Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 450
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào cúi bế nhóc con lên hôn một cái:
“Ngủ một giấc dậy, nhóc con nhà chúng lớn thêm một tuổi , Trần Trần năm nay tâm nguyện năm mới gì ?"
Trần Trần híp cả mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một chút:
“Con học chữ ~~"
Tô Đào Đào:
“???"
Đây là tâm nguyện gì ?
Chủ động yêu cầu tăng thêm nhiệm vụ học tập?
Mạch não của thiên tài cô thật sự theo kịp mà.
Trần Trần đưa mấy cái bao lì xì cho Chu Linh Lan:
“Bà nội, bà chữ chữ, con đều cái nào là bao lì xì bà cho Trần Trần hết á ~~"
“Viết chữ?"
Chu Linh Lan đầu tiên bao lì xì mừng tuổi chữ.
Trần Trần lấy “bản mẫu" của Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng cho Chu Linh Lan xem:
“Chính là như nè, con thấy tên mới cái nào là của bà cho con đó ~~"
Chu Linh Lan nhịn :
“Phải , là bà nội sơ suất , để bà bổ sung cho con ngay đây."
Trần Trần hét lớn:
“Còn của ông nội nữa ạ, bà nội, ông nội bảo bà đưa bao lì xì cho con lúc đó gì ạ ~~"
Nụ của Chu Linh Lan cứng một chút, ngay đó dịu dàng trở :
“Có chứ, bà giúp ông lên."
Trần Trần vỗ đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm:
“Tốt quá ~~"
Tô Đào Đào sờ trán nhóc con:
“Đi rửa mặt , rửa xong qua đây ăn sáng."
Trần Trần rửa mặt xong , Phó Chinh Đồ cũng về.
Đôi chân ngắn và đôi mắt to “đing" một cái sáng rực lên, chạy huỳnh huỵch đến ôm lấy đôi chân dài của cha:
“Chúc mừng năm mới ạ cha ơi ~~"
Phó Chinh Đồ mắt mày mang theo ý , cúi bế nhóc con lên:
“Chúc mừng năm mới."
Nhóc con thò tay túi con vịt móc a móc, cố ý hỏi:
“Cha ơi, cái bao lì xì nào là cha cho con thế ạ ~~"
Phó Chinh Đồ tự gói, một cái là nhận ngay, rút đưa cho nhóc:
“Cái ."
Nhóc con vẻ mặt vô tội :
“ mà cha tên, con , cha kìa ~~"
Trần Trần bắt đầu khoe “bản mẫu".
Tô Đào Đào mà chỉ .
Phó Chinh Đồ sờ cái đầu nhỏ của nhóc:
“Ừm, của cha, để cha bổ sung cho con ngay."
Sau một hồi thao tác, nhóc c.o.n c.uối cùng cũng nhận bao lì xì chữ như ý , khoe khoang lượng chữ nhận của , chiếc ghế nhỏ chuyên dụng của cho cả nhà .
Chữ Chu Linh Lan cũng tương đương với Phó Viễn Hàng, cả hai bao lì xì đều những câu như “Năm mới vui vẻ, bình an lớn khôn".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-450.html.]
Trần Trần chút trở ngại, cũng gì ngạc nhiên.
Còn về Phó Chinh Đồ ——
Trần Trần giống như phát hiện lục địa mới, cuối cùng cũng tìm thấy một chữ nhóc , hưng phấn hỏi:
“Ơ, cha ơi, đây là chữ gì ạ ~~"
Chương 362 Chỉ miệng ngọt mới thể nhiều bao lì xì hơn
Tô Đào Đào qua, nhịn , Phó công vì tăng độ khó cho con trai mà từ thủ đoạn nào, ngay cả chữ Phồn thể cũng đem dùng.
Cùng là chữ “Lạc" (乐) trong năm mới vui vẻ, đổi thành chữ Phồn thể “樂", phần ký tên chữ “Chinh" (征) trong Phó Chinh Đồ, thành “徵".
Khiến nhóc con cứ gãi đầu mãi.
“Cái cũng là Lạc (樂), là chữ Phồn thể của chữ Lạc (乐) , chữ Chinh (徵) trong tên cha cũng là chữ Phồn thể của chữ Chinh (征), điều cha là, kiến thức tính mở rộng, học bao giờ là đủ, tuyệt đối kiêu ngạo tự mãn."
Nhóc con nghiêng đầu suy nghĩ một chút, gật đầu :
“Thú vị thật đó, con ạ ~~"
Sau đó nhóc đầu với Phó Viễn Hàng:
“Chú nhỏ, chữ Phồn thể nào, chú cứ cho con , con tiện thể ghi nhớ là ạ ~~"
Tô Đào Đào ha ha, bế nhóc con lên hôn một cái:
“Trần Trần giỏi quá, , ăn sáng thôi nào."
“Dạ ạ ~~"
Trần Trần mở bao lì xì của cha xem, bên trong thế mà là một tờ mười tệ (Đại Đoàn Kết).
“Oa, cha hào phóng nhất luôn ~~"
Chu Linh Lan nhịn :
“Trần Trần còn nhỏ, con đưa cho nó tờ tiền lớn thế , lỡ đ-ánh mất thì ?"
Chu Linh Lan dĩ nhiên tiếc cho cháu ngoan bao lì xì lớn, nhưng đứa trẻ nhỏ thế chỗ dùng tiền, dễ mất đồ.
Phó Chinh Đồ :
“Qua năm là ba tuổi , còn nhỏ nữa, thể học cách quản lý tiền, hơn nữa Trần Trần bao giờ mất đồ."
Trần Trần giống những đứa trẻ bình thường khác, thế nào nhỉ, nhóc là một đứa trẻ tính kỷ luật và trật tự mạnh, thậm chí một chút ám ảnh cưỡng chế nhẹ.
Trang và quy trình mỗi nhóc ngoài thì cần , ngay cả chú ch.ó đen nhỏ và chú vịt trắng lớn cũng nhóc huấn luyện vệ sinh đúng chỗ.
Lại ví dụ như nhóc lấy đồ từ chỗ nào, nhất định sẽ để đúng vị trí cũ, đồ đạc trong phòng và trong cặp sách nhỏ cũng luôn ngăn nắp trật tự.
Đồ vật thuộc về nhóc bao giờ vứt lung tung, món đồ chơi nào ở chỗ nào, nhóc thể ngay lập tức, hơn nữa còn sắp xếp gọn gàng.
Những đứa trẻ khác lẽ đang ở tuổi xé sách vở, nhưng Trần Trần sử dụng kẹp sách, đến trang nào, dù quyển sách đó nhóc thuộc lòng, nhóc cũng sẽ kẹp thẻ đ-ánh dấu , lấy từ thì để đó.
Đống cát nhỏ của nhóc cũng , hôm nay đào góc nào, ngày mai góc nào, nhóc đều nhớ rõ trong lòng, cát đào xong cũng xếp gọn gàng sang một bên, đợi Phó Chinh Đồ chôn “món quà" mới .
Chỗ đào sạch , mới bắt đầu đào từ phía bên nơi Phó Chinh Đồ chôn “quà".
Cứ lặp như .
Một đứa trẻ như , thể mất tiền?
Vì Phó Chinh Đồ bắt đầu huấn luyện năng lực “quản lý tiền" của nhóc.
Tô Đào Đào cũng hiểu ý đồ của Phó Chinh Đồ, nặn nặn mặt nhóc con:
“Bắt đầu từ năm nay, Trần Trần cũng giống như chú nhỏ, mỗi tháng sẽ cho các con một tệ tiền tiêu vặt, các con thể tự chi phối tiền tiêu vặt, đồ dùng học tập, đồ ăn vặt, quà cáp nhỏ đều chi phối từ tiền tiêu vặt của .
tiêu xài lung tung, tự lên kế hoạch, ví dụ như con mua đồ ăn vặt hết sạch , tiền mua văn phòng phẩm thì sẽ quản nhé."
Trần Trần vẻ mặt hưng phấn, chớp chớp đôi mắt to :
“Mẹ ơi, Trần Trần thật sự lớn , thể tự quản lý tiền ạ ~~"
Tô Đào Đào gật đầu:
“ ."
Trần Trần vỗ tay:
“Tốt quá , lát nữa con thể chúc tết bà Chung và ông Mạc để đòi bao lì xì, kiếm thêm thật nhiều tiền tiền ạ ~~"