Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa , đón lấy cái bọc tay cô.”

 

Tô Đào Đào khách sáo với , xoa xoa cánh tay :

 

“Anh đến thật đúng lúc, tay em mỏi nhừ đây, hôm nay bận ?"

 

Giọng điệu mang theo vẻ nũng nịu mà chính cô cũng nhận .

 

Phó Chinh Đồ cô vài giây, thành thật đáp:

 

“Bận, tối về sẽ tăng ca."

 

Tô Đào Đào mỉm , đàn ông lầm lì ít , nhưng luôn vô tình dùng cách thức của riêng để đối với cô, với các con, cô quen .

 

Tô Đào Đào khẽ véo mu bàn tay :

 

“Ừm, tối em để dành đồ ngon cho ."

 

Nói xong liền bước lên phía , lấy bớt một cái bọc Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc xuống, sai bảo “lao động trẻ em" lâu như , thật ngại quá mất.

 

Phó Viễn Hàng né tránh tay Tô Đào Đào:

 

“Chị dâu cần , em khỏe lắm, xách mà."

 

Mộc Mộc cũng giật :

 

“Chị Đào Đào, chị nghỉ ngơi một lát , chúng em là nam t.ử hán đại trượng phu, xách hết."

 

Nếu các vị “gentlemen" kiên trì như , Tô Đào Đào cũng tiện ép buộc:

 

“Vậy để chị cầm giúp Trần Trần."

 

Nói cô đưa tay lấy cái ba lô trống trong lòng Trần Trần.

 

Trần Trần ôm c.h.ặ.t buông:

 

“Không cần cầm ~~ Trần Trần tự cầm mà~~"

 

Thế là, tại lối của ga tàu hỏa, đàn ông cao lớn tuấn tú một tay bế con, một tay xách bọc, phía là hai đứa trẻ lớn túi to túi nhỏ hổn hển bước , cả nhà ga tàu hỏa e rằng chỉ mỗi nữ đồng chí dáng thanh mảnh, dung mạo rạng ngời là tươi hớn hở, thong dong bước ngoài.

 

Phó Chinh Đồ đích lái xe, Tô Đào Đào đưa các con phía .

 

Phó Chinh Đồ đợi định, thắt dây an xong mới khởi động xe.

 

“Hôm nay Tiểu Lục rảnh ?"

 

Tô Đào Đào hỏi Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ qua gương chiếu hậu chạm ánh mắt của Tô Đào Đào, mới :

 

“Phản hồi về kẹo dừa , bên phó viện trưởng nhận một đơn đặt hàng gấp dùng để tiếp đãi khách quốc tế của cấp , cần khá gấp, đích giám sát sản xuất, hiện tại trong xưởng đang bận đến tối tăm mặt mũi."

 

Tô Đào Đào suy nghĩ một lát :

 

“Ban đầu trong thỏa thuận em ký với căn cứ, em quyền kinh doanh và quyền quyết định độc lập, quyết định liên quan đến sản xuất kinh doanh trong xưởng, về nguyên tắc đều cần sự đồng ý của em.

 

Phía lãnh đạo cũng can thiệp chuyện của xưởng, em ở xưởng, thể coi là ngoại lệ, nhưng chuyện như , nhất đừng để xảy nữa.

 

Em bàn tay của lãnh đạo vươn xưởng của chúng , căn cứ nhiều lãnh đạo như , hôm nay ông vươn một tay, ngày mai bà xen một chân, chẳng theo ai, dễ loạn lắm."

 

Phó Chinh Đồ hiếm khi ngẩn một chút, ánh mắt chạm với cô qua gương chiếu hậu, ngay đó, khẽ mỉm .

 

“Chuyện tham gia , nhưng trong thời gian em ở nhà, giúp em trông coi xưởng, trách nhiệm."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Em , chuyện của xưởng cũng liên quan đến , , em sẽ đích chuyện với lãnh đạo, nếu họ đồng ý, cái chức giám đốc em cũng nữa."

 

Phó Chinh Đồ sâu mắt Tô Đào Đào qua gương chiếu hậu, khóe môi khẽ cong lên một chút.

 

Từ ga tàu , họ đến nhà ông Đường , chào hỏi một tiếng, để một ít đặc sản núi rừng do Chu Linh Lan chuẩn rời .

 

Sau đó đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa trưa, ghé qua hợp tác xã mua một ít đồ dùng hàng ngày và thịt cá, đó lên đường trở về đảo.

 

Hơi nóng quen thuộc ập đến, ngay cả khí cũng thoang thoảng mùi mặn mòi của nước biển, rõ ràng mới rời lâu, mà cảm giác xa xăm thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-251.html.]

 

Trần Trần vẫn thích áp mặt cửa sổ chim hải âu, tiếng sóng vỗ, gọi ông nội hướng về phía “ngọn hải đăng của ông nội", hỏi đủ thứ câu hỏi kỳ lạ... hai chú nhỏ cũng luôn kiên nhẫn giải đáp cho bé.

 

Về đến đảo hơn hai giờ chiều, Phó Chinh Đồ và hai bạn lớn chịu trách nhiệm chuyển đồ đạc lên .

 

Trần Trần lập tức xem “thú cưỡi" của còn ở đó , thấy nó vẫn đó yên lành, mới yên tâm nắm tay về nhà.

 

“Mẹ ơi~~ thể đón Bạch Bạch về ạ~~"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Tất nhiên là , đón lúc nào cũng ."

 

Về nhà cất đồ đạc xong, Trần Trần lập tức nắm tay chú nhỏ, cùng Mộc Mộc về.

 

Tô Đào Đào đưa những túi lớn túi nhỏ Chu Linh Lan chia sẵn cho Mộc Mộc mang về.

 

Mộc Mộc khách sáo với Tô Đào Đào, vui vẻ vác về nhà.

 

Người lớn trong nhà Mộc Mộc đều đang , mở cửa , hai chú ch.ó đen vẫy đuôi vồ tới, tuy nhiên, một con vồ về phía Trần Trần, một con vồ về phía Phó Viễn Hàng.

 

Trần Trần liếc mắt cái nhận Bạch Bạch, ôm lấy chú ch.ó đen nhỏ dụi lấy dụi để:

 

“Bạch Bạch~~ tao nhớ mày quá ~~"

 

Chú ch.ó đen nhỏ để mặc chủ nhân nhỏ ôm ấp, phát những tiếng “ư ừ" rên rỉ, chút cảm giác ấm ức tủi .

 

Phó Viễn Hàng và Đại Hắc trừng mắt , Phó Viễn Hàng động, Đại Hắc cũng động, cứ hết sức vẫy đuôi với Phó Viễn Hàng, đầy ý tứ nịnh bợ.

 

Mộc Mộc nổi giận, đặt đồ xuống túm lấy chú ch.ó:

 

“Hay cho mày Đại Hắc, tao to lù lù thế mà mày thấy ?

 

Mở to đôi mắt ch.ó của mày cho kỹ, tao mới là chủ của mày đây !"

 

Đại Hắc Mộc Mộc ghì trong lòng xoa lấy xoa để, cũng phát những tiếng “ư ừ", miễn cưỡng vẫy vẫy đuôi, tỏ ý chào mừng chủ nhân nhỏ về nhà, nhưng mắt vẫn cứ chằm chằm Phó Viễn Hàng, thể thấy nó thích Phó Viễn Hàng đến nhường nào.

 

Phó Viễn Hàng cúi xuống, xoa xoa đầu Đại Hắc.

 

Đại Hắc lập tức vẫy đuôi tít mù như cái trống lắc, tức đến nỗi Mộc Mộc chỉ đ-ánh cái đuôi của nó.

 

“Đồ ch.ó mắt trắng, phạt mày tối nay chỉ uống nước cháo, nước canh cũng luôn!"

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Cậu càng hung dữ với nó, nó càng lời ."

 

Trần Trần gật đầu:

 

thế ạ~~ nhà em đối xử với Bạch Bạch dịu dàng lắm nha~~ Bạch Bạch chào tạm biệt em Đại Hắc nào~~"

 

Bạch Bạch:

 

“Gâu gâu gâu".

 

Mộc Mộc cạn lời:

 

“Đại Hắc là , Bạch Bạch là em."

 

Trần Trần:

 

mà~~ bây giờ Bạch Bạch là cơ~~"

 

Bạch Bạch rõ ràng mập hơn Đại Hắc một vòng, thể là em ?

 

Mộc Mộc:

 

“..."

 

Em đáng yêu, em gì cũng đúng.

 

Trần Trần mãn nguyện ôm Bạch Bạch, nắm tay Phó Viễn Hàng về nhà.

 

Chương 201 Đã đến lúc vị giám đốc chính hiệu là hội ngộ vị giám đốc quyền thế

 

 

Loading...