Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Lục càng ngờ tới, lớn nhỏ gì cũng bao nhiêu chạy đến nhà máy in giúp căn cứ, đây là đầu tiên thấy tận mặt Trần xưởng trưởng.”

 

Điều càng tăng thêm quyết tâm trở thành cánh tay của Tô Đào Đào trong lòng Tiểu Lục.

 

Từ nhà máy in , Tiểu Lục nịnh nọt đến mức mở cửa xe cho Tô Đào Đào!

 

Tô Đào Đào cảm thấy nhóc đúng là một nhân tài.

 

Phía sân tập lái xe ngờ Tô Đào Đào nhanh như .

 

Tô Đào Đào vẫn bịt kín mít chỉ còn hở đôi mắt, huấn luyện viên thấy cô chỉ một câu “Chị đợi chút".

 

Một lát , huấn luyện viên lái một chiếc xe tập lái mới , hiệu cho Tô Đào Đào:

 

“Đây là sân mô phỏng tỉ lệ 1:

 

1, chị tự tập , tập xong thì đỗ xe chỗ cũ, trả chìa khóa cho ."

 

Tiểu Lục chớp chớp mắt:

 

“???"

 

Tô Đào Đào:

 

“Vâng, cảm ơn huấn luyện viên."

 

Huấn luyện viên xua tay, để ý đến cô nữa, nghĩ đến mấy gã đàn ông dạy mấy chục vẫn lái là ông thấy đau lòng, giá mà thêm vài học viên như Tô Đào Đào thì mấy, chỉ tiêu của ông tháng liệu thành nổi ?

 

“Chị, chị Tô, chị lái xe?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Biết sơ sơ."

 

Đợi đến khi Tiểu Lục thấy Tô Đào Đào điêu luyện lái xe chạy vài vòng quanh sân mô phỏng, bắt đầu chút buồn ngủ lấy một tay chống lên cửa kính ngáp một cái.

 

Anh một cái mới về từ “ sơ sơ".

 

Chị Tô rốt cuộc là loại quái vật gì ?

 

Kỹ thuật lái xe còn hơn cả !!

 

Chức vụ đội trưởng đội vận tải của liệu giữ nổi ?

 

Chương 134 Tránh xa chúng

 

Tô Đào Đào dĩ nhiên suy nghĩ trong lòng Tiểu Lục, Tiểu Lục bép xép, thấy cô lái xe cũng sẽ về rêu rao rầm rộ.

 

Vả , còn đang dòm ngó chức đội trưởng đội vận tải của cô mà.

 

Cho dù rêu rao cô cũng lo, dù cô cũng đầu đến học lái xe, học một lái thì nào?

 

Tô Đào Đào tập vài vòng, trong lòng nắm rõ nên tập nữa, kỹ thuật cuối cùng biểu diễn cho Tiểu Lục xem chính là màn lùi xe chuồng liền mạch, nhanh đến mức còn rõ cô đ-ánh lái thế nào thì cô lùi đỗ ngay ngắn .

 

Sự sùng bái của Tiểu Lục dành cho Tô Đào Đào thể dùng lời lẽ nào để mô tả.

 

Tô Đào Đào trả chìa khóa xe cho huấn luyện viên, lời cảm ơn.

 

Tiểu Lục như một cái đuôi nhỏ lon ton chạy theo Tô Đào Đào.

 

“Chị, chị quá lợi hại!

 

Chị yên tâm, chị bảo hướng đông, nhất định hướng tây, việc đều theo chị!"

 

Tô Đào Đào trêu chọc:

 

“Thế còn Phó?

 

Lời ?"

 

Tiểu Lục:

 

“..."...

 

Khi Tiểu Lục chở Tô Đào Đào về đến quảng trường trung tâm, dì Chung đợi ở đó.

 

Dì Chung lên xe, nhét cho mỗi một túi củ đậu:

 

“Vừa nãy gặp đổi củ đậu, mấy hào mà đổi ba túi, hời lắm, cái thể rau ăn thể trái cây, ngọt nhiều nước."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-172.html.]

Tô Đào Đào và Tiểu Lục đều khách sáo với dì Chung, nhận lấy.

 

“Công việc xong xuôi ạ?"

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Xong ."

 

Dì Chung lấy từ trong túi “Giấy phép kinh doanh xưởng chế biến thực phẩm trực thuộc căn cứ xx" nhận từ tổ quản lý thương mại đưa cho Tô Đào Đào:

 

“Con dấu cũng đăng ký lưu mẫu, may mà cháu chuẩn hồ sơ đầy đủ, sơ đồ quy trình công nghệ sản xuất, sơ đồ mặt bằng bãi sản xuất, sơ đồ thiết phòng hộ vệ sinh, yêu cầu sức khỏe tuyển dụng nhân viên, v.v. đưa là nhân viên nghiệp vụ đều gật đầu khen ngợi, giấy phép vệ sinh cũng xong, xưởng của chúng thể kinh doanh hợp pháp !"

 

Tô Đào Đào con dấu đỏ ch.ói chứng từ, đến lúc mới cảm giác chuyện định đoạt xong xuôi.

 

Cô gật đầu:

 

“Tốt, Tiểu Lục lái xe đến tiệm ảnh, chúng đem l.ồ.ng khung , treo lên tường phòng họp của xưởng."

 

Tiểu Lục thật sự coi là đội trưởng đội vận tải dự , hô “Rõ ạ" một tiếng, nhấn ga xuất phát về phía tiệm ảnh....

 

Cậu bé Trần Trần hôm nay linh vật ở văn phòng ba cả ngày, buổi sáng tự đ-ánh cờ, mệt thì cầm bánh gạo ăn “tuần tra" “lãnh địa" của ba;

 

Buổi trưa ăn cơm nhà ăn với ba, mê mẩn dì múc cơm ở nhà ăn, cho bé một muôi đầy thịt kho tàu hề run tay, chơi với chú Chu Chính một lúc;

 

Sau đó ngủ trưa với Phó Chinh Đồ nửa tiếng, ngủ dậy thì gấp một đống thứ linh tinh, trong thời gian đó gặp hết tốp đến tốp khác các chú và các dì kỳ lạ.

 

Những từng gặp Trần Trần đều khỏi cảm thán với Phó:

 

“Con trai thật sự quá dễ nuôi."

 

Trên đời em bé dễ nuôi đến thế chứ?

 

Anh Phó gì để phản bác, ngoại trừ việc vệ sinh , Trần Trần gần như cần quản, một tự chơi cũng vui vẻ.

 

Sắp đến giờ tan tầm, Trần Trần đợi ba ở phòng họp chung, thấy “dì ngốc" cho bé kẹo sữa Thỏ Trắng.

 

“Suỵt suỵt suỵt..."

 

Vẫn là màn mở đầu quen thuộc đó.

 

Trần Trần đầu , hiếm khi mỉm với Chu Vi Ninh một cái, rằng, khi ở bên cạnh, Trần Trần thường cao lãnh, dễ dàng với khác.

 

Chu Vi Ninh che miệng , Trần Trần hớp hồn:

 

“Lại đây, tiểu tiên đồng, dì ở đây kẹo ăn nè..."

 

Trần Trần nghiêng đầu cô, càng cô càng giống bà ngoại sói lừa trong câu chuyện của kể thế nhỉ, , bắt cóc trẻ em đôi khi cũng thể là quen gây án, dì ngốc cũng tính là quen nhỉ?

 

Trần Trần lắc đầu, sa sầm mặt với Chu Vi Ninh nữa.

 

Trái tim Chu Vi Ninh lập tức tan nát thành từng mảnh, tiểu tiên đồng bỗng nhiên thèm để ý đến cô nữa?

 

Chẳng lẽ là chê cô quá ?

 

Chu Vi Ninh thu nụ :

 

“Tiểu tiên đồng, dì..."

 

Phó Chinh Đồ tới, đồng chí nữ đang bám tay nắm cửa, hành tung lén lút hỏi:

 

“Cô đang gì đấy?"

 

Chu Vi Ninh lúc thật sự nổi nữa, thẳng lưng lên, nghiêm mặt một cách nghiêm túc:

 

tìm trai !"

 

Nói xong nhanh ch.óng chạy trong, đặt một nắm kẹo lên bàn của Trần Trần nhanh ch.óng chạy mất.

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Con trai trai cô ?

 

Trần Trần:

 

“..."

 

 

Loading...