Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sáng nay Bàn Bàn học, dì Tần yên tâm, giờ giải lao thăm hỏi gia đình.
Hàng xóm sáng nay Bàn Bàn ngã một cái, đưa bệnh viện khâu vết thương , trong nhà ai, dì Tần cũng gặp ."
Tô Đào Đào xoay xoay chiếc b.út máy, hỏi dì Chung:
“Chuyện dì thấy ?"
Dì Chung suy nghĩ một chút :
“Tính tình của Lý Thu Cúc đúng là vấn đề, thỉnh thoảng đ-ánh mắng con cái cũng là bình thường, phụ nào đ-ánh mắng con chứ?
Mộc Mộc cái thằng quỷ nhỏ từ bé cũng chẳng ít dì đ-ánh .
hổ dữ ăn thịt con, cô tay tàn độc để hại Bàn Bàn thì chắc là đến mức đó ."
Dì Chung xong, sực nhớ :
“À , con nhà cháu ngoan như thế, đúng là cần đ-ánh mắng thật, Đông Đông cũng ngoan, Tri Thu cũng chẳng cần đ-ánh mắng con.
Nhà dì thằng Mộc Mộc mới thực sự là nghịch như quỷ, hồi nhỏ còn nghịch hơn nữa, ngay cả lão Mạc tính khí như thế thỉnh thoảng cũng nó cho tức nổ đom đóm mắt."
Tô Đào Đào :
“Đa phụ đ-ánh mắng con cái đều chừng mực, dì cũng sẽ thực sự xuống tay nặng với Mộc Mộc.
phụ tay chừng mực là , chuyện tuy liên quan đến xưởng chúng , nhưng dì vẫn hãy lưu ý một chút nhé, Bàn Bàn đứa trẻ đấy, giúp gì thì giúp."
Dì Chung gật đầu:
“Được, dì , dì sẽ lưu ý."
……
Khi Trần Trần đang trong giờ học thì phát hiện Bàn Bàn đến, nhịn mãi đến giờ giải lao mới hỏi Đông Đông:
“Đông Đông~~ Có Bàn Bàn cũng giống ~~ thường xuyên học ạ~~"
Đông Đông lắc đầu:
“Không , Bàn Bàn thích học, ngày nào cũng đến mà."
Cặp song sinh thấy thế cũng gật đầu, Phùng Thái Hồng :
“ , Bàn Bàn thích ở nhà đối mặt với , thích nhất là đến trường chơi với bọn ."
Bạn cùng bàn của Bàn Bàn tham gia thảo luận:
“Mẹ Bàn Bàn hung dữ lắm, thường xuyên đ-ánh Bàn Bàn, m-ông Bàn Bàn bà đ-ánh sưng vù lên, xuống là kêu đau."
Trần Trần hỏi:
“Tại Bàn Bàn đ-ánh ạ~~"
Bạn cùng bàn của Bàn Bàn lắc đầu :
“Chịu thôi, tóm Bàn Bàn thường xuyên đ-ánh, lưng bầm tím một mảng, thấy ."
Trần Trần cố gắng nhớ , chẳng thấy vết thương của Bàn Bàn bao giờ, Bàn Bàn lúc nào cũng híp mắt, trông chẳng giống đ-ánh chút nào cả.
“Vậy bây giờ ạ~~ Chúng cứu Bàn Bàn thôi ạ~~"
Bạn cùng bàn của Bàn Bàn thắc mắc:
“Mẹ của các đều đ-ánh các ?
Mẹ cũng thường xuyên phát m-ông , nhưng đ-ánh nhẹ lắm, m-ông sưng, lưng cũng tím."
Trần Trần, Đông Đông cùng với cặp song sinh đồng thời lắc đầu.
Trần Trần :
“Mẹ bao giờ đ-ánh ạ~~ cũng mắng nữa~~"
Đông Đông :
“Mình ngoan mà, nên cũng bao giờ đ-ánh , ba thỉnh thoảng cho tức phát điên cũng đ-ánh ."
Phùng Thái Hồng hỏi:
“Cậu ba tức như thế nào ?"
Đông Đông nhún vai :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-343.html.]
“Mình cũng gì , thì bảo ông ngốc thôi, đều là ba cả mà ba của Trần Trần cái gì cũng , ông chẳng cái gì, thật mà, ông giận thì cũng chịu thôi."
Trần Trần nghiêng đầu :
“Những gì cũng mà~~ Những gì ba ba đương nhiên ~~
mà bảo ngốc nghếch ~~ Mẹ ~~ mỗi đều thế mạnh riêng của ~~
Nói khác ngốc là lịch sự ạ~~ Cho dù ngốc thật cũng ạ~~"
Đông Đông:
“..."
Cậu thà ngốc còn hơn.
Sự chú ý của lũ trẻ nhanh ch.óng chuyển sang chuyện khác, sang chuyện khác, tạm thời quên bẵng việc Bàn Bàn học.
Trần Trần trí nhớ , thực vẫn luôn để tâm chuyện , lúc ăn cơm trưa, Trần Trần kể tin tức ở trường cho Tô Đào Đào .
“Mẹ ơi~~ Mẹ cứu Bàn Bàn ạ~~ Quả Quả Bàn Bàn thường xuyên đ-ánh~~ m-ông đ-ánh sưng vù lên ạ~~ À đúng ~~ Quả Quả là bạn cùng bàn của Bàn Bàn đấy ạ~~"
Tô Đào Đào bảo:
“Được, thể nhờ tìm hiểu tình hình, nhưng chuyện tiện trực tiếp xen , Trần Trần hiểu ý ?"
Trần Trần gật đầu:
“Con ạ~~ Mẹ ơi~~ Mẹ đ-ánh Trần Trần ạ~~"
Tô Đào Đào xoa đầu :
“Trần Trần nhà ngoan thế , thương còn hết, đ-ánh chứ?"
Trần Trần thở dài :
“Đông Đông nghịch ngợm ~~ Chú Trương cũng đ-ánh ~~ Chú Trương ngoại trừ ngốc một chút ~~ thực cũng ạ~~"
Tô Đào Đào:
“?"
Chú Trương ngốc?
Sinh viên đại học những năm 60, còn là nhân viên nghiên cứu khoa học trọng điểm, con bảo chú ngốc?
Chỉ thấy nhóc :
“Nếu chú thể thông minh như ba con~~ thì Đông Đông sẽ phiền não nữa ạ~~"
Ngày thứ ba ba nhà, nhớ ba.
Tô Đào Đào:
“..."
……
Chương 275 Là giọng của Bàn Bàn~~ Bàn Bàn đang ~~
Các doanh nghiệp thời đều mang họ “Quốc", ngay cả khi một nhà máy vốn đầu tư nước ngoài thì tỷ lệ góp vốn cũng cao hơn nhà nước.
Giám đốc và Bí thư đều là hai lãnh đạo nòng cốt nhất của nhà máy, đều là đầu nhà máy.
Trong cơ cấu lãnh đạo của phần lớn các nhà máy, quyền phát biểu của Bí thư lẽ còn lớn hơn một chút, chức trách chính là giám sát và bảo đảm vận hành bình thường của các công việc trong xưởng, còn tất cả các sự vụ của Đảng.
cũng tùy tình hình, ví dụ như ở xưởng của Tô Đào Đào, chiếm vị trí chủ đạo vẫn là Tô Đào Đào.
Lúc , điều tới phối hợp với cô trở nên vô cùng quan trọng.
Quan niệm đồng nhất thì công việc mới thể triển khai thuận lợi, vạn nhất điều tới một “lão cổ hủ" biến thông thì đó cũng là một chuyện vô cùng đau đầu.
Tất nhiên, lãnh đạo địa phương sẽ tôn trọng ý kiến của Tô Đào Đào, yêu cầu gì đối với Bí thư phối hợp cùng cũng đều liệt kê rõ ràng.
Tô Đào Đào hy vọng nhà máy trẻ hóa, phá vỡ truyền thống, đừng rập khuôn thì mới tạo nên huy hoàng .
Tô Đào Đào khéo léo bày tỏ rằng những đồng chí lão thành thâm niên quá cao, kinh nghiệm quá phong phú, lẽ quan niệm sẽ nhất trí với cô, sẽ quen cách của cô.
Làm việc một khi bó chân bó tay thì sẽ đạt hiệu quả mong .
Mục đích ban đầu của chính quyền địa phương sử dụng nguồn lực của tỉnh cũng là hy vọng thể nắm quyền quyết định trong tay.
Họ hiểu ý của Tô Đào Đào, cũng chuyển đạt nguyện vọng lên phía .