tiếp xúc dính dớp một lớp mồ hôi mỏng.
Cô cử động, Phó Chinh Đồ liền tỉnh, nhắm mắt dùng một tay siết lấy cô kéo lòng :
“Sao ngủ thêm một lát?"
Tô Đào Đào cọ cọ l.ồ.ng ng-ực , giọng mang theo chút mơ màng nũng nịu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-157.html.]
“Hôm nay đội thi công đến khởi công, nhiều việc lắm ạ."
Phó Chinh Đồ in một cái lên trán cô:
“Không thiếu chút thời gian , hôm nay ăn gì?
Anh mua đồ sáng, em ngủ thêm lát nữa, về gọi."
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Không cảm giác ngon miệng, chỉ uống chút canh đậu xanh thôi."
Phó Chinh Đồ:
“Anh nấu."
Tô Đào Đào sấp , lầm bầm:
“Không kịp , xem mua gì cũng , em ăn một quả trứng uống ngụm sữa đậu nành là ."
“Bánh bọc cũng ăn ?"
Phó Chinh Đồ hỏi.
“Không ăn , một tuần ăn một là ."
Tô Đào Đào lúc chuyện môi dán lên cơ ng-ực của Phó Chinh Đồ mấp máy, trông càng giống như đang hôn.
Người đàn ông buổi sáng chịu nổi sự trêu chọc, Phó Chinh Đồ cố nhịn loạn cô, khẽ nhéo cái m-ông vểnh của cô, bảo cô từ xuống, tự dậy .
Anh theo lệ thường xem đứa nhỏ , mới xuống lầu vệ sinh cá nhân khỏi cửa, chạy bộ mua đồ sáng.
Tô Đào Đào tiếp tục ỳ giường, Phó Chinh Đồ cửa lâu cô liền dậy sửa soạn cho , công trường tiện mặc áo sơ mi trắng, càng tiện mặc váy.
Cô tìm một chiếc quần đen cũ sơ vin áo sơ mi xanh trong, b.úi một cái b.úi tóc phồng, dù mũ đội lên, kiểu tóc gì cũng quan trọng, cản trở việc mới là quan trọng nhất.
Hình ảnh một nữ doanh nhân trẻ tuổi thập niên 70 xinh đảm đang lập tức hiện .
Chương 121 Em vẽ đấy, mời lối
Phó Chinh Đồ chạy thẳng đến cửa hàng cung ứng, trong hỏi nhân viên bán hàng:
“Chào chị, xin hỏi chị ở bán canh đậu xanh ?"
Nữ nhân viên bán hàng thụ sủng nhược kinh, Phó công đến mua đồ bao nhiêu , bao giờ chuyện với cô .
“Cái đó, cái sạp, sạp bánh bọc của ông cụ đằng bán."
Bánh bọc bằng bột đậu xanh, ông bán kèm luôn canh đậu xanh.
Phó Chinh Đồ ngẩn , lúc mua bánh bọc để ý thấy.
Anh gật đầu với nhân viên bán hàng:
“Cảm ơn."
Sau đó, mua một quả dưa hấu mới xoay .
Nhân viên bán hàng theo bóng lưng thẫn thờ, ai mà ngờ một như Phó công khi cưới vợ, cưng chiều yêu đến mức đó chứ?
Trước đây từng mua đồ, ai cũng , là vì để “mụ vợ lười" trong nhà ngủ thêm một lát mới qua mua đồ sáng.
Người yêu đúng là hưởng.
Số hưởng Tô Đào Đào đang kiểm tra đứa nhỏ Tam Tự Kinh, cô cố ý cách mấy ngày mới hỏi , ngờ nhóc con mà vẫn thể nhớ , bất kể rút thăm trúng câu nào, bé đều nhớ rõ mồn một.
Cô mà cái bản lĩnh nhớ lâu quên , kiếp lo gì đỗ Thanh Bắc.
Đứa nhỏ cũng nhạy cảm với những con , còn học đôi với hành, khi dạy bé đếm , thấy thứ gì lượng nhiều một chút đều đếm một lượt, hàu tối qua khi đem biếu một phần thì còn tám con, Tô Đào Đào cố ý một thể ăn mấy con, nhóc con thốt luôn “nhai con".
Nhóc con đếm bốn , đếm tám con hàu, thốt “A 'hai' bốn tám", ngay cả Phó Chinh Đồ cũng thầm kinh ngạc, rõ ràng chỉ mới dạy đến “ba ba chín".
Nhóc con liền “Chú nhỏ dạy ạ~~".
Phó Viễn Hàng mới đôi khi dỗ bé ngủ, dắt bé bảng cửu chương, đôi khi một lượt xong bé ngủ mất , ngờ bé nhớ .
Đối với việc nhóc con nhà chỉ thông minh cao hơn những đứa trẻ bình thường, Tô Đào Đào tưởng rằng sớm miễn dịch, nhưng nào cũng bé mới nhận thức, ồ, thì đứa nhỏ còn thể thông minh hơn một chút.