Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Hoa đương nhiên là chịu thả , cô bé khó khăn lắm mới túm tóc bà , thể dễ dàng thả hổ về rừng:

 

“Những năm nhờ phúc của bà, còn danh tiếng ?

 

Cái đàn bà miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, chính miệng bà bán xe đạp của , bây giờ đối diện với mang sửa, bà bao giờ hảo tâm như thế với cả, cũng chỉ họ mới tin bà thôi."

 

Bạch Hoa xong, tự giễu một tiếng:

 

giải thích với gì nhỉ, dù gì cũng là sai, đều là đứa trẻ hư.

 

Chúc Dung, bây giờ dùng xe đạp của , bà lập tức mua cho một cái mới ngay!

 

Bà chẳng thường xuyên ở nhà nấy, cả nhà đều hận thể coi như tổ tông mà thờ ?

 

Bây giờ tổ tông là đây yêu cầu bà đền cho một cái xe đạp mới!"

 

Chúc Dung:

 

“Mày !

 

Á..."

 

Tô Đào Đào với Bạch Hoa:

 

“Đã như , chúng giải bà đến đồn công an , di sản em để cho em coi là đồ cá nhân của em, hành vi của bà khác gì trộm cắp, xử vài năm thì nổi .

 

Mấy đồng chí công an quen đều là những đồng chí phá án công minh, họ nhất định sẽ giúp em chủ trì công đạo."

 

Tô Đào Đào rõ, nhưng cũng tiết lộ rằng cô cũng quen ở đồn công an, Chúc Dung thiên vị, dàn xếp chuyện theo kiểu dĩ hòa vi quý cũng dễ dàng như .

 

Tô Đào Đào đương nhiên cũng là dọa bà hiểu pháp luật, lấy đồ của đứa trẻ trong nhà bán, cùng lắm chỉ coi là chuyện gia đình, coi là nhân phẩm bà vấn đề, bắt bà trả , phê bình giáo d.ụ.c, nhốt vài ngày là cùng thôi, tù vài năm thì đến mức đó.

 

Bạch Hoa tin là thật, gật đầu:

 

“Tô xưởng trưởng chị đúng, đến đồn công an, các đồng chí công an nhất định sẽ giúp em chủ trì công đạo, nhất là để mụ tù vài năm!"

 

Chúc Dung cân nhắc một chút, lập tức đổi giọng :

 

“Cái đứa ch-ết tiệt nhà mày chẳng chỉ một cái xe đạp mới ?

 

Mua cho mày là chứ gì, gì mà bày đặt nhiều chuyện thế?"

 

với Tô Đào Đào:

 

“Cô buông tay , lấy tiền và phiếu cho nó, mua mua mua, nó cái gì cũng mua, ?"

 

sợ đến đồn công an, chỉ là sợ to chuyện lên, ảnh hưởng đến chồng bà .

 

Qua trận náo loạn , danh tiếng của bà hủy hoại, nếu còn hại đến danh tiếng của chồng bà nữa, bà gánh nổi .

 

Phải rằng cái ở nhà coi tiền đồ còn nặng hơn bất cứ thứ gì.

 

Ở nhà quậy phá thế nào ông cũng thể quản, đ-ánh mắng cái đứa ch-ết tiệt cũng thể nhắm mắt ngơ, nhưng vạn nhất bà bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất ảnh hưởng đến tiền đồ của ông , ông sẽ tha cho bà .

 

“Em thấy ?"

 

Tô Đào Đào hỏi Bạch Hoa.

 

“Con cái gì cũng mua ?"

 

Bạch Hoa bỗng nhiên hỏi.

 

“Chẳng là mua xe đạp ?

 

Còn mua cái gì nữa?"

 

Chúc Dung dễ lừa như , cái đứa ch-ết tiệt giỏi nhất là đằng chân lân đằng đầu, phút mốt là sư t.ử ngoạm ngay.

 

Tô Đào Đào buông tay bà .

 

Chúc Dung móc một trăm đồng và một tờ phiếu xe đạp đưa cho Bạch Hoa.

 

“Không đủ," Bạch Hoa , “Xe đạp ít nhất cũng một trăm năm mươi đồng một chiếc."

 

Cô bé cả ngày lăn lộn ở chợ đen, còn rõ giá cả ?

 

Chúc Dung bày vẻ mặt yếu đuối đáng thương:

 

“Mày nhất định mua hiệu Phượng Hoàng ?

 

Mua hiệu khác ?

 

Tình hình trong nhà mày ..."

 

, kế thì bố dượng, chuyện của cái nhà là thứ mà cái đồ ch.ó con sinh dạy như thể hỏi han ?

 

Bà bố thí cho miếng cơm nóng, đều hận thể để cả khu tập thể đều , là bà hỏi những khác trong khu tập thể xem ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-462.html.]

“Mày..."

 

Luận về miệng lưỡi, Chúc Dung thực sự cô bé, cũng hối hận vì trong lúc nóng nảy câu đó.

 

Chuyện mà truyền đến tai lão Chúc, ảnh hưởng đến danh tiếng của ông , bà cũng đủ mệt .

 

“Có đưa ?"

 

Bạch Hoa dùng lực tay, “Không đưa thì gặp công an, chiếc để là hiệu Phượng Hoàng đấy."

 

“Tao đưa!"

 

Chúc Dung nghiến răng, móc thêm năm tờ mười đồng đưa cho cô bé.

 

Cái chiếc nát bươm chỉ bán sáu mươi đồng, đúng là lỗ cả vốn lẫn lãi.

 

Bạch Hoa lúc mới buông tóc bà , nhét tiền và phiếu túi.

 

Thời đại đó đều những ghen ăn tức ở, bắt đầu mỉa mai:

 

“Chúc tẩu cũng giàu thật đấy nhỉ, mang nhiều tiền theo thế."

 

thế, mười đồng còn chẳng lấy nổi."

 

“Bà so với ?

 

Chúc chủ nhiệm một tháng bao nhiêu tiền?

 

Cái ở nhà bà một tháng bao nhiêu?"

 

“Giàu thế mà còn đối xử tệ bạc với con riêng, suy cho cùng cũng chẳng do đẻ mà."

 

“Chứ còn gì nữa..."...

 

Chúc Dung ngậm đắng nuốt cay, chằm chằm Bạch Hoa nghiến răng nghiến lợi :

 

“Đây là bộ gia sản trong nhà đấy, bố mày về mày tự mà giải thích với ông ."

 

Bạch Hoa chẳng buồn quan tâm bà , cúi chào Tô Đào Đào một cái:

 

“Tô xưởng trưởng, cảm ơn chị lộ kiến bất bình."

 

Tô Đào Đào vỗ vai cô bé:

 

“Đi đấy, chở em một đoạn."

 

Bạch Hoa:

 

“Em về xưởng thêm ạ."

 

Tô Đào Đào :

 

“Không vội, đợi xe đạp của em mua về , tuần hãy ."

 

Phó Viễn Hàng nghĩ ngợi một lát :

 

“Xe đạp của con để ở nhà nếu an , tìm cho con một chỗ để."

 

Bạch Hoa lắc đầu :

 

“Không cần , cách ."

 

Phó Viễn Hàng cũng miễn cưỡng cô bé.

 

Tô Đào Đào thoáng qua Chúc Dung đang hậm hực bất bình, với Bạch Hoa:

 

“Trong xưởng Công đoàn, Hội Phụ nữ, phía đồn công an, nếu gặp chuyện bất bình, cần tự động tay động chân, mấy nơi đều thể giúp em, sẽ giúp em đòi công đạo.

 

Đi , tuần nhớ đến đúng giờ."

 

Bạch Hoa cúi chào một nữa:

 

“Cảm ơn chị Tô xưởng trưởng, em nhớ ạ!"...

 

“Cái con bé đỏ thật đấy, lọt mắt xanh của Tô xưởng trưởng, trong xưởng tuyển nghiêm ngặt lắm."

 

“Chứ còn gì nữa, cũng xưởng việc quá, Tô xưởng trưởng còn tuyển nữa ."

 

“Tuyển đủ từ lâu !"

 

thế, giải tán thôi..."...

 

Chương 373 Những đứa trẻ đang khôn lớn mỗi ngày

 

Mọi lượt tản , Chúc Dung lạnh một tiếng, lạnh lùng Tô Đào Đào:

 

“Tô xưởng trưởng oai phong thật đấy, quản trời quản đất quản cái xưởng to như thế còn đủ, còn quản đến cả chuyện gia đình nhà nữa."

 

 

Loading...