Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 218
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ say mê đủ thứ máy móc, xếp giấy, quân cờ, thư họa... những thứ rõ ràng thuộc về lứa tuổi mà nên thích.”
Đây đều là sở thích của kỹ sư Phó, chỉ thể di truyền học thực sự là một môn khoa học vĩ đại.
Phó Viễn Hàng vẫn chọn món đồ , Mộc Mộc nóng lòng mở cuốn sách tranh mới cầm tay .
Nét vẽ khá , nhưng cuốn sách tranh đen trắng với họa tiết đơn giản thì tính là tinh xảo, kết hợp với phần văn bản bên mới thấy thú vị.
Mộc Mộc lật vài trang, vô tình với Phó Viễn Hàng:
“Tớ thấy vẽ còn hơn đấy, A Hàng, tớ thấy nếu mà vẽ sách tranh, chắc chắn sẽ nhiều tranh mua."
Người vô tâm, hữu ý, Phó Viễn Hàng, mà là Tô Đào Đào.
Phó Viễn Hàng bao giờ dám nghĩ theo hướng đó.
Phó Viễn Hàng cho là đúng:
“Cậu đúng là dám nghĩ thật đấy."
Tô Đào Đào thì khác, cô “chút quen " với xưởng in trực thuộc căn cứ, việc tự bỏ tiền túi in ấn là chuyện viển vông, chỉ cần bản thảo và câu chuyện , việc phát hành sách tranh thể .
Chỉ là nộp bản thảo cho nhà xuất bản, theo đường nhà xuất bản phát hành sẽ hơn.
“Ý tưởng của Mộc Mộc , nếu Tiểu Hàng hứng thú, thể tận dụng thời gian giờ học, dùng hình thức sách tranh, dùng cả hình ảnh và chữ để kể chuyện, đó gửi đến nhà xuất bản, để nhiều thấy hơn."
Phó Viễn Hàng vô cùng chấn động, vẻ mặt thể tin nổi Tô Đào Đào:
“Chị dâu, chị đang đùa ?"
Cậu?
Viết truyện?
Gửi cho nhà xuất bản?
Sau đó đặt hiệu sách, để những thích xem sách tranh như Mộc Mộc mua về?
Phó Viễn Hàng mơ cũng dám nghĩ như .
Tô Đào Đào thấy biểu cảm chấn động đến mức đồng t.ử co rút của thì thấy khá buồn :
“Có gì chứ, em quên bao bì kẹo dừa cũng là do em thiết kế ?
Ngày mai chị còn mang nó cùng với kẹo dừa quảng bá khắp miền đất nước đấy.
Sách tranh cũng là một con đường, chỉ cần là ý tưởng , tác phẩm , đều xứng đáng quảng bá, đều nên phát huy rạng rỡ."
Phó Viễn Hàng vẫn thể tưởng tượng nổi cảnh vẽ một cuốn sách tranh, đó để trẻ em cả nước mua về.
Cậu hít sâu một , bình nhịp tim chút rối loạn, lắc đầu:
“Cái đó giống ."
Tô Đào Đào xoa đầu :
“Em cứ việc tập trung nghĩ ý tưởng, vẽ tranh chữ, những việc khác, cứ giao cho chị dâu."
Đôi mắt lấp lánh của Phó Viễn Hàng cô:
“Vậy em thử xem ?"
Tô Đào Đào:
“Ừm, cần áp lực, hứng thú thì nghĩ một cái, hứng thú thì thôi, cả."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Vâng."
Cậu bé Phó Hạo Trần mỏi chân vẫn đang bò lưng chú nhỏ, bé thò cái đầu nhỏ , hỏi Tô Đào Đào:
“Vậy còn con ạ~~ con thể gì ạ~~"
Tô Đào Đào xoa đầu bé:
“Con cứ lo lớn lên cho , mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-218.html.]
Trần Trần thong thả gật đầu:
“Dạ ~~ Mỗi ngày con đều vui vẻ ạ~~"...
Cuối cùng Phó Viễn Hàng mua đồ cho , mà dùng “kho tiền nhỏ" của mua cho Chu Linh Lan một chiếc váy hoa vải Đích Lương.
Sau khi thấy của Lý Hướng Dương mặc, càng chắc chắn mua cho Chu Linh Lan một chiếc.
Thực cũng mua cho Tô Đào Đào một chiếc, tiếc là Tô Đào Đào thích, đành thôi.
Trần Trần cũng mua đồ cho bà nội, nhưng bé tiền, liền hỏi :
“Mẹ ơi~~ bao giờ con mới tiền tiêu vặt ạ~~"
Tô Đào Đào kinh ngạc bé, vốn dĩ cô dự định đợi bé ba tuổi, cũng giống như Phó Viễn Hàng, mỗi tháng cho bé một tệ tiền tiêu vặt.
Trần Trần sớm hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, cho bé tiền tiêu vặt cũng lo bé tiêu xài lung tung lừa, nên từ ba tuổi bắt đầu cho cũng .
Chỉ là ngờ bây giờ bé .
“Trần Trần cần tiền tiêu vặt để gì nào?"
Tô Đào Đào hỏi.
Trần Trần nghiêm túc :
“Mua đồ~~ cho ~~ cho bà nội~~"
Tô Đào Đào:
“Vậy lẽ đợi Trần Trần tự học kiếm tiền, lúc đó mua cho và bà nội mới càng ý nghĩa."
Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ:
“ mà~~ chẳng ~~ Trần Trần chỉ cần vui vẻ~~ lớn lên là ạ~~
Mua đồ cho và bà nội~~ Trần Trần sẽ càng vui vẻ hơn ạ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
Ai thể cho cô , tại một bé hơn hai tuổi tư duy logic mạnh mẽ đến ?
“Trần Trần còn nhỏ, tấm lòng là , cần mua gì thì với , mua giúp con."
Trần Trần bĩu môi, ủ rũ bò lên vai chú nhỏ:
“Dạ ạ~~"...
Chương 174 Chỉ việc như khúc gỗ lấy cô vợ xinh thế ?
Dạo xong trung tâm thương mại quốc doanh, Tô Đào Đào đưa mấy đứa trẻ ăn món vịt nổi tiếng nhất thủ đô.
Một lớp da vịt mỏng, mỡ màng, ăn kèm với hành lá thái sợi, nước sốt tương ngọt, cuộn trong lớp bánh tráng mỏng như cánh ve, mỗi miếng một lát, ngon thấu tâm can.
Cuối cùng mới ăn một đoạn dưa chuột nhỏ để thanh miệng, bớt ngấy, cuộc sống nhỏ , đổi thần tiên cũng đổi.
Món vịt kiếp Tô Đào Đào ăn ít, nhưng luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, ăn xong miếng cô mới , vấn đề ở nguyên liệu.
Thời đại nguyên liệu gây hại, ô nhiễm, hóa chất công nghệ, luộc nước lã cũng ngon, chỉ cần thêm chút tay nghề nấu nướng là thứ gì ngon.
Dĩ nhiên, ngoại trừ cách của dì Chung, cho những loại thực phẩm mùi vị ăn nhập nấu chín trong một nồi.
Trần Trần ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, bé thông minh lập tức nghĩ đến lò nướng ở nhà:
“Mẹ ơi~~ vịt ngon quá ạ~~ lò nướng ở nhà nướng ạ~~"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Nướng thì nướng , nhưng lò nướng ở nhà quá nhỏ, nướng hiệu quả , cũng hương vị ."
“Dạ thôi ạ~~" Trần Trần cũng thất vọng, dù tay nghề của Tô Đào Đào cũng , gì cũng ngon, thứ ngon hơn vịt bé cũng từng ăn .
Mộc Mộc thì khác, bé tay nghề nấu nướng của dì Chung đầu độc nhiều năm, ăn thứ ngon thế , suýt chút nữa thì cảm động đến phát .
Tóm bữa vịt danh tiếng lẫy lừng , cả lớn lẫn trẻ nhỏ đều vô cùng hài lòng, bụng tròn căng ngoài.