Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 277

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào luôn cảm thấy là thời đại đang thúc đẩy cô tiến lên, nhưng một điều thừa nhận, chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng .”

 

Mọi việc đều định , cứ tùy cơ ứng biến .

 

Thời tiết cho tủ lạnh thì những thứ thể bảo quản đến tối hỏng thực nhiều.

 

Tô Đào Đào đến đây lâu dường như đồ kho, dứt khoát bao trọn chỗ nội tạng ở sạp thịt, lát nữa về sẽ kho lên, để Phó Viễn Hàng trông lửa, trưa về ăn một ít, còn để tối ăn.

 

Trước khi tan qua đây “nhặt nhạnh”, gì ăn nấy , mở hộp mù cũng khá thú vị.

 

Thời gian buổi sáng quá gấp gáp, bánh kem cũng chỉ thể đợi trưa về mới .

 

Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào xách đồ, thấy cô mua nhiều thứ như nhịn mà nhíu mày:

 

“Không cần nhiều thế , vất vả quá, chúng thực ít khi tổ chức sinh nhật, thường chỉ ăn một bát mì trường thọ thôi.”

 

Tô Đào Đào bước khỏi hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, Phó Chinh Đồ ngược :

 

đúng đúng, trứng gà chỉ đủ hai cái bánh kem, trong mì trường thọ thể thiếu trứng ốp ?

 

Phải mua thêm mấy quả nữa.”

 

Phó Chinh Đồ:

 

“...”

 

Hóa cô chỉ thấy ba chữ “mì trường thọ”.

 

Tô Đào Đào xách trứng gà khỏi hợp tác xã, suýt chút nữa đ-âm khác.

 

“Xin nhé.”

 

Tô Đào Đào còn tới lên tiếng xin .

 

Thấy chắn mặt nhường đường, cô mới ngẩng đầu .

 

Lần đến lượt Tô Đào Đào nhíu mày, Dương Liễu Nguyệt rời khỏi khu nhà tập thể hơn một tháng chứ?

 

Người chẳng cũng nên rời khỏi khu nhà tập thể ?

 

Sao vẫn còn ở đây?

 

Nụ tự cho là “như gió xuân” của Dương Liễu Nguyệt lòng Tô Đào Đào khựng một chút.

 

“Xưởng trưởng Tô, thành tâm đến xin cô.”

 

Dương Liễu Nguyệt .

 

Tô Đào Đào chớp mắt, đây là bài vở gì thế ?

 

Tô Đào Đào lắc đầu, giơ tay hiệu dừng :

 

“Đừng, cần xin , cô cũng chẳng với cả, phiền cô nhường đường.”

 

“Xưởng trưởng Tô, ...”

 

Dương Liễu Nguyệt còn xong, một bàn tay thon dài từ bên cạnh cô vươn đón lấy trứng gà trong tay Tô Đào Đào, giọng lạnh lùng nhưng dịu dàng vang lên lưng cô:

 

“Mua xong ?”

 

Tô Đào Đào mỉm gật đầu:

 

“Mua xong .”

 

Phó Chinh Đồ đặt trứng gà giỏ xách, đưa tay nắm lấy cổ tay Tô Đào Đào:

 

“Về nhà thôi.”

 

Tô Đào Đào để ý đến Dương Liễu Nguyệt nữa, mặc cho Phó Chinh Đồ dắt .

 

Khi giọng của Phó Chinh Đồ vang lên từ phía Dương Liễu Nguyệt, cô cứng đờ dám động đậy một chút nào.

 

Không qua bao lâu, cô mới đầu bóng lưng đôi vợ chồng đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-277.html.]

Trên đời đàn ông như Phó Chinh Đồ?

 

Công việc rõ ràng bận rộn hơn Lý Đông Thanh nhiều, nhưng dù bận đến mấy, ngày nào cũng kiên trì mua đồ ăn sáng cho gia đình.

 

Về những lời đồn thổi rằng còn giặt ga giường, giúp Tô Đào Đào giặt quần áo, cô cũng ít.

 

cần kiểm chứng cũng là thật.

 

Sao đàn ông thể đối xử lạnh nhạt với tất cả , nhưng chỉ dịu dàng với duy nhất một chứ?

 

Lại phụ nữ mệnh như Tô Đào Đào?

 

Sở hữu thứ đều là nhất, yêu, con cái, ngay cả em chồng, đều là những nhất.

 

Còn là nữ xưởng trưởng duy nhất, trẻ tuổi tài cao nhất trong xưởng phụ thuộc.

 

Kể từ khi cô đến khu nhà tập thể, những chủ đề xoay quanh cô bao giờ dứt.

 

Sau khi cô từ thủ đô trở về, gần như thần thánh hóa cô.

 

Những “truyền thuyết” về cô đủ kiểu dáng:

 

cô tỏa sáng rực rỡ tại đại hội trung niên ở thủ đô, nhận sự khen ngợi của lãnh đạo cấp cao nhất;

 

kẹo dừa của cô đưa lên bàn tiệc quốc yến;

 

Cũng bối cảnh của cô thực đơn giản, ở thủ đô tận mắt thấy cô và Phó Chinh Đồ lên chiếc xe của một vị lãnh đạo lớn địa vị hiển hách, căn nhà tứ hợp viện của ông ;

 

Hoang đường hơn nữa là âm thầm truyền tai cô là tiên nữ hạ phàm, chuyên môn đến để giải quyết vấn đề việc cho những đang mong mỏi vị trí công tác như họ…

 

Hai đứa trẻ trong nhà cô thì khỏi , luôn là thần thoại trong trường, là tấm gương học tập cho tất cả trẻ em.

 

Con trai cô bây giờ thấy Phó Viễn Hàng đều đường vòng.

 

Sao một đồng chí nữ viên mãn đến mức chứ?

 

Ông trời bất công như ?

 

Cô bây giờ chỉ đây, cần một vị trí công tác mà thôi, Tô Đào Đào viên mãn như , đến một câu cũng lười với cô thế?

 

Những ngày qua cô dùng danh nghĩa dưỡng thương để lỳ lợm , Lý Đông Thanh luôn bạo lực lạnh với cô, con trai cũng chẳng thèm ngó ngàng.

 

Cô chỉ sai một chuyện nhỏ đó thôi, g-iết phóng hỏa, tại đối xử với cô như ?

 

“Chó khôn chắn đường, ơn nhường chút.”

 

Dương Liễu Nguyệt một bà dì đụng vai.

 

Bà dì nhận là cô , mắt mắt, mũi mũi, lườm một cái, hừ lạnh một tiếng bỏ .

 

Dương Liễu Nguyệt siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nếu là Tô Đào Đào ở đây thì ?

 

họ sẽ xúm nịnh bợ cô ?

 

Không , cô thể rời khỏi đây, dù gãy chân thêm một nữa, cô cũng lỳ khu nhà tập thể.

 

cô càng rõ, cô còn vốn liếng để thử sai nữa, dù gì cũng suy nghĩ kỹ mới .

 

Dì Chung đều đang tuyển công nhân , điều kiện nới lỏng hơn nhiều, cô vẫn cơ hội.

 

Chương 221 Cô hai lời ứng cho cháu năm đồng!

 

Hai vợ chồng về đến nhà, hai bạn nhỏ ngủ dậy.

 

Phó Viễn Hàng đang quét dọn sân, Trần Trần đuổi theo Bạch Bạch chơi, thấy tiếng mở cửa, dứt khoát bỏ mặc Bạch Bạch chạy ùa tới.

 

Tốc độ của Trần Trần quá nhanh, bạn nhỏ còn kiểm soát tốc độ nếu nhờ Phó Chinh Đồ nhanh tay lẹ mắt giữ lấy một cái, chắc chắn đ-âm thẳng chân Phó Chinh Đồ, ngã chổng vó .

 

“Ba ơi~~ Hai thế ạ~~ Sao gọi Trần Trần cùng ạ~~”

 

Đồ đạc đều do Phó Chinh Đồ xách, Tô Đào Đào hai tay bế bạn nhỏ lên hôn một cái:

 

“Đi mua đồ ăn sáng cho bạn nhỏ Trần Trần đáng yêu nhà chứ ~~” Tô Đào Đào bắt chước giọng điệu của Trần Trần, dùng trán tì lên trán bạn nhỏ.

 

 

Loading...