Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 526
Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cấp khá coi trọng việc , ít gọi điện hỏi thăm tiến độ.”
“Dây chuyền bánh trung thu" coi là dây chuyền sản xuất bán tự động, lúc bắt đầu các công đoạn thủ công như trộn nhân, nhào bột vỏ bánh đều do Tô Đào Đào đích dẫn dắt mấy sư phụ già .
Mãi cho đến khi điều chỉnh tỉ lệ đường, muối, dừa nạo trong nhân đạt đến hương vị ngon nhất, nhiệt độ và thời gian nướng của lò nướng điện mới đưa sử dụng điều phối hợp lý nhất, Tô Đào Đào mới buông tay để mấy sư phụ già lượt thăng chức tổ trưởng, dẫn dắt những công nhân lành nghề cùng .
Giao nhiệm vụ sản xuất hàng ngày cho mỗi , tổ nào nhanh thành nhiệm vụ trong ngày thể tan sớm, tổ nào chậm thì cần tăng ca thêm một chút, tổng cường độ việc đều trong phạm vi hợp lý.
Sau một thời gian thích nghi, công nhân “dây chuyền bánh trung thu" trái là nhóm tan sớm nhất xưởng.
Công nhân của “dây chuyền bánh trung thu" là những “tinh " do đích Tô Đào Đào tuyển chọn, vì cho dù thể tan sớm, họ vẫn dám lơ là, cố gắng mỗi ngày sản xuất dư một ít để dự trữ, dù máy móc cũng thuần nhân lực, vạn nhất một ngày nào đó máy móc trục trặc gì thì cũng đến mức chậm tiến độ sản xuất.
Cũng may mà những sư phụ già lo xa, máy móc của tổ một thật sự hỏng cần dừng sửa chữa, tiến độ sản xuất ngày hôm đó dùng “bánh dự trữ" để bù , tổng thể cũng chậm trễ tiến độ.
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc là những đứa trẻ lớn lên cùng với công xưởng, Tô Đào Đào ngày thường chuyện gì với Phó Chinh Đồ cũng hề tránh mặt lũ trẻ.
Cho nên bao gồm cả bé Trần Trần, đều lúc nào đang bận việc gì.
Khi nào theo , phiền việc.
Việc Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc kịp uống miếng nước lao sản xuất cũng là chuyện hết sức bình thường.
Chương 430 Trần Trần và trò chơi tương tác với bố
Việc đầu tiên khi xưởng mới lãi, Tô Đào Đào xin cấp xe buýt, trong đó một tuyến chạy chạy giữa căn cứ và xưởng mới, thuận tiện cho công nhân viên ở khu tập thể và những đứa trẻ học , còn tuyến chuyên biệt từ xưởng thị trấn, thuận tiện cho công nhân về nhà và ngoài mua sắm, cũng thuận tiện cho những đứa trẻ đến thêm, đồng thời cũng giảm bớt áp lực về chỗ ở, thuận tiện cho những công nhân về nhà ở.
Chế độ của công xưởng ngày càng thiện, cộng thêm đội ngũ lãnh đạo đầu là Trương Cảnh An và Tiểu Lục, dì Chu, Hạ Tri Thu…… ngày càng thể một đảm đương một phía, Tô Đào Đào thể dành nhiều thời gian hơn để sách.
Có lẽ là “kiếp thuê" lâu, lúc đầu cô khó , ở trong phòng của Trần Trần và Phó Viễn Hàng, cùng sách học tập với lũ trẻ, hiệu quả trái tăng lên ít.
Hiện giờ chính là, chỉ cần Phó Chinh Đồ và Tô Đào Đào ở nhà, gia đình bốn đều ngầm hiểu mà coi phòng của bé Trần Trần thành phòng sách.
Theo quy tắc của lớp học, dựa độ dài của thời gian rảnh, đặt báo thức từ nửa tiếng đến một tiếng đẳng, mỗi chiếm một góc, sách của , chữ của , trong “thời gian lớp học" ai phiền ai.
Ngay cả khi đặt câu hỏi, cũng đợi đến khi “tan học" mới hỏi.
Bé Trần Trần nôn nóng luôn thích hết câu hỏi giấy, lúc “trong giờ học" lén truyền mảnh giấy cho bố, để bố sẵn đáp án giấy, truyền mảnh giấy trở về.
Cậu bé đặc biệt thích trò chơi , nào cũng vui vẻ chán.
Trần Trần thích thu thập những “mảnh giấy nhỏ" của và bố, thói quen ngày tháng cuối mảnh giấy, dùng để kiểm tra xem chữ của hôm nay tiến bộ hơn hôm qua , khi nào mới đuổi kịp chữ của bố.
Hộp báu vật của bé sớm nhét đầy ắp, Phó Chinh Đồ cho một cái lớn hơn.
Cậu bé càng tích cực truyền mảnh giấy cho bố, “mỗi tiết học" ít nhất truyền ba mới thấy thỏa lòng.
Phó Chinh Đồ đối với con trai luôn kiên nhẫn, bất kể hỏi gì, luôn kiên nhẫn đáp án, chữ cũng bao giờ cẩu thả, bao giờ cho lệ.
Dần dần, “truyền mảnh giấy" trở thành trò chơi tương tác cha con mới nhất.
Lại đến thời gian cha con hàng ngày, bé Trần Trần lén truyền mảnh giấy cho bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-526.html.]
Hôm nay truyền mảnh giấy thôi đủ, bé còn ghé sát tai bố, thầm với bố.
Tô Đào Đào hôm nay tập trung lắm, chống cằm, mỉm bé nhiều .
Trần Trần dùng hai bàn tay nhỏ bụ bẫm thành hình cái loa, dùng cái giọng mà chỉ nghĩ là nhỏ để hỏi:
“Mẹ ơi, con phiền sách ạ?"
Tô Đào Đào che miệng ngáp một cái thanh tú, lắc đầu:
“Không , hôm qua ngủ ngon, hôm nay buồn ngủ, là hôm nay chúng sách nữa, chơi trò chơi ?"
Trần Trần mày mở mắt , vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ bụ bẫm:
“Dạ , con thích chơi trò chơi nhất ạ!
Mẹ ơi, chúng chơi trò gì thế ?"
Tô Đào Đào:
“Chơi trò xem ai chuyện, chúng bắt đầu tính giờ từ bây giờ, mãi cho đến khi ngủ, ai thể nhịn chuyện thì đó thắng, thế nào?"
“Phì……"
Phó Viễn Hàng nhịn bật thành tiếng.
Phó Chinh Đồ cũng nhịn mà nhếch môi.
Trần Trần:
“……"
“Mẹ ơi, con chắc chắn sẽ thua cho xem, con mà, chính là chê con ồn ào!
Được , con bắt đầu chuyện từ bây giờ đây ạ!"
Cậu bé đúng là hiếu động quá mức, càng lớn càng thông minh, thời gian cần dành cho học tập trái càng ít , nếu vì cần luyện chữ, cộng thêm bài tập ngoại khóa mà Phó Chinh Đồ giao cho đủ nhiều, thì mỗi ngày thể dành quá nửa ngày để vui chơi.
Bạn bè ở lớp mẫu giáo của đều ghen tị thôi, ngay cả Đông Đông cũng giận dỗi Hạ Tri Thu mấy .
Cậu bé là hiểu quy tắc trò chơi, khi trò chơi “xem ai chuyện" bắt đầu, khôi phục trò chơi “truyền mảnh giấy" với bố, nhịn cho đến khi tiếng chuông báo thức báo giờ ngủ vang lên, cũng hề thầm với bố thêm lời nào nữa.
“Mẹ thua , thưởng cho thắng cuộc một cái ôm chúc ngủ ngon, đó chúng lên giường ngủ nhé?"
Cậu bé lúc mới mày mở mắt , nhảy chân sáo chạy về phía Tô Đào Đào, dùng lực ôm lấy cô, còn thơm lên má :
“Mẹ ơi, trò vui quá, ngày mai con chơi nữa!"
“Được , ngày mai cùng Trần Trần chơi, đúng , các con ngày mai là khai giảng , A Hàng lên lớp 8, Trần Trần……
Trần Trần con lên lớp mấy nhỉ?"