Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cơm của Trần Trần miếng nào là ăn uổng cả, gần như đang lớn lên thấy rõ bằng mắt thường, nhóc hiện tại trắng trẻo mập mạp, những vết lúm bàn tay mũm mĩm còn sâu hơn cả lúm đồng tiền, cánh tay và đôi chân ngắn cũn giống như ngó sen gọt vỏ, núng nính mềm mại, bế trong tay cực kỳ thoải mái, so với con khỉ nhỏ g-ầy gò lúc như thành hai khác hẳn.”

 

Cộng thêm ngũ quan tinh tế và xinh , di truyền làn da trắng sứ của Tô Đào Đào, phơi nắng thế nào cũng đen , đôi mắt to tròn xoe, chớp mắt một cái là thể tan chảy lòng , ai thấy mà bắt trộm về nuôi chứ?

 

Tính cách thì khỏi , ngoan ngoãn lanh lợi.

 

Đứa trẻ đáng yêu như đến lớp mẫu giáo, trở thành cục cưng của cả nhóm cũng khó.

 

Bạn của bạn nhỏ Phó Hạo Trần là Trương Đông Chí hôm nay cũng là ngày đầu tiên học.

 

Nói cũng khéo, Tô Đào Đào mới mở cửa chuẩn đưa nhóc con học thì Hạ Tri Thu và Trương Xuân Thành dẫn theo Đông Đông cũng vặn đến cửa nhà cô.

 

Hai .

 

Trần Trần đeo chiếc cặp nhỏ híp mắt chào hỏi bạn :

 

“Chào buổi sáng nha ~~ Đông Đông ~~"

 

Đông Đông cũng đeo chiếc cặp nhỏ mới mua cho của Hạ Tri Thu, phấn khích tới nắm tay Trần Trần:

 

“Chào buổi sáng, Trần Trần, chúng thể cùng học !"

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Ừm nà ~~ Cùng học ~~ Cùng thi một trăm điểm ~~"

 

Đông Đông gật đầu:

 

“Ừm ừm, Trần Trần ơi hôm nay bạn ăn một trăm điểm ?"

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Ăn nà ~~ Một chiếc quẩy ~~ Hai quả trứng trứng ~~ Một trăm điểm ~~"

 

Đông Đông ngạc nhiên :

 

“Ăn nhiều thế cơ ?

 

Tớ mới ăn nửa chiếc quẩy với một quả trứng thôi."

 

Đông Đông lo lắng Hạ Tri Thu:

 

“Mẹ ơi, con ăn ít như liệu thi một trăm điểm ạ?"

 

Hạ Tri Thu lắc đầu:

 

“Không , chỉ cần con chăm chỉ học tập, bất kể thi một trăm điểm đều vui như ."

 

Đông Đông bấy giờ mới yên tâm.

 

Mộc Mộc và Phó Viễn Hàng mỗi dắt một đứa nhỏ xuống cầu thang.

 

Hạ Tri Thu lúc mới hỏi Tô Đào Đào:

 

“Trần Trần bữa sáng ăn nhiều ?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Thỉnh thoảng mới ăn nhiều thế thôi, dù nó ăn no sẽ tự dừng , tớ cũng chẳng quản nữa, tớ nghi là do di truyền, Tiểu Hàng và nhà tớ Phó Chinh Đồ sức ăn cũng lớn lắm."

 

Dạ dày của hai em nhà đúng là đáy, cảm giác nấu bao nhiêu cũng ăn hết , nếu lương Phó công cao thì đúng là nuôi nổi mà.

 

Hạ Tri Thu thầm một tiếng.

 

“Trùng hợp thế ?

 

Chào buổi sáng!"

 

Hôm nay đúng là náo nhiệt, nhà dì Chung cũng khỏi cửa lúc .

 

Sau khi chào hỏi xong, Tô Đào Đào với Mạc Gia Triết:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-197.html.]

“Cát Cát hôm nay thật tinh thần."

 

Cát Cát ở cuối cùng, hôm nay cũng là ngày đầu tiên chính thức báo danh, bộ quân phục gọn gàng phối với mái tóc húi cua, nụ rạng rỡ đến mức ngay cả ánh bình minh phía đông cũng lu mờ, cả ngay ngắn sảng khoái.

 

“Chào xưởng trưởng Tô, đúng là ngày đầu báo danh, nhưng hai ngày tới quen môi trường , đúng xưởng trưởng Tô, chuyện của Ngô Lệ Hoa chị ?"

 

Phản ứng đầu tiên của Tô Đào Đào là Ngô Lệ Hoa?

 

Ai?

 

Ngẩn một lát mới nhớ nhân vật , lắc đầu:

 

“Chưa , chuyện gì ?"...

 

Chương 156 Lớp mẫu giáo

 

Mạc Gia Triết xoa xoa mái tóc húi cua mới cắt, rõ ràng vẫn quen lắm, hạ thấp giọng :

 

“Hai ngày đồng chí Ngô Lệ Hoa và đồng chí Trình Kiến Quốc lãnh đạo gọi thẩm vấn, hiểu liên lụy đến vợ chồng đồng chí Lý Đông Thanh, gọi cả thẩm vấn một lượt, đó hai nhà xảy xô xát ngay trong văn phòng lãnh đạo.

 

Sau đó vợ của đồng chí Lý Đông Thanh là đồng chí Dương Liễu Nguyệt đồng chí Ngô Lệ Hoa ấn cửa sổ sắt, chân kẹt trong , gọi đội trị an chúng qua cứu ."

 

Dì Chung “chậc" một tiếng:

 

“Tin tức lớn thế mà con kể cho dì ?"

 

Mạc Gia Triết xoa xoa mái tóc húi cua của :

 

“Bây giờ chẳng đang kể cho ?

 

Lúc đó đội trưởng gọi con cùng theo qua xem thử, con vặn mặt tại đó.

 

Con chuyện là vì đồng chí Ngô Lệ Hoa oán hận sâu với đồng chí Dương Liễu Nguyệt, đại ý là chuyện mở xưởng là do đồng chí Dương Liễu Nguyệt chủ mưu, kết quả xui xẻo là bà , còn lãnh đạo thiên vị, duyệt xưởng cho xưởng trưởng Tô mà duyệt xưởng cho bà , sớm muộn gì cũng kéo xưởng trưởng Tô đệm lưng theo kiểu đó, con chính là nhắc nhở chị một tiếng."

 

Tô Đào Đào đại khái cũng đoán chuyện gì xảy , cô mỉm gật đầu :

 

“Biết , đố kỵ là kẻ tầm thường, cũng chẳng sợ bọn họ, cảm ơn nhé Cát Cát."

 

Mạc Gia Triết nụ của Tô Đào Đào mà thoáng ngẩn ngơ, lắc đầu :

 

“Không gì, chị trong lòng dự tính là , nhưng bọn họ vi phạm điều lệ cư trú, trục xuất khỏi khu gia đình, nội trong tuần rời , đây."

 

Tô Đào Đào cái bóng cao lớn của Mạc Gia Triết :

 

“Dì Chung, trong đám nhân viên mới mấy nữ đồng chí kết hôn đấy, dì nghĩ tới chuyện mai cho Cát Cát ?"

 

Dì Chung mang vẻ mặt “Người hiểu chỉ xưởng trưởng Tô" tìm tri kỷ Tô Đào Đào, đến híp cả mắt:

 

“Có chứ, ?

 

Dì còn nhắm ý đấy, nhưng vẫn đợi hỏi qua mới tính."

 

Tô Đào Đào chừng mực, mỉm , tiếp tục hỏi sâu hơn nữa.

 

Phó Chinh Đồ khăng khăng đòi đưa Trần Trần đến lớp mẫu giáo mới đạp xe .

 

Nhóc con lâu “tọa kỵ" của ba ba, hôm nay cứ nằng nặc đòi , Tô Đào Đào đành chiều theo ý nó.

 

Trần Trần lớn nhanh, tiếp e là sang năm sẽ nữa mất.

 

Người sử dụng xe đẩy em bé thường xuyên nhất là Tô Đào Đào, Phó Chinh Đồ đa là bế, còn Phó Viễn Hàng thì thường cõng.

 

Hôm nay Phó Chinh Đồ đẩy Trần Trần học cũng là một trải nghiệm mới mẻ.

 

Đông Đông thì Trương Xuân Thành cõng .

 

Bác Đổng bảo vệ trường tiểu học cũng là đầu thấy Phó Chinh Đồ đẩy Trần Trần, cả gia đình bốn đồng phục sơ mi trắng quần đen, trông cực kỳ thuận mắt, bác Đổng thấy thế là tâm trạng cả buổi sáng đều hẳn lên, lượt chào hỏi từng , híp mắt mở cửa cho họ.

 

Lớp mẫu giáo bố trí ở ngay cạnh lớp 1-1, dì Tần và Trần Bình Quả đến sớm để trang trí một phen, ghế xếp thành một vòng tròn, ở giữa trải một chiếc chiếu trúc nhỏ, các bạn nhỏ thể ghế hoặc chiếu chơi.

 

Lớp mẫu giáo thời nhiều đồ chơi và trò như đời , cơ bản đều là giúp cán bộ công nhân viên trông trẻ, để trẻ đến bình an, tan đón trẻ về bình an là .

 

 

Loading...