“Cậu bé là một đứa trẻ lễ phép, thể hỏi thẳng “Tại đơn giản thế mà cũng ạ".”
Cậu bé Tô Tư Tề nghĩ nghĩ, lắc lắc đầu:
“Anh mang đồ chơi, chơi cái ."
Trần Trần dang hai tay :
“ em vẫn còn là trẻ con, lẽ dạy , bảo ba dạy , đó chúng cùng chơi ạ?"
Tề Tề ngây ngô cầm rubik xoay tới xoay lui, thế nào cũng cách nào xếp các màu giống một khối .
Cậu bé lắc đầu:
“Không , Trần Trần dạy!"
Trần Trần:
“Anh xoay cái đây, xoay cái đây."
Tề Tề xoay loạn xạ một hồi, còn loạn hơn lúc nãy.
“Không ở đây ạ, là ở đây cơ..."
Trần Trần hận thể tự tay xoay giúp.
Tề Tề xoay , cho Trần Trần chạm rubik.
Trần Trần thở dài, họ nhỏ trông giống Mập Mập thế, cùng tuổi với Mập Mập, thông minh bằng Mập Mập nhỉ?
Mập Mập là thông minh , thật lo ch-ết bé mất thôi.
Trần Trần xoa xoa bụng:
“Ái chà chà bụng em đau quá, tự chơi một lát nhé, em vệ sinh một tí ạ."
Nói xong liền vèo một cái chạy mất.
Lúc Trần Trần tới gõ cửa, Tô Đào Đào mới đ-ánh răng xong.
Tô Đào Đào mở cửa, cúi véo véo mặt cục cưng:
“Trần Trần vệ sinh ?"
Trần Trần lắc đầu, nhỏ giọng :
“Mẹ ơi cho con ."
Tô Đào Đào nghiêng cho cục cưng .
Trần Trần vẫy vẫy tay.
Tô Đào Đào cúi xuống.
Cậu bé ghé sát tai Tô Đào Đào, nhỏ giọng :
“Mẹ ơi, họ nhỏ ngốc một tí ạ, ngay cả rubik cũng chơi, con dạy mãi mà , lo quá thôi."
Tô Đào Đào:
“..."
Cô , họ con ngốc, mà là con quá thông minh !
Trẻ con bình thường cái chỉ thông minh như con !
Tô Đào Đào hắng giọng, bắt chước dáng vẻ của Trần Trần ghé sát tai bé:
“Lời mặt nhé, chẳng với con ?
Mỗi đều điểm mạnh điểm yếu riêng, mỗi bạn nhỏ giỏi những thứ khác , thể dùng tiêu chuẩn của để yêu cầu khác ."
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ, xòe ngón tay đếm đếm:
“ mà họ nhỏ chẳng cái nào dài cả, là cái ngắn thôi ạ, cái gì cũng nhé, thơ, bảng cửu chương, vẽ tranh, chữ, đ-ánh cờ, gấp giấy, tàu thủy cũng máy bay, Lý Bạch cũng Hoa La Canh..."
Trần Trần đếm một tràng dài những thứ Tề Tề , nhận thức , hiểu.
Cuối cùng thở dài :
“Haiz, đến cả cái rubik đơn giản nhất cũng , ơi, họ nhỏ ngốc thế , thì bây giờ ạ?"
Lo ch-ết bé mất thôi.
Tô Đào Đào:
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-478.html.]
Không họ con ngốc thế thì !
Mà là con thông minh thế , phụ như đây!
Cục cưng xòe ngón tay đếm Tô Đào Đào còn , một đứa trẻ ba tuổi mà nhiều thứ thế !
Phó Chinh Đồ định mười tuổi là cho bé học đại học ?
Tô Đào Đào lau lau những giọt mồ hôi hề tồn tại trán.
“Trần Trần nhỏ của , chúng chấp nhận sự thật là các bạn nhỏ khác nhiều bằng con, nhưng bản con tự trong lòng, với ba là , mặt ngoài, càng tổn thương lòng tự trọng của các bạn nhỏ khác, nào?"
Trần Trần gật đầu:
“Con mà ơi, nên con mặt họ nhỏ , chỉ len lén với thôi ạ."
Bên ngoài cửa nhà vệ sinh vang lên một tiếng :
“ mà đều thấy hết , hai con quên mất hiệu quả cách âm của nhà tập thể , bạn nhỏ Trần Trần ơi, cháu thà cứ thẳng mặt họ cháu còn hơn."
Trần Trần vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt.
“Oa..." một tiếng, cái đứa .
Tô Đào Đào:
“...!!!"...
Chương 388 Về nhà đẻ (12)
Nói thế nào nhỉ?
Nói thế .
Tô Đào Đào hai kiếp từng trải qua cảnh tượng nào khó xử thế .
Mặc dù những điều Trần Trần đều là sự thật, cố ý ai.
mà đ-âm trúng tim mà, mới xong tổn thương lòng tự trọng của bạn nhỏ nhà , lập tức tổn thương diện luôn.
Anh cả Tô tức đến mức chống nạnh quanh phòng ba vòng, mỗi đến mặt Trần Trần, ngón tay trỏ run rẩy chỉ bé, lời , tiếp.
Nếu Trần Trần mà nhát gan hơn một chút lẽ sợ đến mức run cầm cập .
Luận dung mạo, gia thế, tài hoa, năng lực...
Tần Nhu Nhiên cảm thấy thua kém Tô Đào Đào.
so về chồng và con...
Tần Nhu Nhiên cảm thấy thua t.h.ả.m hại.
Cô là tùy hứng, là chịu nhường ai, nhưng do cô nha, con trai cô ngốc thật mà, ?
Lại còn cho nữa ?
Tần Nhu Nhiên dỗ dành con trai xong, như bé Trần Trần:
“Trần Trần thông minh thế , là đ-ánh với mợ một ván cờ, để mợ mở mang tầm mắt chút nhé?"
Trần Trần trong lòng ba, chút buồn bã, bé xin họ nhỏ mà, cố ý bảo ngốc , sẽ thế nữa.
Thế nhưng họ nhỏ bắt bé tặng rubik cho thì mới chịu tha .
Trần Trần đương nhiên là đồng ý!
Rubik là món quà chú nhỏ tặng bé, cũng là công cụ thi đấu của bé và ba, bé đến giờ vẫn thắng nổi ba nữa, thể tặng cho họ nhỏ ?
Anh họ nhỏ càng tợn hơn.
Trần Trần bĩu môi, bé cũng đây:
“Vậy nếu cháu thắng mợ, thể bảo Tề Tề trả rubik cho cháu ạ?
Đó là quà sinh nhật chú nhỏ tặng cháu, tặng khác ạ."
Trái tim Tô sắp tan nát :
“Vốn dĩ là đồ của Trần Trần, Tề Tề chơi một lát trả cho Trần Trần!"
Cái đầu nhỏ của Tô Tư Tề lắc như trống bỏi, một vũng nước mũi một vũng nước mắt giấu rubik lưng, nhất quyết chịu trả cho Trần Trần.
Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng là khách, tiện gì.
Trần Trần ngoan ngoãn thông minh dường nào chứ, từng chịu sự đối đãi thế ?
Thấy bé như , cả hai đều dễ chịu gì.