Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 524
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu Mai T.ử suốt quãng đường đều im lặng, cũng màng đến chuyện hổ.”
Khoảng thời gian cô bé sống m-ông , mỗi ngày như một cái xác hồn, ngay cả thời gian suy nghĩ cũng .
Hiện giờ trong lòng cô bé phần nhiều là sự áy náy, áy náy với Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc, cùng với sự cảm kích.
“Là tại vô dụng, phiền các lặn lội về cứu , nhất định sẽ ngốc như nữa."
Tiểu Mai T.ử lời cảm ơn.
Một chữ “cảm ơn" quá nông cạn, ân tình nợ bọn họ một chữ “cảm ơn" là thể diễn tả hết, cô bé ghi tạc từng li từng tí lòng, nhất định sẽ tìm cơ hội báo đáp.
Mộc Mộc gõ nhẹ đầu cô bé:
“Cậu thật là……
Thôi bỏ , đến căn cứ thì lanh lợi một chút, đừng dễ dàng tin là ."
Tiểu Mai T.ử chớp chớp mắt:
“Ý gì ?"
Mộc Mộc:
“Nghĩa mặt chữ đấy, ý của chị dâu Đào Đào là sẽ cho một tờ giấy mời việc, chuyển hộ khẩu của đến xưởng ở căn cứ .
Sau cũng giống như Bạch Hoa, bình thường học t.ử tế, cuối tuần đến xưởng thêm theo chế độ học , kiểu gì cũng tự lo cho học hết cấp ba."
Tiểu Mai T.ử Bạch Hoa là ai, Mộc Mộc từng nhắc đến cô trong thư.
“Các, các định đưa , tới……"
Tiểu Mai T.ử đỏ bừng mặt, nên lời.
Mộc Mộc liếc cô bé:
“Sao hả?
Cậu ?
Vậy thì về bảo mẫu cho nhà họ hàng ."
Tiểu Mai T.ử vội vàng lắc đầu:
“Không, , tưởng…… chỉ là phiền các thêm nữa, vẫn nên ở trong thôn thì hơn.
Tiền gửi cũng tiêu gì nhiều, tự trồng thêm ít rau, thể tự lo học hết cấp ba."
Mộc Mộc tức giận:
“Cậu……"
Phó Viễn Hàng kéo Mộc Mộc , lắc đầu với :
“Tiểu Mai Tử, xưởng của chị dâu lúc nào cũng cần tuyển học sinh theo chế độ học , thì cũng là khác thôi.
Trời tuyệt đường sống của ai bao giờ, đường thế gian đều là do con mà thành, Bạch Hoa đấy, cô chính là dựa bản để mở con đường sống."
Phó Viễn Hàng dừng cô bé:
“Chúng chỉ chỉ cho một con đường sáng thôi, chẳng phiền gì chúng cả, bình thường chúng sống ở căn cứ, chỉ cuối tuần đến xưởng việc mới gặp , tự lực cánh sinh như Bạch Hoa, dựa nỗ lực của chính .
Cậu cứ suy nghĩ cho kỹ, cơ hội chỉ một , nếu thật sự cùng chúng thì cứ yên tâm ở trong thôn, chuyện chúng cũng sẽ nhắc nữa."
Chị dâu dạy , cho cá bằng cho cần câu, đường đời của bọn họ còn dài, sự giúp đỡ về vật chất chỉ là nhất thời, chỉ và Mộc Mộc cần rèn luyện, cần xã hội là lớp học lớn dạy bảo, mà Tiểu Mai T.ử càng cần hơn, chỉ bản cô bé tự vững, thật sự mạnh mẽ lên, mới thể ở thế bất bại.
Tiểu Mai T.ử suy nghĩ kỹ, dù hiện giờ đầu óc cô bé đang rối bời, nhưng cô bé Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đều thông minh hơn , và bọn họ nhất định sẽ hại , theo bọn họ là chuẩn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-524.html.]
Nghĩ thông suốt điểm , Tiểu Mai T.ử nặng nề gật đầu:
“Mình quyết định , cùng các , cũng giống như Bạch Hoa, tự con đường của riêng !"
Mộc Mộc cuối cùng cũng lộ vẻ mặt an tâm kiểu “con gái nhà trưởng thành":
“Phải thế chứ, cũng uổng công chúng lặn lội ngàn dặm về một chuyến , Tiểu Mai Tử, nếu mà cùng chúng , thật sự sẽ hận sắt thành thép mà giận đấy."
Tiểu Mai T.ử thẹn thùng cúi đầu:
“Xin Mộc Mộc, dạo đầu óc cứ lanh lợi lắm, nhưng yên tâm, sẽ cố gắng thông minh hơn một chút, giận nữa."
Mộc Mộc:
“Thôi , hai đứa là ai với ai chứ, mấy lời đó chẳng là khách sáo quá ?
A Hàng, chúng bưu điện gọi điện thoại cho chị dâu Đào Đào , để chị đặt vé tàu hỏa lượt về cho chúng , về đến nơi vặn kịp ngày mùng 1 tháng 9 khai giảng."
……
Lão bí thư thấy bọn họ đưa Tiểu Mai T.ử về thành công thì an ủi, còn bảo chú A Ngưu lái máy kéo đưa bọn họ lên huyện thủ tục chuyển hộ khẩu và quan hệ lương thực.
Ông ngờ Tiểu Mai T.ử là đứa trẻ mồ côi mà phúc phận , dặn dặn cô bé trân trọng phúc đức, nhớ lấy những giúp đỡ như Tô Đào Đào.
Cũng bảo cô bé đừng lo lắng cho bà nội chôn núi, khi ông tảo mộ tiết Thanh minh sẽ thắp cho bà một nén hương, cúng một bầu r-ượu, kể cho bà rằng cháu bà giờ sống , sẽ phúc lớn, để bà bận lòng.
Tiểu Mai T.ử lệ rơi như mưa, quỳ xuống dập đầu lạy lão bí thư mấy cái.
Đến sáng ngày thứ ba thì Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc mới lo xong các thủ tục hậu kỳ cho Tiểu Mai Tử.
Vẫn là chú A Ngưu dùng máy kéo đưa bọn họ huyện bắt xe.
Mấy ngày nay đều là chú A Ngưu đưa mấy đứa trẻ chạy ngược chạy xuôi, chú thích mấy đứa nhỏ , chút nỡ rời xa, dặn bọn họ thời gian thì về thăm thường xuyên.
Bọn họ đương nhiên đồng thanh .
Xe khách lên quốc lộ, từng chút một rời xa huyện lỵ, rời xa nơi mà Tiểu Mai T.ử sinh sống mười mấy năm qua.
Tiểu Mai T.ử mười lăm tuổi, khi bà nội mất, nơi xa nhất cô bé từng đến là công xã.
Sau khi bà mất, cô bé mới đầu tiên lên huyện.
cái huyện lỵ đối với cô bé giống như một cơn ác mộng hơn.
Sau cô bé cũng đây nữa.
cái ngôi làng nhỏ giữa núi non trùng điệp, nơi chôn cất bà nội, cô bé nhất định sẽ trở về.
Nhớ lúc xe lên huyện, lòng cô bé bồn chồn lo âu, điều gì đang chờ đợi phía .
, cảnh vật lùi dần phía , Tiểu Mai T.ử cảm thấy vô cùng an lòng.
Bởi vì Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc , phía của cô bé là một con đường sáng, một con đường mà bản thể tự bước , hướng tới tương lai.
Và cô bé , con đường sáng đó, Phó Viễn Hàng, Mộc Mộc, Bạch Hoa……
Có một nhóm bạn cùng chí hướng đồng hành.
Cô bé nhất định sẽ cô đơn.
Trên quãng đường đó, Tiểu Mai T.ử hề cảm thấy lạ lẫm chút nào.
Những hình ảnh trong cuốn tập vẽ mà Phó Viễn Hàng đưa cho cô bé dần trở nên chân thực, cô bé giống như đang theo bước chân của Phó Viễn Hàng, con đường mà từng qua.
Trước , Phó Viễn Hàng từng bảo cô bé nhất định cơ hội bước khỏi núi lớn, để ngắm thế giới bên ngoài, :
“Phía núi lớn là thị trấn, phía thị trấn là huyện lỵ, phía huyện lỵ là thành phố, qua thành phố là tỉnh lỵ, ngoài thành phố và tỉnh lỵ còn các thành phố khác, các tỉnh lỵ khác, tổ quốc đất rộng đông, hơn ba mươi tỉnh và khu vực, hơn sáu trăm thành phố, trong đó bao gồm cả thủ đô nơi quốc kỳ sẽ kéo lên rạng rỡ mỗi ngày……”