Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 498

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con còn nhỏ, những động tác quá nguy hiểm thì , ngã đau là sẽ nhè đấy."

 

Trần Trần chun chun cái mũi nhỏ:

 

“Con là nam t.ử hán, mới nhè."

 

Phó Viễn Hàng xoa xoa cái đầu nhỏ của bé:

 

“Tìm sách gì thế?

 

Mà vội vàng ."

 

Trần Trần đưa bìa sách cho xem——

 

《Thép thế đấy》???

 

Phó Viễn Hàng:

 

“???..."

 

“Em xem truyện tranh nữa ?

 

Quyển em hiểu ?"

 

Trần Trần lắc đầu, “Không xem nữa !"

 

Đôi mắt to chớp chớp, “Bởi vì con lớn mà, một đạo lý mà lớn mới ."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“..."...

 

Trần Trần ôm “đạo thư" đến say sưa, ngay cả khi ba về lúc nào cũng , cuộc thi xoay Rubik cũng thèm thi nữa.

 

Phó Chinh Đồ theo bản năng về phía Tô Đào Đào, ý bảo con trai ?

 

Tô Đào Đào nháy mắt với .

 

Phó Chinh Đồ cong khóe môi.

 

Lúc ăn cơm, Tô Đào Đào với nhóc:

 

“Trần Trần, quyển sách lẽ đợi con lớn thêm chút nữa mới thể hiểu."

 

Cái đầu nhỏ vốn đang vùi trong bát, nhóc đang ăn cơm thật to lắc đầu :

 

“Không ạ, con cứ xem qua sách của ba một lượt , lúc nào cần dùng đến thì lãng phí thời gian xem nữa."

 

Tô Đào Đào kinh ngạc.

 

Ý gì đây?

 

Muốn biến bản thành công cụ tìm kiếm Baidu Wiki ?

 

Dự trữ kiến thức , khi nào cần dùng thì lấy ?

 

“Tại con suy nghĩ ?"

 

Tô Đào Đào chắc chắn hỏi .

 

“Bởi vì những lời ba con đều hiểu ạ," Trần Trần chỉ chỉ cái đầu nhỏ của :

 

“Con đành cất hết kiến thức trong , khi đến là con sẽ hiểu ngay thôi."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Những còn :

 

“..."

 

Cô quả nhiên hiểu nổi mạch não của một đứa trẻ thiên tài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-498.html.]

Lúc ngủ, Tô Đào Đào kể chuyện ban ngày cho Phó Chinh Đồ .

 

Cuối cùng mới hỏi:

 

“Hình như em hỏng chuyện , thật sự thành thúc ép sinh trưởng."

 

Phó Chinh Đồ ôm lấy cô hôn một cái:

 

“Không , cùng lắm thì lượng kiến thức dự trữ nhiều hơn các bạn cùng trang lứa một chút thôi, cho dù như , thời gian vui chơi của Trần Trần vẫn nhiều hơn khác, dù sách thế nào cũng biến thành mọt sách , nhắc nhở con chú ý giữ gìn đôi mắt là ."

 

Khóa Lỗ Ban mà cải tiến Trần Trần chơi chán , Phó Chinh Đồ bắt đầu nghĩ đồ chơi mới cho con trai, mỗi ngày đều âm thầm đấu trí đấu dũng với con trai, hy sinh bao nhiêu tế bào não, vì lo cho con, chi bằng lo lắng cho cha như đang “thúc ép sinh trưởng" .

 

Tô Đào Đào nghĩ cũng đúng, dụi dụi l.ồ.ng ng-ực Phó Chinh Đồ:

 

“Được , dù cũng dạy con hơn em."

 

Phó Chinh Đồ vuốt ve mái tóc mềm mại của Tô Đào Đào, cảm giác mượt mà trong tay khiến yêu buông tay.

 

“Thời gian em ở bên con mỗi ngày nhiều hơn , là do em dạy dỗ ."

 

Tô Đào Đào “phì ", ôm c.h.ặ.t lấy eo :

 

“Thôi , chúng đừng nhường nhịn nữa, là chúng cùng nuôi dạy con ."

 

“Ừ."

 

Phó Chinh Đồ thêm gì nữa, xoay đè cô xuống, nụ hôn ấm áp theo đó rơi xuống, nuốt trọn cả tiếng kinh hô kịp thốt của Tô Đào Đào......

 

Ngày hôm , bé Trần Trần ngoan ngoãn nắm tay ba, mang theo khóa Lỗ Ban học ở lớp Dục Hồng.

 

Tô Đào Đào tìm tờ địa khế , bảo Tiểu Lục gửi cho bí thư Chu.

 

Vốn dĩ cô coi chuyện là mối ẩn họa gì, giờ đây tự lộ diện, thể giải quyết thỏa cũng là chuyện .

 

Dĩ nhiên, cũng chỉ quyền sở hữu đất đai của khu nhà xưởng tranh chấp, vùng xung quanh đều vấn đề gì, cô phát triển xưởng đường thành cả một khu công nghiệp, đất đai như cũng đủ dùng.

 

Nghĩ đến đây, lúc Tô Đào Đào bản vẽ khu nhà ở tập thể, cô nghĩ xa hơn một chút.

 

Hoặc là còn thể xây nhà huy động vốn, những khu nhà tập thể cũ kỹ phân phát chắc chắn ở chật chội, hiện tại kế hoạch hóa gia đình, vẫn quan niệm đông con nhiều phúc, một nhà mấy miệng ăn thậm chí mười mấy chen chúc trong căn phòng mười mấy hoặc vài chục mét vuông là chuyện thường thấy.

 

Nếu thể bắt chước hình thức vay tiền mua nhà hình thành trong tương lai như đời để huy động vốn xây nhà, để công nhân viên nhiều lựa chọn hơn, cải thiện môi trường sống thì bằng.

 

Tất nhiên, bây giờ chuyện còn quá sớm, cơm ăn từng miếng, đường từng bước, hiện tại vẫn đang giải quyết vấn đề sinh tồn, đợi hiệu quả kinh tế của nhà máy lên, đều tiền dư dả trong tay mới thể bàn đến việc cải thiện cuộc sống.

 

Hơn nữa, quan niệm tiêu tiền tương lai quá mức kinh thế hãi tục, mấy ai thể chấp nhận, nhưng tiến trình của thời đại là theo hướng đó, cũng ngăn cản cô kế hoạch .

 

Tô Đào Đào lấy bản đồ , đ-ánh dấu khoanh tròn đó, trong lòng ấp ủ ngàn vạn kế hoạch, đây là bản đồ sự nghiệp, cũng là bản đồ của thời đại.

 

Khoảng cách đến khi cuộc vận động kết thúc cũng chỉ còn hai ba năm nữa.

 

Hoặc là, cô thể đẩy nhanh tiến trình trong một phạm vi nhỏ, đợi cuộc vận động kết thúc là sẽ bắt tay thực hiện ngay....

 

Chương 408 Chuyện vui liên tiếp

 

Phía bí thư Chu nhanh điều tra rõ danh tính của mấy cụ già , năm đó quả thực chuyện như , những lời họ đều là sự thật.

 

Biết Tô Đào Đào bằng lòng bồi thường cho họ một căn nhà, còn cung cấp vị trí việc cho họ, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

 

Vừa con trai và con dâu của một cụ già cũng đang việc ở xưởng bánh kẹo, liền đ-ánh bạo hỏi bí thư Chu xem thể điều con trai con dâu qua đây việc luôn .

 

Bí thư Chu đồng ý ngay, chỉ bàn bạc với xưởng trưởng Tô .

 

Vừa mở lời như , những khác cũng rục rịch ý định riêng.

 

Bí thư Chu dứt khoát bảo họ cùng báo lên, nhưng tuyên bố rằng nếu cần điều động, vị trí cũ bắt buộc thu hồi, tự riêng tư xử lý, để họ tự cân nhắc kỹ.

 

Thời buổi mua bán vị trí công việc chuyện gì mới lạ, bí thư Chu cũng là để đề phòng những kẻ tham lam lách luật, bên nhận vị trí công việc của Tô Đào Đào, bên bán vị trí cũ kiếm tiền, ăn cả hai bên như phép.

 

Đừng chi, trong họ thật sự nghĩ như .

 

Có những đơn vị cũ còn hơn bên phía Tô Đào Đào, nếu điều qua sẽ chịu thiệt, nhưng nếu thể bán vị trí cũ kiếm một khoản thì cũng chẳng lỗ bao nhiêu.

 

chuyện bí thư Chu đưa ngoài ánh sáng, thì thật sự cân nhắc cho kỹ.

 

 

Loading...