“Vẽ tồi.”
Phó Chinh Đồ đột nhiên lên tiếng, Trần Trần giật một cái.
“Cha ơi~~ cha tiếng động gì hết ạ~~ dọa ch-ết con ~~”
Phó Chinh Đồ đặt đài radio sang một bên, bế bé lên:
“Cha lo phiền hai chú cháu thôi.”
Trần Trần giơ bàn tay nhỏ múp míp vẫn còn đang cầm b.út vẽ lên:
“Cha ơi cha cứ đặt con xuống ạ~~”
Phó Chinh Đồ bế bé buông, cầm lấy cây b.út vẽ trong tay bé đặt xuống.
“Cha xem những việc con trong bảy ngày , giỏi, mỗi ngày đều sung túc.”
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ:
“Dạ ~~ ngày nào con cũng bận lắm ạ~~”
Giờ đây mỗi ngày còn dành nhiều thời gian để đài nữa, nên càng “bận” hơn.
Phó Chinh Đồ:
“Ngày mai đưa chú nhỏ đến chỗ ông nội Đường học vẽ, ngày mai cha đưa con và B-éo B-éo đến lớp mầm non.”
Trần Trần chớp mắt:
“Hả~~”
Phó Chinh Đồ :
“Các bạn học cũng nhớ B-éo B-éo đấy.”
Trần Trần nghĩ cũng đúng, bé cũng nhiều ngày gặp hai chị em sinh đôi.
Thế là gật đầu:
“Được ạ~~ ngày mai con học ạ~~”
Trần Trần nảy ý :
“Cha ơi~~ đài radio thể mang học ạ~~”
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không , chỉ thể ở nhà thôi.”
“Tại ạ~~ học chán lắm ạ~~” Trần Trần chút vui , bé còn nắm rõ quy luật của các chương trình phát thanh mà, thế là nữa .
Phó Chinh Đồ :
“Con đường dẫn đến đại dương tri thức đều trầm mặc, con quen và vượt qua nó, thì mới thể 'trời cao mặc chim bay' .”
Trần Trần:
“...”
Bộ não thông minh nhỏ bé đầu tiên hình, bé hiểu!
hình như vẻ đạo lý.
Trần Trần phồng má, gì nữa.
Phó Chinh Đồ sang Phó Viễn Hàng:
“A Hàng vẽ xong ?”
Phó Viễn Hàng đang đóng dấu điền ngày tháng, gật gật đầu:
“Xong ạ, chuyện gì ?”
Phó Chinh Đồ đặt Trần Trần xuống, dời đài radio gần ổ cắm điện bên cắm điện :
“Anh đến dạy em cách phát băng, buổi tối khi ngủ thể một chút băng tiếng Anh.”
Phó Viễn Hàng mỉm :
“Dạ .”
Thực những cuốn băng Phó Chinh Đồ mua, một phần là do giữ từ lúc học ngoại ngữ ngày xưa, một phần là nhờ bạn chuyên dạy ngoại ngữ ghi âm hộ, đều dạy từ bảng chữ cái, ngữ pháp cho mới bắt đầu, còn biên soạn cả giáo trình tương ứng.
Phần giữ đa là các bài hát tiếng Anh hoặc là những bản các tác phẩm danh tác thế giới.
Phần Phó Viễn Hàng tạm thời dùng tới, nhưng nhiều thì cảm giác về ngôn ngữ sẽ nâng cao, cũng giúp ích cho việc phát âm.
Phó Chinh Đồ giảng xong cách dùng chức năng ghi âm, bắt đầu cho Phó Viễn Hàng phần giảng giải bảng chữ cái tiếng Anh nhập môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-368.html.]
Bản cũng ở bên cạnh hướng dẫn tại chỗ.
“Cha ơi~~ lắm ý~~ con cũng học~~”
Phó Chinh Đồ ngờ Trần Trần còn tích cực hơn cả Phó Viễn Hàng, bê chiếc ghế đẩu riêng của , đài radio vô cùng nghiêm túc.
Cái dở của việc trẻ con học thứ quá nhanh, quá dễ dàng là dễ mất hứng thú với việc đó.
Cho nên Trần Trần luôn cảm thấy vô cùng hứng thú với tất cả những sự vật mới lạ mà bé từng tiếp xúc.
Ngay cả tiếng đẻ bé còn trôi chảy, mà bắt đầu cùng chú nhỏ say sưa theo.
Vẻ mặt nghiêm túc của bé, cùng những phát âm lộn xộn, Phó Chinh Đồ chỉ phì .
Anh ôm lấy nhóc tì, thỉnh thoảng chỉnh sửa phát âm cho bé, vô cùng trân trọng nửa giờ đồng hồ dành cho tình cha con .
Nửa giờ trôi qua, Phó Chinh Đồ liền hô dừng, bảo hai đứa trẻ ngủ.
“Cha ơi~~ vui lắm ạ~~ tối mai con cũng học tiếp~~”
Phó Chinh Đồ:
“Ừ, mỗi tối học nửa tiếng, nếu tối nào cha về kịp, các con cứ tự học nhé.”
Sau khi Phó Chinh Đồ , cả hai đứa trẻ đều hưng phấn đến mức ngủ .
Phó Viễn Hàng là kể chuyện riêng của Trần Trần, bé quấn quýt đòi chú nhỏ kể chuyện.
Phó Viễn Hàng đành kể câu chuyện hồi chiều tối một nữa.
Trần Trần lúc mới nhếch môi ngủ .
Sáng sớm ngày hôm .
Tô Đào Đào ngay cả bữa sáng cũng kịp ăn, liền dẫn theo Phó Viễn Hàng mới luyện công về ngoài.
“Chúng tiệm cơm quốc doanh thị trấn ăn sáng .”
Tô Đào Đào .
Phó Viễn Hàng thu dọn họa cụ, mỉm gật đầu:
“Dạ .”
Trần Trần ngay cả đài cũng thèm , lạch bạch chạy ôm lấy chân Tô Đào Đào, ngửa cái đầu nhỏ:
“Mẹ ơi~~ con cũng ~~”
Tô Đào Đào xoa đầu bé:
“Trần Trần quên hôm nay nhiệm vụ ?
B-éo B-éo gọi điện thoại cho cha , con ở bên cạnh giúp đỡ chứ.”
Trần Trần chớp mắt, buông bàn tay nhỏ múp míp :
“ nhỉ~~ con ~~ nhớ mang đồ ăn ngon về cho tụi con đấy nhé~~”
Tô Đào Đào:
“Được, sẽ mang về cho các con.”
Tình hình của B-éo B-éo, Mạc Gia Triết lúc tối qua đến đón với bé .
Thời gian hẹn với Lý Lập Phong là bảy giờ rưỡi, Mạc Gia Triết đúng bảy giờ mười phút cõng B-éo B-éo ăn sáng xong đến nhà Phó Chinh Đồ.
“Hay là văn phòng đội bảo vệ gọi điện thoại , văn phòng tụi ít , họ cũng sớm thế .”
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Cũng .”
Vốn dĩ định nhà máy thực phẩm, nhưng đằng nào cũng như .
Thế là, Mạc Gia Triết cõng B-éo B-éo, Phó Chinh Đồ bế Trần Trần, một sự kết hợp vô cùng kỳ lạ về phía đội bảo vệ sáng sớm....
Chương 299 Con hâm mộ Trần Trần, con một cha giống như cha của Trần Trần
Đến đội bảo vệ vẫn tới bảy giờ rưỡi như hẹn, Phó Chinh Đồ cảm thấy Lý Lập Phong chắc chắn sẽ đợi sẵn ở đó.
Gọi điện cho , Lý Lập Phong quả nhiên đợi sẵn ở đó từ sớm.
Nghe tiếng “alo” run rẩy nhẹ nhàng , là lúc đang căng thẳng đến mức nào.
“Là , Phó Chinh Đồ, B-éo B-éo ở đây .”
Phó Chinh Đồ xong, đưa ống gần tai B-éo B-éo.
B-éo B-éo đầu tiên dùng cái vật gọi là “ống ” , tò mò áp tai , một lúc nhíu mày ngẩng đầu Phó Chinh Đồ: