Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 446
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào :
“A Hàng món gì ngon cũng đều nghĩ đến thằng bé, thằng bé học theo thôi."
Chu Linh Lan giúp Tô Đào Đào nặn bánh, cái tết đầu tiên cả nhà đoàn tụ, bà khép miệng.
Phó Chinh Đồ đến ngày ba mươi tết mới chính thức nghỉ lễ.
Mọi năm hoặc là vùi trong phòng thí nghiệm, hoặc là thí nghiệm ngoài trời, khái niệm về năm mới, năm nay thì khác, lãnh đạo nghỉ phép liền lập tức phê chuẩn ngay, còn dặn ở bên cạnh gia đình cho , thể thấy năm là con cuồng công việc đến mức nào.
Nhiệm vụ chính của ngày ba mươi tết là dán câu đối, đón năm mới gạt bỏ cái cũ, Phó Chinh Đồ dậy từ sớm, khi ăn xong bữa sáng liền dẫn các nhóc tì câu đối.
Chữ thư pháp của Phó Chinh Đồ vô cùng khoáng đạt, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, đừng chứ, dán ở cửa trông cứ như thể trừ tà .
Phó Viễn Hàng học từ Phó Chinh Đồ, từ nhỏ luyện chữ theo tập mẫu của Phó Chinh Đồ, thể thấy rõ cùng một môn phái, chỉ điều lộ vẻ non nớt, nhưng câu đối thì đủ dùng .
Còn về phần Trần Trần, nhóc tì chữ, liền ghế, cầm b.út lông vẽ bậy tờ giấy đỏ.
Chỗ vẽ chùm pháo hoa, chỗ vẽ dải pháo, lúc thì vẽ con cá chép, lúc thì vẽ con tôm hùm, tờ vẽ bông hoa, tờ vẽ đám mây, bên vẽ Bạch Bạch, bên vẽ Tiểu Vân Đóa...
Trông vẻ còn bận rộn hơn cả Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng.
Nhóc tì thẩm mỹ , thì vẻ là vẽ bậy, nhưng phối hợp với chữ của hai em, trông hề lạc lõng, ngược còn tăng thêm phần ngộ nghĩnh trẻ thơ, càng thêm khí tết.
Mộc Mộc ôm giấy đỏ tới gõ cửa, Chu Linh Lan mở cửa.
Mộc Mộc híp mắt :
“Mẹ nuôi, cha con bảo con tới tìm Phó xin bộ câu đối dán ở cổng chính ạ."
Chu Linh Lan hếch cằm về phía bên :
“Đang đấy, ."
“Oa, nhiều thế cơ ?"
Mộc Mộc đặt giấy đỏ sang một bên, cầm một câu đối lên xem:
“Trần Trần em giỏi quá mất, vẽ ở câu đối quá trời luôn."
Trần Trần cong mắt :
“Em vẽ bậy thôi ạ~~"
“Anh Phó, bộ thể cho em ?
Em dán ở cổng chính nhà em!"
Phó Chinh Đồ đến đầu cũng chẳng ngẩng lên, hỏi :
“Năm nay kỹ sư Mạc ?"
Mộc Mộc :
“Có ạ, lão Mạc chữ của ông khó lên nơi thanh nhã, dán ở bên trong thì , dán cổng chính thì mất mỹ quan."
Phó Chinh Đồ hiếm khi nhếch môi, cổng chính nhà mà cũng gọi là nơi thanh nhã ?
Anh còn chẳng dám như .
“Tự chọn ."
Phó Chinh Đồ .
“Anh Phó quá."
Mộc Mộc sợ Phó Chinh Đồ, gặp là dám thở mạnh, đôi khi còn đầu chạy mất.
Sau tiếp xúc nhiều mới phát hiện , Phó bụng quá chừng, chỉ là giống A Hàng mà thôi.
“A Hàng, ngay cả chữ thư pháp cũng thế ?"
Mộc Mộc đả kích nặng nề.
Vẻ mặt đầy vẻ trách móc “cái thằng nhóc rốt cuộc còn giấu bao nhiêu kỹ năng nữa đây".
Về chuyện thư họa , Phó Viễn Hàng hề khiêm tốn:
“Không ngày nào cũng xem chữ tay của , luyện chữ đều thông cả, chữ thư pháp tự nhiên cũng tương tự thôi."
Mộc Mộc hậm hực nẫng của mấy bộ chữ:
“Tịch thu hết."
Lại đưa tờ giấy đỏ mang tới cho :
“Phạt ."
Phó Viễn Hàng cạn lời :
“Tự lười, chịu luyện chữ, trách ai chứ?"
Mộc Mộc:
“Vậy bắt đầu luyện từ mấy tuổi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-446.html.]
Bây giờ luyện kịp ?"
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Không nhớ nữa, từ lúc nhỏ bắt đầu luyện ."
Lúc còn nhỏ, Trần Trần còn đời, thích cầm cành cây vẽ vẽ mặt đất.
Sau , chắc là lớn hơn Trần Trần hiện tại một chút , tóm là khi cầm vững b.út, liền đối chiếu theo vở bài tập và sổ tay của cả để luyện chữ.
Lớn hơn chút nữa, thỉnh thoảng khi cả về nhà, sẽ chỉ bảo chữ, nhân tiện dạy chữ thư pháp.
Phó Chinh Đồ xen một câu:
“Chỉ cần lòng kiên trì, tám mươi tuổi bắt đầu luyện cũng vẫn kịp."
Mộc Mộc nắm đ-ấm:
“Được, về sẽ luyện chữ thư pháp ngay, phấn đấu tết năm tự câu đối!"
Phó Viễn Hàng mặt cảm xúc:
“Cố lên nhé, đặt niềm tin ."
Trần Trần thong thả gật đầu:
“Con cũng bắt đầu luyện đây ạ, năm cũng câu đối~~"
Mộc Mộc:
“...
Thế thì nỗ lực hơn mới , nhỡ còn chẳng bằng Trần Trần thì ngại lắm."
Phó Viễn Hàng nhịn :
“Vậy chuẩn tinh thần để mà ngại , đợi đến khi Trần Trần cầm chắc b.út, còn chẳng bằng thằng bé ."
Trần Trần học thứ quá nhanh, thằng bé mà nghiêm túc học cái gì thì cơ bản chẳng ai là đối thủ của nó.
Bây giờ thằng bé xoay khối rubik tính bằng đơn vị phút thì phân cao thấp với cả .
Có lẽ chính xác đến từng giây mới phân định thắng thua.
Có lẽ vẫn là do tay ngắn sức yếu nên thiệt thòi, chứ nếu thằng bé sức tay lớn như cả thì ai cao ai thấp, thật sự chắc .
Mộc Mộc vẻ mặt như táo bón, đàn ông nhà họ Phó giỏi hơn , Trần Trần mới học vẽ mấy ngày, chỉ Phó Viễn Hàng vẽ mà vẽ bậy theo thôi hình dáng .
Thằng bé mà nghiêm túc lên thì thật sự đọ .
Đ-ánh cờ cũng đ-ánh !
“Trần Trần, qua năm mới em mới ba tuổi rưỡi thôi, em nhường chú Mộc Mộc một chút, năm nữa, đợi khi em bốn tuổi rưỡi hẵng bắt đầu ?"
Nhóc tì logic Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ:
“ mà, nếu năm nữa con mới bắt đầu , mà hơn chú của năm , chẳng chú càng mất mặt hơn ~~"
Phó Viễn Hàng:
“Phì..."
Mộc Mộc:
“..."
Toàn mấy lời thật lòng thôi!
Nơi thể ở thêm một khắc nào nữa:
“Thế đây!"
Mộc Mộc ôm mấy bộ câu đối thật sự luôn.
Chu Linh Lan lau hai tay tạp dề, từ trong bếp :
“Mộc Mộc ?
Có nó thật sự giận ?"
Phó Viễn Hàng lắc đầu :
“Không , Mộc Mộc nhỏ mọn thế , đang đùa với bọn con thôi, một lát là quên ngay mà."
Chu Linh Lan tức giận :
“Mấy đứa , bắt nạt như nhé."
Trần Trần chớp chớp đôi mắt to tròn, khó hiểu hỏi:
“Bà nội ơi, sự thật chính là bắt nạt ~~"
Chu Linh Lan:
“..."