Trần Trần vùng vẫy xuống đất, lục ba lô nhỏ của :
“Bà nội, món quà tặng bà ạ."
Đó là một chiếc cốc tráng men nhỏ, Trần Trần để ý thấy cốc uống nước của bà nội cũ kỹ, cho nên khi thấy chiếc cốc , mua tặng bà nội quà.
Đây là thứ Trần Trần thấy khi dạo phố với hai, Trần Trần chỉ tiền, phiếu, dùng một đồng mua phiếu công nghiệp của hai mới mua chiếc cốc tráng men .
Cậu hai vốn định tặng cho bé, là Trần Trần kiên quyết dùng tiền trong túi nhỏ của để tặng bà nội.
Cậu hai đành miễn cưỡng (mặt dày tía hề thấy ngại ngùng) nhận tiền của đứa cháu ngoại ba tuổi.
“Chiếc cốc tráng men thế , cốc của bà nội vẫn dùng , cái để dành cho Trần Trần uống nước."
Chu Linh Lan cần kiệm giản dị cả đời, đồ gì đều luôn ưu tiên cân nhắc cho con cháu.
Trần Trần mím môi lắc đầu:
“Không ạ, cho bà nội ạ!"
Tô Đào Đào đặt đồ đạc xuống, :
“Mẹ, Trần Trần dùng tiền tiêu vặt của để mua, đích cõng món quà về cho , cứ nhận lấy ."
Chu Linh Lan đó mới xoa xoa đầu nhỏ của cháu nội:
“Cảm ơn Trần Trần, bà nội nhận nhé."
Trần Trần bấy giờ mới híp mắt gật đầu:
“Vâng ạ, cháu còn mang quà cho Đông Đông và B-éo B-éo nữa, á——"
Trần Trần xòe tay , suýt nữa thì phát :
“Mẹ ơi, socola, socola hỏng ..."
Tô Đào Đào đống socola trong tay bé chảy khỏi giấy gói, tan thành một bãi sền sệt, nhất thời chút dở dở .
Trước đó Tô Văn Hãn dẫn “đại sát tứ phương", Trần Trần thắng khá nhiều kẹo từ tay các “bạn cờ" khác, trong đó mấy viên socola, thấy ngon nên đặc biệt để dành mấy miếng cho các bạn, ngờ mùa hè đường nóng quá nên tan chảy mất.
“Không , tan chảy cũng thể ăn , Trần Trần tự ăn , chúng chuẩn món quà khác cho bọn Đông Đông."
Trần Trần đặc biệt thích ăn socola, khó khăn lắm mới để dành đấy.
“Dạ , cháu rửa tay ạ!"
Cậu bé giữ vệ sinh, sai sót cũng là một cái thú, socola ăn Trần Trần vẫn vui.
Nhìn thấy em Phó Chinh Đồ khuân túi lớn túi nhỏ , trán Chu Linh Lan nhịn mà giật giật.
“Chinh Đồ, con thế?
Đi thăm mà khuân bao nhiêu đồ về thế ?"
Đồ Tô Đào Đào mang tính là nhiều, chính cô tự tay một ít đồ ăn vặt, cộng với một đặc sản bên .
“Nhạc phụ nhạc mẫu ép lấy đấy ạ."
Phó Chinh Đồ bất lực .
Phó Viễn Hàng gật đầu, bổ sung:
“Chú dì đặc biệt , họ còn lén mua quần áo cho cháu nữa."
Hai cụ nhà họ Tô thực sự thích Phó Chinh Đồ, Trần Trần thì tự nhiên khỏi bàn, là cục cưng , họ cũng thực sự thích Phó Viễn Hàng.
Trong nhà đều là giai cấp công nhân, cũng đồ bảo hộ lao động, phiếu vải vóc các thứ đều thiếu, liền mua cho mỗi một bộ quần áo.
Chu Linh Lan , lông mày càng cau c.h.ặ.t hơn:
“Các con cũng thật là, thể để thông gia tốn kém như ?"
Năm đó Tô Đào Đào khăng khăng gả cho con trai , bên nhà thông gia đồng ý, Tô Đào Đào và gia đình gần như bất hòa, dẫn đến mấy năm nay đều mấy qua , điểm Chu Linh Lan rõ.
Mãi mới về một chuyến, bà dặn dặn con trai để ấn tượng cho thông gia, thật, ăn lấy, đây bà thấy con trai hiểu chuyện như thế nhỉ?
Tô Đào Đào:
“Mẹ, ba con coi Phó Chinh Đồ và như nhà đấy, cũng đừng khách sáo nữa."
Chu Linh Lan:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-485.html.]
“ mà..."
Tô Đào Đào:
“Thì đừng nhưng mà nữa, phiền giúp chúng con dọn dẹp đồ đạc, tàu lâu như thực sự chút mệt ."
Đồ ba Tô bảo mang theo thực sự quá nhiều, Chu Linh Lan gần như nhíu mày dọn đồ .
Bà lén kéo Phó Viễn Hàng sang một bên:
“Sao cháu khuyên cháu?
Các cháu mang theo chút đồ thế thăm , thế chẳng ngại lắm ?"
Phó Viễn Hàng chằm chằm Chu Linh Lan, trả lời câu hỏi thế nào.
Chu Linh Lan cũng chợt nhớ điều gì đó, vỗ trán một cái:
“Cháu vẫn còn là trẻ con, bà với cháu chuyện gì nhỉ?
, cháu nhà nhạc mẫu phép lấy đồ mang về như thế nhé."
Cậu học sinh tiểu học Phó Viễn Hàng:
“????"...
Đông Đông là đầu tiên Trần Trần về, mặc kệ sự phản đối của Hạ Tri Thu, nhất định dắt Quýt xuống tìm Trần Trần.
Hạ Tri Thu mới sinh cho Đông Đông một đứa em gái, mới mấy tháng, vẫn đang nghỉ t.h.a.i sản, đành bế em gái, mang theo ít hoa quả tươi cùng đến nhà Tô Đào Đào.
Đông Đông còn đến cửa, từ đằng xa hét lớn:
“Trần Trần, dắt Quýt đến thăm đây..."
Trần Trần ăn xong viên socola thơm ngon, lừa , socola tan chảy vẫn là socola thơm ngon.
Phút lơ đễnh , liền nhớ Quýt là ai.
“Chú nhỏ ơi, Quýt là ai thế ạ?"
Trần Trần hiếm khi mơ hồ, Phó Viễn Hàng xoa xoa đầu nhỏ của , :
“Em trai của Bạch Bạch."
Trần Trần bừng tỉnh đại ngộ:
“A~~ ạ!"
Cậu bé hớn hở chạy đôi chân ngắn mở cửa:
“Đông Đông, đến đây, dẫn Bạch Bạch đến đón đây..."
Phó Viễn Hàng:
“..."
Thế giới thật kỳ lạ, trẻ con thật đáng yêu....
Chương 396 Chồng ơi vợ ơi
Hai đứa nhỏ mới một tuần gặp ôm xoay vòng vòng.
“Đông Đông, nhớ lắm..."
“Trần Trần, cũng nhớ lắm, ở nhà bà ngoại lâu thế, còn tưởng về nữa cơ, hu hu hu hu..."
Trần Trần :
“Bà nội vẫn ở đây, ba cũng về mà, tất nhiên về chứ."
Đông Đông gật đầu:
“Ừ ừ, B-éo B-éo cũng nhớ , hỏi mấy đấy."
Trần Trần nhớ điều gì đó bỗng nhiên thấy chút áy náy:
“Vốn dĩ mang socola về quà cho các , nhưng mà tan chảy hết , nãy ăn mất ."
Đông Đông lắc đầu:
“Không , về là tụi vui lắm ."