“Đồng chí, cho hỏi đồng chí Mạc Gia Cát ở đây ?
là em trai ruột của , việc tìm.”
Đồng chí ở quầy tiếp tân quan sát Mộc Mộc một hồi, :
“Cậu là em trai của Gia Cát, là Mộc Mộc ?
là lanh lợi y như Gia Cát .
Gia Cát nhiệm vụ ngoài với đội trưởng , nếu tìm việc gấp thì hãy …”
Mộc Mộc xua xua tay:
“Không , việc gì gấp, đều là chuyện nhỏ thôi.”
“Anh trai ,” Mộc Mộc ghé gần, vẻ mặt như em thiết, giả vờ ngại ngùng :
“Chuyện là thế , lớp em một bạn nữ mồ côi từ sớm, gần đây hình như gặp chuyện khó , bên cạnh cũng lớn nào.
Bọn em cũng ngại dám với lớn trong nhà, em đội bảo vệ là đơn vị chuyên giải quyết khó khăn cho nhân dân, nên đến hỏi xem, chúng thể cử một chị gái nào đó qua chuyện với bạn nữ của em ?”
Phó Viễn Hàng:
“?”
Sao lớp còn bạn nữ nào mồ côi sớm gặp vấn đề nhỉ?
Đồng chí Mạc Gia Lâm , thật đúng là dối cần nháp, mở miệng là bịa ngay.
Đồng chí trực ban lắc đầu:
“Việc e là chúng giúp , ở đây là nam giới, đến một con muỗi cái cũng chẳng , là để gọi điện hỏi bên công đoàn hoặc hội phụ nữ xem ?”
Mộc Mộc:
“……”
Câu quen quen nha.
Phó Viễn Hàng lắc đầu :
“Không cần ạ, cảm ơn , bọn em sẽ nghĩ cách khác, phiền quá.”
Mộc Mộc cảm thấy nhiệm vụ bà Chung giao phó thành đột ngột.
Đội bảo vệ đến muỗi cái còn , thì còn “theo dõi” cái gì nữa?
“Nếu bọn em xin phép ạ, đúng , cần với trai em là em đến , mắc công hỏi đông hỏi tây, em giải thích một hồi.
Dù cũng là chuyện riêng tư của bạn nữ , càng ít càng ạ.”
Đồng chí trực ban mỉm tán thưởng, cảm thấy Mộc Mộc thật đúng là :
“Cậu yên tâm, sẽ với trai .”
Mộc Mộc phẩy tay:
“Cảm ơn trai, bọn em đây ạ.”
Ra khỏi văn phòng đội bảo vệ, Mộc Mộc lập tức lấy tiền nhét túi Phó Viễn Hàng.
Phó Viễn Hàng cạn lời :
“Cậu gì thế?”
Mộc Mộc :
“Cậu giữ hộ tớ , thành nhiệm vụ dễ dàng thế , bà Chung sẽ đòi thù lao mất.”
Phó Viễn Hàng:
“……”
“Cậu để chỗ tớ cũng đổi sự thật là thành nhiệm vụ dễ dàng, dì Chung cũng sẽ tìm tớ lấy thôi.”
Mộc Mộc :
“Không , bà lục soát tớ là , vài ngày nữa bà quên ngay mà.
Cậu về vẽ tranh , tớ báo cáo với bà Chung.”
……
Mộc Mộc dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét xưởng.
Giữa đường suýt chút nữa đ-âm Tô Đào Đào đang lấy nước.
“Mộc Mộc em chậm chút , gì thế?”
Mộc Mộc thở hổn hển, vuốt ng-ực mãi mới :
“Chị dâu Đào Đào, em chị chuyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-331.html.]
Bà Chung bắt em gián điệp, kiểm tra xem đội của trai em đồng chí nữ nào , kết quả là đội của đến một con muỗi cái cũng chẳng .”
Tô Đào Đào:
“……”
……
Mộc Mộc văn phòng dì Chung, đầy nửa phút chạy ngoài, khi dì Chung còn phía mắng mỏ.
“Thằng ranh , mau trả hai đồng cho !
Không thì trả một đồng cũng chứ?
Này…”
Mộc Mộc chạy :
“A Hàng giữ hộ con , con để dành cưới vợ, trả !”
Dì Chung:
“……”
Một đứa lông bông mọc đủ nghĩ đến chuyện cưới vợ.
Một đứa sắp thành thanh niên quá lứa đến nơi mà vẫn chịu tính chuyện chung đại sự.
Đứa nào cũng tức ch-ết!
“Dì Chung, văn phòng cháu chuyện một lát ạ.”
Tô Đào Đào lo lắng dì Chung cứ thế mãi sẽ gây chuyện nực , dứt khoát rõ với bà cho xong.
“Dì Chung, chuyện nhà dì, vốn dĩ cháu nên xen , cũng hứa với Cát Cát là nhắc với dì .”
Tim dì Chung “thịch” một cái:
“Đào Đào cháu đừng dọa dì nhé, Cát Cát gì khó ?”
Tô Đào Đào phụt :
“Dì nghĩ thế?
Cát Cát .
Cháu thế với dì nhé, đúng là cô gái thích, cũng đúng là trong căn cứ của chúng , nhưng tạm thời vẫn xác định tình cảm của , nên mới tiện với dì.”
Dì Chung thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ng-ực:
“Suýt nữa thì dọa ch-ết dì , thằng ranh Cát Cát thật là, dì hạng hiểu đạo lý ?
Cứ trực tiếp với dì thì ?
Dì còn rêu rao khắp nơi chắc?”
Tô Đào Đào :
“Dì Chung, lời đồn thổi đáng sợ như hổ, con gái nhà coi trọng danh dự, Cát Cát cũng là chịu trách nhiệm với , dù cũng mới chỉ là ý nghĩ đơn phương của .
Phía cô gái còn , vạn nhất truyền điều gì , khi hỏng việc ngay.”
Mí mắt dì Chung giật liên hồi, thể sinh hai đứa con trai thông minh như , dì Chung tự nhiên cũng chẳng ngốc nghếch gì:
“Cát Cát hỏi cháu, cô gái đó là ai?
Dì quen ?”
Tô Đào Đào tránh , mỉm :
“Trong căn cứ còn cô gái nào mà dì Chung quen ?”
Dì Chung:
“Tất nhiên là , cháu hứa với Cát Cát là đúng ?”
Tô Đào Đào :
“Dì Chung, chuyện nếu thành, Cát Cát tự khắc sẽ dẫn cô gái đó về cho dì xem.
Nếu thành, dì cứ coi như chuyện , cũng đừng điều tra bí mật gì nữa.
Cô gái đó là , Cát Cát cũng chừng mực, chuyện thuận tình ý đôi bên, dì tò mò sốt ruột đến mấy cũng để Cát Cát tự lo liệu.”
Dì Chung thở dài:
“Được , nếu cháu thế thì dì quản nữa, tùy nó .
Cô gái như Trần Bình Quả, thật tiếc quá.”
Tô Đào Đào :
“Cô gái đến mấy thì cũng Cát Cát thích mới , ngày tháng là Cát Cát sống với , chứ chúng , nếu Cát Cát thấy hợp thì mấy cũng vô dụng, đúng ạ?”