Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiện tại vẫn phân chia vị trí công việc, khi phân chia xong sẽ ký kết bản cam kết trách nhiệm tương ứng đính kèm phía , đảm bảo mỗi đều thực hiện công việc đúng quy phạm, đều hiểu rõ ràng trách nhiệm ở vị trí của .

 

Nếu xảy sai sót ở bất kỳ khâu nào cũng sẽ truy cứu trách nhiệm, thể dùng câu “ " để thoái thác trách nhiệm.”

 

Thời buổi tiền lương khá minh bạch, ngoại trừ quân đội thì chỉ hai hệ thống lương:

 

hệ thống lương chính trị và hệ thống lương kỹ thuật.

 

Xưởng thực phẩm phân hệ thống lương kỹ thuật, tổng cộng chia mười tám bậc.

 

Ví dụ như viện sĩ, tổng công trình sư và giáo sư, v.v., hưởng mức lương bậc một là hơn 300 đồng.

 

Mức lương của kỹ sư là từ bậc chín trở lên, ví dụ như Trương Xuân Thành, hưởng mức lương bậc chín là 102 đồng.

 

Ví dụ như Phó Chinh Đồ, Mạc công hưởng mức lương bậc sáu, thể đạt 150 đồng.

 

Mạc công là dựa thâm niên, còn Phó Chinh Đồ là đặc cách thăng cấp.

 

Công nhân phân xưởng bình thường hưởng mức lương từ bậc mười tám đến bậc mười sáu, mỗi tháng từ 27.5 đồng đến 37 đồng tùy loại.

 

Năm đầu tiên phổ biến chỉ thể thực hiện theo mức 27.5 đồng, sẽ dựa tình hình cá nhân để điều chỉnh vị trí công tác, hoặc theo văn bản điều chỉnh lương mới của nhà nước để đ-ánh giá bậc lương, xác định tiêu chuẩn thực hiện mới.

 

Ngay cả xưởng trưởng như Tô Đào Đào lúc mới bắt đầu cũng chỉ nhận lương bậc mười lăm là 42.5 đồng.

 

Lương của Hạ Tri Thu, dì Chung và Đổng Thăng Bình giống , đều là mức lương của công nhân chính thức bậc mười sáu là 37 đồng.

 

Tất nhiên, các loại phúc lợi hoặc trợ cấp bổ sung sẽ dựa tình hình kinh doanh của mỗi xưởng để quyền tự chủ nhất định.

 

Tuy nhiên, đó là chuyện , lúc mới thành lập xưởng, tất cả chỉ thể thực hiện theo tiêu chuẩn lương của nhà nước.

 

Việc giải thích các điều khoản hợp đồng và chức trách công việc tốn ít thời gian, một chữ còn cần giải thích riêng từng một, bận rộn mãi đến năm giờ rưỡi mới kết thúc.

 

Tô Đào Đào :

 

“Hôm nay đều vất vả , hãy về nghỉ ngơi sớm .

 

Từ ngày mai bắt đầu chấm công chính thức, muộn về sớm sẽ trừ lương, nếu vi phạm quá nhiều thậm chí sẽ sa thải.

 

Những điều đều trong nội quy nhân viên, phong cách việc của nuôi kẻ nhàn rỗi, xin hãy tự giác tuân thủ chế độ."

 

“Chúng xưởng trưởng Tô, chúng nhất định sẽ muộn về sớm ."

 

“Xưởng trưởng Tô cô cứ yên tâm, công việc khó khăn lắm mới chúng nhất định sẽ trân trọng."...

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Dì Tần và Trần Bình Quả ngày mai bảy giờ ba mươi mặt đúng giờ.

 

Những đồng chí nhà trông trẻ, ngày mai bảy giờ bốn mươi lăm hãy đưa con đến lớp mẫu giáo đúng giờ mới .

 

Hiện tại tạm thời buổi trưa hãy đón con về ăn cơm, chiều khi đưa tới.

 

Đợi bọn trẻ thích nghi một thời gian mới xem tình hình để tăng thêm một bảo mẫu, giải quyết luôn vấn đề bữa trưa.

 

Sau khi tan thì đón về nhà là .

 

Tóm khó khăn gì thì cứ báo cáo với dì Chung , xưởng thể giúp giải quyết thì nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp giải quyết."

 

Trẻ con lúc mới bắt đầu chắc chắn sẽ quen, sẽ điều chỉnh tùy tình hình.

 

Đều là rút kinh nghiệm, đều chi phí thử sai, phát hiện vấn đề và kịp thời sửa chữa là .

 

“Xưởng trưởng Tô quá, ngay cả chuyện cũng nghĩ tới ."

 

, lúc cứ nghĩ trông con lo phát sầu."

 

“May mà xưởng trưởng Tô suy nghĩ chu đáo."...

 

Tô Đào Đào :

 

“Bởi vì con của cũng mới hơn hai tuổi, cũng cần gửi lớp mẫu giáo mà."

 

“Chao ôi, là Trần Trần một chuyến xe xong một quyển Tam Tự Kinh đấy ."

 

“Tam Tự Kinh đó là chuyện từ đời thuở nào ?

 

Người giờ thể mấy trăm chữ Pi đấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-193.html.]

Cái nhà trốn trong chăn mấy tối liền mà nổi, cứ thở ngắn than dài bảo bằng một đứa trẻ lên hai, đúng là buồn ch-ết ."

 

còn nhà nhóc con gấp giấy giỏi lắm, xe tăng mà cũng vèo một cái là gấp xong, nhà thì chẳng gấp cái gì."

 

thế đúng thế, cũng .

 

Xưởng trưởng Tô , hai vợ chồng cô dạy con thế nào ?

 

Sao mà thông minh thế?"...

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Rốt cuộc đến đây để việc, là đến để buôn chuyện về con trai thế?

 

Đợi khi về hết, Tô Đào Đào mới với Hạ Tri Thu:

 

“Lớp xóa mù chữ cũng sắp xếp thôi.

 

Hiện tại chỉ ba chữ, nhưng đều một chút nền tảng, mỗi ngày cô dành mười lăm phút đến nửa tiếng để dìu dắt họ, nhanh sẽ theo kịp thôi."

 

Tô Đào Đào phấn đấu giành lấy chỉ tiêu mù chữ, cuối năm sẽ lấy đó một phần đ-ánh giá của xưởng, sẽ điểm cộng nhất định.

 

Hạ Tri Thu gật đầu:

 

“Vâng, bên sẽ bắt tay sắp xếp."

 

Tô Đào Đào:

 

“Thời gian tới chúng bám sát sản xuất .

 

Dì Chung lẽ kiêm nhiệm kiểm soát chất lượng, đợi khi chọn phù hợp từ trong họ mới thể bàn giao cho đó."

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Được, bên tạm thời việc gì.

 

, chuyện để bọn trẻ thêm kiếm tiền từ việc nhặt vỏ dừa cũng thể sắp xếp đấy."

 

Tô Đào Đào nghĩ ngợi :

 

“Than đ-á đều về , tiên chúng xem tỉ lệ tận dụng vỏ dừa già tách là bao nhiêu .

 

Nếu đủ dùng thì thể tự cung tự cấp, tùy tình hình mới bắt tay sắp xếp."

 

Dùng vỏ dừa đốt để kẹo dừa, thì còn gì thể giữ hương vị nguyên bản hơn loại kẹo dừa đó cả.

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Được, theo cháu."...

 

Buổi tối Chu Chính sẽ qua nhà ăn cơm, trưa Tô Đào Đào mua một ít thức ăn, định bụng một phần hải sản nướng, thêm món giò heo hầm, thêm món canh nghêu nấu mướp đơn giản là hòm hòm .

 

Giò heo và mướp là những thứ thể để nên mua sẵn.

 

Các loại hải sản vỏ Tô Đào Đào đợi đến chiều mới mua, như mới đảm bảo độ tươi ngon.

 

thì còn cái gì mua cái đó thôi, hải sản nướng xốt tỏi băm thì loại nào cũng ngon cả.

 

Tô Đào Đào gặp may, , nên là Chu Chính gặp may mới đúng.

 

Giờ mà vẫn mua mấy con bào ngư và sò điệp cuối cùng, chỉ tốn một hào để mua hơn hai cân hoa mai.

 

Đến lúc đó lót một ít miến xuống đáy, đặt hoa mai lên phủ nước xốt tỏi băm lên nướng, miến ở còn ngon hơn cả hoa mai chứ, cũng là một món ăn vô cùng mỹ vị.

 

Tô Đào Đào về đến nhà gần sáu giờ.

 

Trong sân truyền đến giọng sữa tức giận của Trần Trần:

 

“Chú ngốc ơi~~ chú chữ hả~~ cái là lò nướng của Trần Trần~~ để nướng đồ ăn đấy~~ là cái thứ gì ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."...

 

Chương 153 Chú ngốc

 

Tô Đào Đào đẩy cửa bước , nhóc con đang lò nướng, đôi bàn tay mũm mĩm chống cái eo nhỏ, hai má phồng lên như cá nóc, ngẩng cái đầu nhỏ lên tức giận lườm Chu Chính.

 

Loading...