Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bảo cái gã họ Lưu đó lập tức đây gặp , ngay bây giờ, lập tức!

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu ?

 

Cũng bảo họ lập tức đây gặp !"

 

Tiểu Lục ở đây thì thôi, họ rõ ràng đang ở trong xưởng, để cho một kẻ mới đến hai ngày mưa gió, danh tiếng của kẹo dừa mới tạo dựng , nhà máy còn vững gót chân mà bắt đầu dở trò bớt bát vật tư, còn mỹ miều gọi là tiết kiệm chi phí!

 

Cái xưởng như thế , thà mở còn hơn!

 

Mấy nữ tổ trưởng đều sợ ngây , họ bao giờ thấy Tô Đào Đào nổi trận lôi đình như .

 

Đổng Thăng Bình từ lúc nào, trầm giọng :

 

gọi ."

 

“Hôm nay mới bắt đầu như ạ, chủ nhiệm Chung và thư ký Hạ vẫn , Lưu, Lưu lãnh đạo sáng nay tìm mấy chúng là bảo chúng cứ như .

 

Quay sẽ với chủ nhiệm Chung và thư ký Hạ , là chị nhất định cũng sẽ đồng ý thôi, hiện tại chắc vẫn đang ở trong phòng họp chuyện ."

 

Lưu Ngọc Bình mà giọng mang theo tiếng , lãnh đạo lớn như phát biểu, họ thể , hơn nữa họ cảm thấy chỉ cần là đường thì đều ngon cả, như hình như cũng chẳng gì sai.

 

Họ cũng ngờ phản ứng của Tô Đào Đào lớn đến thế.

 

Tô Đào Đào chống nạnh, cử động cổ một chút, bây giờ lúc tranh luận với mấy tổ trưởng , cô tập trung sức lực hội ngộ vị lãnh đạo họ Lưu .

 

Không lâu , vị “phó giám đốc tương lai" họ Lưu mặt mày hớn hở từ trong phòng họp bước , còn dì Chung và Hạ Tri Thu vẻ mặt đầy lo lắng.

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu thấy Tô Đào Đào, vẻ mặt giãn một chút, định gì đó, Tô Đào Đào giơ tay ấn xuống, ngăn họ .

 

Đồng chí họ Lưu đang đắc ý chừng ngoài bốn mươi tuổi, dáng tầm thước, veston chỉnh tề, mái tóc vuốt keo bóng mượt chải chuốt , thở của một kẻ lão luyện lăn lộn lâu năm thương trường tỏa , cách xa tám mét cũng thể ngửi thấy.

 

Lúc , đang hớn hở như bắt vàng, đưa tay với Tô Đào Đào:

 

“Ồ, vị chính là Giám đốc Tô lừng lẫy danh tiếng ?

 

Không ngờ trẻ trung xinh hơn cả lời đồn, đúng là trăm bằng một thấy, ngưỡng mộ lâu, ngưỡng mộ lâu."

 

Tô Đào Đào cụp mắt xuống, liếc bàn tay , thu , như , một cử chỉ mời:

 

“Khách sáo thì cần , lúc ở xưởng, vất vả cho đồng chí Lưu , hiện tại về, phiền từ đến thì hãy về đó , mời cho tiễn."

 

Tô Đào Đào ngay cả lời giải thích cũng chẳng buồn .

 

Cái gọi là đ-ánh kẻ chạy , “Lưu phó giám đốc tương lai" vốn quen đeo mặt nạ , cũng thuận lợi, lúc mặt bỗng cứng đờ, thể tin nổi Tô Đào Đào......

 

Chương 203 Tìm lãnh đạo đòi một lời giải thích

 

Dù là ở thời đại nào, lăn lộn trong cái xã hội , ít nhiều gì cũng đeo một chiếc mặt nạ giả dối mà .

 

Trừ phi bạn sống một , giống như một hòn đảo cô độc, tiếp xúc với bất kỳ ai.

 

Trong mắt Lưu Vệ Quốc, Tô Đào Đào chính là con nghé mới đẻ sợ hổ, hiểu quy tắc chốn công sở.

 

Một hiểu “quy tắc" như , mà thể lên vị trí giám đốc khi còn trẻ như thế , chắc hẳn ít nhiều cũng giống như lời đồn bên ngoài, dựa mối quan hệ của Phó Chinh Đồ.

 

Nếu cô dùng lời lẽ khéo léo với , lẽ còn cân nhắc một chút.

 

Một cái bình hoa di động xinh nhưng bốc đồng, não như thế còn dễ đối phó hơn nhiều so với những kẻ lão luyện lăn lộn lâu năm trong chốn công sở.

 

Lưu Vệ Quốc thu tay , thổi thổi hạt bụi hư ảo đó, khẩy Tô Đào Đào :

 

“Giám đốc Tô nghỉ phép lâu quá nên tin tức chút lạc hậu , trách cô , để tự giới thiệu một chút, tại hạ Lưu Vệ Quốc, là cháu ruột của Chủ nhiệm Lưu bên văn phòng hậu cần căn cứ các , cũng là phó giám đốc do phó viện trưởng căn cứ các đặc biệt chỉ định."

 

Lưu Vệ Quốc đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “cháu ruột", lúc , khẩy Tô Đào Đào.

 

“Vốn dĩ là chủ nhiệm phân xưởng của một nhà máy đường quốc doanh lớn, nay phái đến cái xưởng thủ công nhỏ bé của các , quả thực cũng chút quen.

 

Nếu chỗ nào chu đáo, xin Giám đốc Tô hãy rộng lượng bỏ qua, nhất định sẽ dốc sức phối hợp, phấn đấu từ tháng bắt đầu doanh tăng gấp đôi, đến cuối năm thì tăng gấp năm gấp mười , nâng tiền thưởng của công nhân chúng lên, cho nhà máy chúng lớn mạnh hơn, rạng danh hơn, đóng góp nhiều hơn cho căn cứ!"

 

Tô Đào Đào ngoáy lỗ tai, vẫn là cử chỉ mời đó:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-254.html.]

 

“Anh xong ?

 

Nói xong thì ."

 

Vẻ mặt Lưu Vệ Quốc cứng đờ, đây là cái loại gã khờ từ đến ?

 

Anh đến mức , cô vẫn phận “kim bài miễn t.ử" của ?

 

“Đồng chí Tô Đào Đào, tôn trọng gọi cô một tiếng Giám đốc Tô, cũng là một phó giám đốc, thâm niên còn lớn hơn cả tuổi đời của cô, cô đừng cầm..."

 

“Cầm lông gà lệnh tiễn chứ gì?"

 

Tô Đào Đào ngắt lời , “Phải, chính là cầm lông gà lệnh tiễn đấy.

 

Trước khi đồng ý bổ nhiệm, cái xưởng chỉ là giám đốc chính thức, chẳng phó giám đốc nào hết, ai bảo đến thì tìm đó .

 

Nếu thích giám đốc đến thế thì tự mở một cái xưởng khác cũng chẳng ý kiến gì, nhưng nếu còn đây cản trở việc sản xuất của chúng thì đừng trách bảo mời ngoài."

 

“Cô..."

 

Mặt Lưu Vệ Quốc lúc xanh lúc đỏ, dựa một khuôn mặt tươi “hành tẩu giang hồ" mấy chục năm, đây là đầu tiên chịu nhục nhã như thế .

 

“Tô Đào Đào!

 

đang chuyện với ai ?

 

Đừng tưởng rằng Phó Chinh Đồ thể bảo vệ cô..."

 

Tô Đào Đào lười nhảm với :

 

“Chủ nhiệm Đổng!

 

Tiễn khách!

 

Còn kẻ lì lợm chịu thì bảo Bình An đến tiễn khách!"

 

“Vâng!"

 

Đổng Thăng Bình tiến lên một bước, “Đồng chí Lưu, mời cho!"

 

Tất cả công nhân mặt đồng thanh hô vang:

 

“Đồng chí Lưu, mời cho!"

 

Lưu Vệ Quốc tức đến nỗi suýt nổ mạch m-áu, ngón tay chỉ Tô Đào Đào:

 

“Cô!"

 

Lại chỉ một vòng xung quanh:

 

“Các !

 

Tốt lắm!

 

Cứ chờ đấy cho !"

 

Người cần mặt, cây cần vỏ, chỉ mũi “mắng" đến mức , thì dù là Phật tổ cũng chẳng nhịn nổi.

 

Lưu Vệ Quốc hậm hực phất tay áo bỏ .

 

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Không là ai khơi mào :

 

“Giám đốc Tô giỏi lắm!"

 

Mọi đồng thanh hô vang:

 

“Giám đốc Tô giỏi lắm!"

 

 

Loading...