Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 476

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:59:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị dâu cả Tô đúng là cô gái cả nhà yêu chiều từ nhỏ mà lớn lên, tính cách chút khiếm khuyết, nhưng con cũng tính là .”

 

Ba Tô hôm nay họ sẽ về, nên chuyện Tô Đào Đào về thăm nhà thông báo cho họ.

 

Dẫn đến việc Tô Văn Hạo dắt vợ con về, lúc Phó Chinh Đồ cao ráo trai mở cửa, cứ ngỡ nhầm nhà, xem xem nhà mấy .

 

Mãi đến khi tới giới thiệu cho , vẫn kịp phản ứng.

 

“Anh cả, chị dâu."

 

Phó Chinh Đồ cung kính chào hỏi, còn gật đầu thiện với đứa trẻ trong lòng .

 

Tô Văn Hạo kinh ngạc đến ngây , mắt to trừng mắt nhỏ với Phó Chinh Đồ.

 

Mẹ Tô hắng giọng, huých Tô Văn Hạo một cái:

 

“Thẫn thờ gì thế, thần giữ cửa , Chinh Đồ đang chào các con kìa."

 

“Ồ ồ ồ...

 

Chào em rể, chào em rể..."...

 

Anh cả Tô về sớm, Tô Đào Đào vẫn còn đang ngủ nướng.

 

Phó Viễn Hàng giúp ba Tô nhặt rau, ba Tô đặc biệt yêu thích đứa trẻ ngoan ngoãn trầm tĩnh , nhất là khi bé từ khi sinh từng gặp cha, càng thêm mấy phần thương xót.

 

Tô Văn Hạo bế con trai, bé Trần Trần và hai đang đ-ánh cờ, đang đ-ánh đến mức phân thắng bại.

 

Tô Văn Hạo một nữa kinh ngạc, hỏi Tô Văn Hãn:

 

“Hai đang gì thế?"

 

Tô Văn Hãn Trần Trần dồn đường cùng, đang vò đầu bứt tai bực bội đây, xua tay bảo đừng phiền.

 

Trần Trần thần thái tự nhiên, nheo đôi mắt to ngẩng cái đầu nhỏ Tô Văn Hãn:

 

“Bác cả ơi, cháu và hai đang đ-ánh cờ ạ, sắp thua ."

 

Sau đó Trần Trần vẫy vẫy cái tay nhỏ với đứa trẻ trong lòng :

 

“Chào ạ."

 

Trần Trần là đứa trẻ thấy sang bắt quàng họ, ngược , bé còn nhát gan, chuyện với lạ bình thường.

 

những đều là của , bé lớn thế đây là đầu tiên gặp nhiều họ hàng như .

 

Người khác giống ba, nhưng bản bao giờ cảm thấy .

 

thể thấy một hai phần bóng dáng của Tô Đào Đào ông ngoại bà ngoại, bác cả hai, thậm chí là cả họ nhỏ, bé cảm thấy thần kỳ, cũng là đầu tiên sự hiểu trực quan về “quan hệ huyết thống".

 

“Cháu cháu cháu, cháu là Trần Trần?"

 

Tô Văn Hạo líu cả lưỡi.

 

Trước khi gặp Trần Trần, Tô Văn Hạo dám mặt dày một câu, từng thấy đứa trẻ nào hơn con trai !

 

Lần nào dắt con ngoài mà chẳng khen một câu “Ồ, con nhà quá"?

 

Anh Trần Trần, con trai , đúng là núi cao còn núi cao hơn, thua thua .

 

Khoan , Trần Trần bao nhiêu tuổi nhỉ?

 

Nhỏ hơn con trai chứ?

 

Đã đủ ba tuổi ?

 

thể đ-ánh cho Tô Văn Hãn còn manh giáp nào??

 

Tô Văn Hãn những thứ khác , nhưng phàm là những thứ liên quan đến ăn uống chơi bời thì món nào cũng tinh thông, cả nhà cộng đ-ánh cờ cũng thắng nổi , thế mà thua??

 

Nếu là khác, Tô Văn Hạo sẽ nghĩ lẽ nhường trẻ con, nhưng Tô Văn Hãn là ai chứ?

 

Anh quản gì ba tuổi ba trăm tuổi, trong từ điển của chuyện kính lão đắc thọ, đ-ánh cho “trần truồng", lóc cầu xin nhất!

 

Thế nhưng——

 

“Cậu thua , Trần Trần thật lợi hại!"

 

Tô Văn Hãn thua tâm phục khẩu phục, lâu lắm gặp đối thủ xứng tầm thế , ván cờ đ-ánh thể là sảng khoái.

 

Anh cũng chẳng thấy thua đứa cháu ngoại ba tuổi của đúng, còn bộ tịch chắp tay với Trần Trần:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-476.html.]

 

“Cam bái hạ phong nha."

 

Trần Trần nheo mắt, đáp lễ :

 

“Thừa nhường thừa nhường!"

 

Tô Văn Hãn:

 

“...!!!"

 

Chấn động, vô cùng chấn động!

 

Vẻ mặt nịnh nọt , giống như kẻ ch-ết đói ba ngày bỗng nhiên thấy bánh bao thịt , cái tên ngốc xít còn là đứa em trai ngông cuồng coi trời bằng vung của nhà ?

 

Chẳng nó nên “Đ-ánh cờ ?

 

dám tất cả những đang đây đều là r-ác r-ưởi, nhưng đúng là đều đối thủ của " ??????

 

Chương 386 Về nhà đẻ (10)

 

Không đúng, tất cả đều đúng.

 

Tô Văn Hạo cảm thấy kể từ lúc bước chân cửa nhà , thứ đều đúng.

 

Tô Văn Hạo véo cái thằng con bốn tuổi của , cái đứa mà đến cả quy tắc đ-ánh cờ cũng hiểu:

 

“Con trai , đau ?"

 

Cục thịt nhỏ trong lòng Tô Văn Hạo véo đau, hai mắt rưng rưng, cha già với vẻ mặt tố cáo.

 

Tần Nhu Nhiên dùng lực véo cánh tay .

 

Tô Văn Hạo đau đến nhe răng trợn mắt:

 

“Phu nhân, em gì thế?"

 

Tần Nhu Nhiên:

 

“Biết đau còn véo con ?

 

Đứng ngây đó gì?

 

Đi rót cho em cốc nước , em khát ch-ết !"

 

Tô Văn Hạo xoa xoa chỗ Tần Nhu Nhiên véo đau, còn tươi hơn cả gió xuân tháng ba, nhét con trai lòng cô:

 

“Tuân mệnh!

 

Để phu nhân của khát , kẻ hèn rót nước cho em ngay đây, ngay đây..."

 

Tô Văn Hãn khẩy một tiếng, vô cùng khinh bỉ hành vi nịnh bợ “nô lệ của vợ" của Tô Văn Hạo.

 

Tần Nhu Nhiên chỉ lớn hơn Tô Đào Đào ba tuổi, mang nét dịu dàng của con gái vùng sông nước Giang Nam, dáng nhỏ nhắn trông vẻ yếu đuối mong manh, mái tóc dài chấm eo, đôi mắt to ngấn nước lấp lánh sự ngây thơ và thuần khiết phù hợp với lứa tuổi, làn da trắng nõn nà và đôi bàn tay trắng trẻo vướng bụi trần, đều thể thấy cô xuất ưu tú, gia cảnh .

 

Nếu nụ của cô lúc véo Tô Văn Hạo, thì ấn tượng đầu tiên sẽ nghĩ cô đúng như cái tên của .

 

Con trai của họ Tô Tư Tề nuôi nấng , là một cục thịt nhỏ tròn trịa, Tần Nhu Nhiên bế cục thịt nhỏ một lúc thấy đuối sức, dứt khoát đặt bé xuống, vỗ vỗ đầu bé:

 

“Thích em đúng , chơi với em ."

 

Trần Trần chớp mắt, nghiêng cái đầu nhỏ cục thịt nhỏ, cảm thấy bé đặc biệt thiết, lẽ trong mắt bé Trần Trần, tất cả các cục thịt nhỏ đều trông giống Mập Mập cả.

 

“Chào , em là Trần Trần, tên là gì ạ?"

 

Trần Trần vẫy vẫy cái tay nhỏ như mèo chiêu tài, chủ động chào hỏi bé.

 

Tô Văn Hãn bế Trần Trần lòng, bẻ mặt bé qua, ép :

 

“Trần Trần cháu chỉ nhất với hai thôi, chơi với các bạn nhỏ khác!"

 

Trần Trần:

 

“..."

 

Tần Nhu Nhiên thành tiếng:

 

“Tô Văn Hãn ấu trĩ hả?

 

Đã ba mươi tuổi đầu còn tranh sủng với con ."

 

 

Loading...