Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 359
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:48:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào rón rén trèo lên giường, chân trái bước qua Phó Chinh Đồ thì bỗng nhiên một cánh tay mạnh mẽ kéo một vòng ôm ấm áp và quen thuộc.”
Tô Đào Đào xoa xoa ch.óp mũi va đau điếng, đ-ấm l.ồ.ng ng-ực kẻ gây vài cái:
“Anh em sợ ch-ết khiếp."
Lồng ng-ực Phó Chinh Đồ rung động, đôi cánh tay càng siết c.h.ặ.t hơn, giọng mang theo ý truyền đến:
“Đào Đào, nhớ ?"...
Chương 290 Bàn Bàn từng đổi họ ? Có bé họ Lý ?
Tô Đào Đào vết thâm quầng mí mắt , lòng bỗng mềm , ôm lấy cọ cọ, dịu dàng :
“Nhớ chứ, chuyện đều thuận lợi chứ?"
Phó Chinh Đồ hôn lên đỉnh đầu cô:
“Thuận lợi, ngược là em, vất vả ."
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Cũng , các con đều ngoan, em chủ yếu là bận việc ở xưởng thôi."???
Tô Đào Đào ngẩng đầu lên:
“Anh đói ?
Có dậy ăn chút gì ?
Em nấu mì cho ."
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Phó Chinh Đồ vuốt ve gáy Tô Đào Đào, môi lưỡi dọc theo khóe môi cô thẳng đến dái tai, nhẹ nhàng mút một cái, khàn giọng :
“Đói, nhưng ăn mì."
Lời dứt, đôi môi theo dái tai trở môi Tô Đào Đào.
Bảy ngày xa cách, như trôi qua mấy mùa thu, mỗi một nhịp đều trân trọng vô cùng.???
Tô Đào Đào nhắm mắt đáp .
“Không mệt ?"
Mắt Tô Đào Đào ngấn lệ, cả mềm nhũn như sợi mì.
Phó Chinh Đồ:
“Mệt, nhưng ."
Tô Đào Đào chống l.ồ.ng ng-ực Phó Chinh Đồ điều chỉnh vị trí một chút, bò , nâng đầu lên, đảo khách thành chủ hôn mạnh một cái lên môi :
“Vậy để em..."...
Cửu biệt thắng tân hôn.
Những yêu dùng cách cổ xưa nhất, nguyên thủy nhất để giãi bày nỗi nhớ nhung dành cho .
Đêm nay, đến mặt trăng cũng thẹn thùng trốn tầng mây đen, dám nảy sinh ý định trộm.
Tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai đến đúng hẹn.
Phó Chinh Đồ tỉnh dậy trong ánh nắng ban mai, trần nhà quen thuộc, mùi hương quen thuộc, trong lòng là sự ấm áp mềm mại quen thuộc, cảm giác hạnh phúc lâu mới ùa về, cảm giác ch.óng mặt hôm nay là ngày tháng năm nào.
Phó Chinh Đồ hôn vợ mệt lử, nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, đến phòng các con .
Lũ trẻ đều thói quen dậy sớm, đặc biệt là khi luyện công cùng Đổng Thăng Bình, thời gian thức dậy của các bé cũng tương đương với Phó Chinh Đồ.
Phó Viễn Hàng đang sách bên cửa sổ, Trần Trần mới tỉnh dậy, giơ hai bàn tay nhỏ mũm mĩm dụi mắt.
Phó Chinh Đồ bước tới bế bạn nhỏ lên.
C-ơ th-ể nhóc tì bỗng nhiên lơ lửng, chút thẫn thờ.
Nhìn rõ là bố, nheo đôi mắt lớn, đôi tay nhỏ ôm lấy cổ bố:
“Bố ơi~~ Cháu suýt nữa quên mất là bố về ạ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-359.html.]
Phó Chinh Đồ xoa xoa cái đầu nhỏ của bé:
“Hôm nay mua đồ ăn sáng với bố là luyện công?"
Bạn nhỏ cần suy nghĩ, cọ cọ cổ Phó Chinh Đồ:
“Đi với bố ạ~~"
Phó Chinh Đồ với Phó Viễn Hàng:
“A Hàng nhớ xin nghỉ với Đổng Thăng Bình nhé."
Trần Trần còn nhỏ, thực đến đó cũng chỉ là tấn, động chân động tay, hai phút kêu mệt.
Vợ chồng Đổng Thăng Bình đều thương bé, thường là để bé chơi ở bên cạnh, tập thì tập, tập thì thôi, đợi bé lớn thêm chút nữa tính.
Cho nên Trần Trần bố , Trần Trần còn chút hổ thẹn, bé dường như từng chăm chỉ luyện công cùng chú Đổng thì .
so với việc ở bên bố thì những thứ khác đều quan trọng.
Phó Chinh Đồ đưa bé rửa mặt mũi xong xuôi, bạn nhỏ liền mặc đồ trang đầy đủ cùng bố ngoài.
Sáng sớm tinh mơ căn bản mấy nắng, bạn nhỏ vẫn cứ đội chiếc mũ rơm nhỏ.
Phó Chinh Đồ thì mấy khi quản việc ăn mặc của bé, bé vui là .
Bạch Bạch lớn nhanh, bây giờ thể theo Trần Trần ngoài dạo chơi .
Đến nhà để xe đạp, Trần Trần lên “tọa kỵ" của , ôm Bạch Bạch lòng, cũng cần bộ mấy.
Phó Chinh Đồ đưa Trần Trần ngoài ít khi đẩy xe, Trần Trần cảm thấy bố đẩy bé trông còn oai phong hơn đẩy.
Tâm trạng của bạn nhỏ hôm nay đặc biệt xinh , bởi vì bố khỏe, xe “" nhanh mà.
“Bố ơi~~ Sau bố còn công tác nữa ạ~~"
“Chắc là vẫn đấy, công tác cũng là một phần công việc của bố mà."
Phó Chinh Đồ .
Trần Trần bố giỏi, cũng bố bận, bé cũng hiểu.
“Bố ơi~~ Bàn Bàn một bố giỏi như bố ~~ Bố thể giúp tìm một ạ~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
Phó Chinh Đồ vẫn kịp hỏi tình hình cụ thể của Bàn Bàn, đại khái thể đoán là bố nuôi hiện tại của bé đối xử với bé tệ bạc, tìm gia đình nhận nuôi mới.
“Cái bố giúp , vì thế giới hai bố nào giống cả."
Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hình như đúng là như , tất cả các ông bố đều giống .
Bố của bé là bố đặc biệt nhất, thể tìm giống hệt chứ.
Cậu bé gật đầu mạnh một cái:
“Vậy bố ơi~~ Có thể giúp Bàn Bàn tìm một bố ạ~~ Bàn Bàn t.h.ả.m lắm ạ~~ Không ăn no~~ còn đ-ánh nữa~~"
Một tia sáng lóe lên trong đầu Phó Chinh Đồ——
Năm đó gió ở biên cương đặc biệt buốt giá, trạm phóng tên lửa ở địa phương xảy vấn đề, phụ trách dẫn đội khắc phục sự cố, nhân lực mang theo đủ, liền tìm một đội ngũ ở địa phương đến giúp đỡ.
Đội trưởng vốn là nhân viên nghiên cứu phát triển trong hệ thống của họ, hình như là gia đình vợ kéo lụy, liệt thành phần “ngũ loại đen", đưa xuống biên cương cải tạo.
kỹ thuật vững vàng, năng lực và nhân phẩm đều , nhận sự trọng dụng của lãnh đạo địa phương.
Đó là một đàn ông cứng rắn gió cát biên cương thổi cho đầy vẻ phong trần, đến cả trong m-áu cũng mang theo gió, duy chỉ lúc nhắc đến con trai là ánh mắt mới trở nên mềm mại:
—— “Đây là con trai , mũm mĩm, đáng yêu lắm đúng ."
—— “Trước khi đến đây, nhờ em gái cùng huyết thống của chăm sóc, quan hệ của chúng mấy , cũng nó ăn no mặc ấm ."
—— “ mà, chắc là hơn việc theo đến đây chịu gió chịu sương, nó còn nhỏ như ..."
Phó Chinh Đồ vô tình lướt qua tấm ảnh con trai của .