Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:48:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi~~ Bố về ạ~~ Còn mang đài thu thanh về cho chúng con nữa ạ~~"

 

Tô Đào Đào đặt phần cơm mua về sang một bên, bế bạn nhỏ lên hôn một cái:

 

“Mẹ thấy , bố ?"

 

“Bố hôi hôi~~ tắm xong ngủ khò khò ạ~~" Trần Trần nhăn cái mũi nhỏ .

 

Tô Đào Đào một tiếng:

 

“Các con chơi , lên xem bố thế nào."

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ :

 

“Mẹ ơi~~ Mẹ cũng nhớ bố ạ~~"

 

Tô Đào Đào véo véo ch.óp mũi bạn nhỏ:

 

“Nhớ chứ, nhớ giống như Trần Trần ."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vậy ạ~~ Mẹ xem bố ạ~~"

 

Trong phòng tầng hai.

 

Phó Chinh Đồ cuồng mấy chục tiếng đồng hồ chợp mắt đang ngủ say.

 

Hàng mi dài phủ xuống bóng râm mí mắt, trông vô hại như một đứa trẻ hiểu sự đời.

 

Tô Đào Đào xổm xuống bên giường, đăm đăm khuôn mặt khôi ngô mắt, tay tự chủ mà nhẹ nhàng chạm .

 

Mí mắt Phó Chinh Đồ khẽ động, như sắp tỉnh dậy, Tô Đào Đào vội vàng thu tay .

 

Cằm tì lên mu bàn tay ngốc nghếch.

 

Không ngờ cũng ngày khuôn mặt khôi ngô của đàn ông mà say mê đến mức , đúng là ngốc thật.

 

Tô Đào Đào là lừa Trần Trần đấy, thực những ngày cô bận túi bụi, buổi tối cũng mệt đến mức chạm lưng xuống giường là ngủ ngay, ngoài việc Trần Trần thường xuyên nhắc đến thì tiện thể nghĩ đến một chút, bận đến mức thời gian để nhung nhớ.

 

Ngược bây giờ thấy thật, mới phát hiện thực sự nhớ .

 

Tô Đào Đào phiền nữa.

 

Đợi đến khi cô xuống lầu nữa, Mộc Mộc về nhà .

 

Phó Viễn Hàng bày biện xong cơm canh mà Tô Đào Đào mua về.

 

“Anh của em xuống ăn ?"

 

Phó Viễn Hàng hỏi.

 

Tô Đào Đào :

 

“Vẫn đang ngủ, chúng cứ ăn , chị đoán giấc ngủ đến sáng mai mất, lỡ như tỉnh thì chị nấu mì cho .

 

Những ngày ăn đồ bên ngoài, chắc chắn là ăn đồ chị nấu hơn."

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Em đoán cũng ."

 

Đổi thì cũng ăn đồ chị dâu hơn.

 

“Trần Trần, Bàn Bàn, ăn cơm thôi."

 

Trần Trần lưu luyến rời dậy khỏi cái ghế đẩu nhỏ:

 

“Mẹ ơi~~ Có thể tắt đài ạ~~"

 

Tô Đào Đào :

 

“Hôm nay thì , ngày đầu tiên phá lệ một , từ ngày mai trở nhé, lúc ăn cơm ăn cho t.ử tế."

 

“Dạ ạ~~" Trần Trần nhảy nhót chạy tới.

 

Phó Viễn Hàng đỡ Bàn Bàn qua.

 

Lúc ăn cơm đều gì, yên lặng ông cụ kể câu chuyện “Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung", ăn hết cả bữa cơm.

 

Thời buổi trò giải trí thực sự ít đến đáng thương, ngay cả bản Tô Đào Đào cũng đồng hóa, câu chuyện quen thuộc như mà cũng đến say sưa.

 

Nghe xong một hồi, còn hận thể ngay hồi tiếp theo.

 

Chỉ tiếc là ông cụ kể xong đổi sang phát thanh viên bắt đầu tin tức.

 

Phải là Phó Chinh Đồ mua chiếc đài đúng lúc.

 

Thời buổi thông tin liên lạc phát triển, con đường tiếp nhận thông tin từ thế giới bên ngoài của vô cùng ít ỏi, đa đều chỉ thể thông qua báo chí để tiếp nhận thông tin bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-358.html.]

 

Giống như Tô Đào Đào thói quen báo, nhiều lúc đều bên ngoài xảy chuyện gì, những tin tức trọng đại đều thông qua loa phát thanh của căn cứ hoặc do Tiểu Lục và dì Chung kể .

 

Có cái đài thì ít nhiều cũng thể tiếp nhận thêm nhiều thông tin bên ngoài một cách kịp thời.

 

Mạc Gia Triết đến đón Bàn Bàn cũng hiếm lạ với cái đài, xuống một hồi lâu:

 

“Hôm nào cũng đổi phiếu đài thu thanh để âm thầm mua một cái, Mộc Mộc nãy cứ đòi mua, bà Chung phủ quyết ngay lập tức, buồn đến mức nào ."

 

Tô Đào Đào một tiếng:

 

“Tivi cũng tồi, chỉ là thu đài ."

 

Mạc Gia Triết :

 

“Thu một hai đài, nhưng rõ, là nhiễu, thực dụng bằng đài thu thanh."

 

Mạc Gia Triết Bàn Bàn một cái, hiệu cho Tô Đào Đào mượn bước chuyện:

 

“Chuyện nhận nuôi Bàn Bàn chút manh mối , cặp vợ chồng già là nhà khoa học họ Hồ, hồi trẻ lụng vất vả nên sức khỏe suy giảm, vẫn luôn con, họ chuyện của Bàn Bàn nên nhận nuôi bé.

 

Phía lãnh đạo đang thẩm tra, nếu vấn đề gì thì tùy ý nguyện của bản Bàn Bàn thôi."

 

Tô Đào Đào gật đầu :

 

“Anh ngầm tra cứu nhân phẩm của họ xem, nếu nhân phẩm , hai vợ chồng đều là trí thức cao thì hẳn là một lựa chọn , nhất là chúng thể gặp mặt một để trò chuyện, nếu vấn đề gì thì chúng mới xem ý kiến của Bàn Bàn."

 

Mạc Gia Triết gật đầu:

 

cũng ý , dù Bàn Bàn bây giờ cũng do chúng chăm sóc, giúp bé xem xét một chút thì về tình về lý đều , về sẽ hỏi thử."

 

Tô Đào Đào:

 

“Được, dạo bận, chuyện để tâm một chút."

 

Mạc Gia Triết:

 

, cô yên tâm."...

 

Trần Trần chìm đắm trong đài phát thanh dứt , cứ mãi cho đến khi chín giờ tối đài nghỉ thì mới lưu luyến tắm rửa ngủ.

 

Đi ngủ còn đặt đài thu thanh lên tủ đầu giường, Tô Đào Đào thực sự còn cách nào với bé.

 

“Mẹ ơi~~ Ngày mai đài phát thanh bắt đầu từ mấy giờ ạ~~"

 

Tô Đào Đào :

 

“Bất kể mấy giờ bắt đầu, con gì thì cứ nấy, đài mà bỏ bê việc, nếu sẽ bảo bố thu đài đấy."

 

Trần Trần lắc đầu :

 

“Sẽ ơi~~ Con thể đài việc của mà~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Suýt chút nữa quên mất bộ não của nhóc tì nhạy bén đến mức nào.

 

“Mấy ngày tạm thời thể giới hạn thời gian, đợi nắm rõ quy luật của đài phát thanh sẽ đặt thời gian đài cố định mỗi ngày."

 

Trần Trần bĩu môi:

 

“Được ạ~~"

 

Tô Đào Đào xoa xoa đầu con:

 

“Ngủ thôi."

 

Trần Trần ôm Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ơi cháu ngủ ~~ Chú kể cho cháu câu chuyện 'Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung' ạ~~"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Vừa nãy đài chẳng ?"

 

Trần Trần:

 

“Cháu chú nhỏ kể một nữa~~ Để xem chú kể sai chỗ nào ạ~~"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Tô Đào Đào mỉm ngoài.

 

Quay về phòng, Phó Chinh Đồ vẫn đang ngủ say.

 

 

Loading...