Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 549

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Haizz," Dì Chung thở dài, vỗ vỗ mu bàn tay Tô Đào Đào, “Từ lúc cháu đăng ký thi đại học, dì cháu chắc chắn sẽ rời , chỉ là ngờ nhanh đến thế."

 

“Chuyện Phó Chinh Đồ điều chuyển công tác, Kỹ sư Mạc cũng chứ ạ?

 

Bất kể cháu đỗ thì cũng sẽ ."

 

Tô Đào Đào .

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Sao mà chứ, chắc cháu Chinh Đồ giỏi giang thế nào , lãnh đạo ở đây quý trọng Chinh Đồ đến mức nào, mà nỡ thả ?

 

Kể từ khi lão Mạc sắp là ngày nào cũng thở ngắn than dài, bảo là lẽ tăng ca đến nửa đêm ."

 

Tô Đào Đào một tiếng, gì.

 

ít khi can thiệp chuyện công việc của Phó Chinh Đồ, nên trả lời thế nào.

 

“Dì Chung , dì là kỳ cựu ở nhà máy, về phương diện nhân sự dì là am hiểu nhất, trong nhà máy chúng đăng ký dự thi ít.

 

Lần lớp bổ túc tập trung tính điểm, điểm của nhiều hề tệ, cháu ước tính đỗ tám mười thành vấn đề."

 

Tô Đào Đào lấy cho dì Chung một bản danh sách:

 

“Những ước chừng thể đỗ, việc sắp xếp công việc khi họ , trong lòng dì tính toán ."

 

Dì Chung cầm lấy xem, cái tên đ-ập mắt đầu tiên là Bạch Hoa, trong trường hợp Tô Đào Đào tham gia tính điểm thì điểm ước tính của cô là cao nhất.

 

Dì Chung cũng ngạc nhiên, Bạch Hoa là học sinh mới nghiệp, thành tích luôn , đặc biệt lanh lợi, cũng coi là do một tay Tô Đào Đào dạy dỗ , cô thể học hết cấp ba cũng là nhờ phúc của Tô Đào Đào.

 

Sau trở thành công nhân chính thức càng thích bám đuôi Tô Đào Đào suốt ngày, cô thể đạt điểm cao như , dì Chung một chút cũng thấy bất ngờ.

 

Xem tiếp xuống , nhiều đều là những bình thường biểu hiện công việc .

 

Mặc dù việc giỏi chắc học giỏi, nhưng hai việc thể tách rời chứ?

 

Nỗ lực phấn đấu là một loại tinh thần, thời buổi những vẫn thể kiên trì sách thì công việc mà kém ?

 

Xuống nữa còn Chu Thời Diên, nhà máy năm mười tám tuổi, luôn theo Tiểu Lục, trở thành trợ thủ đắc lực của Tô Đào Đào, cũng là một trai trẻ đặc biệt năng nổ.

 

Anh và Tiểu Lục tuổi tác chênh lệch nhiều, luôn hình bóng rời, là hậu bối trẻ tuổi triển vọng nhất nhà máy.

 

Cho đến khi thấy cái tên Tiểu Lục cuối cùng, dì Chung mới ngạc nhiên Tô Đào Đào:

 

“Tiểu Lục mà cũng thi á?"

 

Tên nhóc ngày thường trông cứ nhởn nhơ, ngay cả khi phó giám đốc, cũng chỉ giả vờ mặt ngoài thôi, còn mặt những quen như họ thì vẫn là cái bộ dạng đó.

 

Chỉ là chuyện mãi chịu kết hôn khiến của Tiểu Lục lo phát sầu.

 

Tô Đào Đào :

 

“Tiểu Lục thông minh lắm, hồi theo Phó Chinh Đồ Phó Chinh Đồ rèn cho học hành, hình thành thói quen sách, , trí nhớ cũng , thi là chuyện bình thường."

 

Thời buổi sách nhiều, Tiểu Lục cứ thích lật lật mấy quyển sách giáo khoa cấp hai, cấp ba mà xem.

 

Vô tình giúp bắt kịp kỳ thi đại học.

 

Thế mới , cơ hội luôn dành cho những sự chuẩn .

 

“Dì nhớ hình như nghiệp cấp ba mà?

 

Có thể thi hơn cả học sinh cấp ba ?"

 

Kỳ thi đại học là “ba hạn chế", bất kể độ tuổi, xuất , học vấn đều thể tham gia dự thi.

 

Cho nên đừng nghiệp cấp ba, ngay cả nghiệp tiểu học cũng thể tham gia thi đại học.

 

Có thể thấy quốc gia đang khát khao nhân tài đến mức nào.

 

“Đây chính là sự khác biệt giữa học hành nghiêm túc và nghiêm túc đấy ạ.

 

Thời buổi học yêu cầu cứng nhắc về thành tích, tất cả dựa sự tự giác, kỳ thi diễn là ai đến trường để chơi bời, ai thực sự học hành nghiêm túc là sẽ ngay thôi mà?"

 

Dì Chung thở dài:

 

“Nói cũng đúng, đây ai mà nghĩ thi đại học thể khôi phục chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-549.html.]

 

Đa đều đến trường cho lệ thôi.

 

Cũng may A Hàng nhà cháu và Mộc Mộc nhà dì đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn học hành, cháu , thằng ranh nhà dì để đuổi kịp A Hàng mà tối nào cũng thắp đèn học đêm đấy.

 

Chỉ là nào thi thắng A Hàng."

 

Mộc Mộc ở tầng hai hét lớn:

 

“Quý bà Chung, con thấy hết đấy nhé!"

 

Dì Chung mắng:

 

“Nghe thấy thì ?

 

Chẳng lẽ cái danh hiệu 'về nhì vạn năm' của con là sự thật ?

 

Ngày nào A Hàng còn ở trong lớp con thì con đừng hòng mơ đến hạng nhất!"

 

Mộc Mộc gầm lên:

 

“Cậu sắp , từ học kỳ con thể thi nhất!"

 

Mộc Mộc gầm xong, cả sân viện bỗng chốc im phăng phắc.

 

Mộc Mộc cũng lập tức trở nên chán nản.

 

, A Hàng , lấy hạng nhất thì còn ý nghĩa gì nữa?

 

“Không thể cùng học xong cấp ba mới cùng ?

 

Cậu đến ở nhà tớ, ở cùng với tớ, chúng cùng thi đại học!"

 

Phó Viễn Hàng bất lực lắc đầu:

 

“Không thể."

 

Mộc Mộc thở dài:

 

“Cậu , tớ đây?"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Tiếp tục thắp đèn học đêm , chúng thi cùng một trường đại học."

 

Mắt Mộc Mộc sáng lên một cái, ưỡn thẳng lưng, nhưng chẳng mấy chốc, hai bả vai xụ xuống:

 

“Còn ba năm nữa cơ mà, hơn một nghìn ngày đêm đấy, tớ sợ tớ đợi lâu như thế !"

 

Phó Viễn Hàng, học xong sách giáo khoa cấp ba và vốn định nhảy lớp:

 

“..."

 

Trước đây từng nghĩ đến việc nhảy lớp, cũng là vì thích ở bên cạnh Mộc Mộc và Khang T.ử tụi nó.

 

Chị dâu luôn để tự lựa chọn, thấy thế nào vui thì , thế là cứ lười chẳng buồn nhảy lớp.

 

chuyển lên Thủ đô học, dự định sẽ bỏ qua lớp 11, lúc đó trực tiếp lên lớp 12 luôn.

 

B-éo B-éo chớp mắt, xòe mấy ngón tay múp míp đếm đếm, đếm thì , đếm một cái là giật , B-éo B-éo sắp đến nơi :

 

“Trần Trần, Trần Trần, là mười năm tụi mới thể cùng học đại học ?

 

Mười năm là bao nhiêu ngày hả ?"

 

Đứa trẻ học thuộc bảng cửu chương, thiệt thòi quá ?

 

Đông Đông cũng chút nản lòng, liếc B-éo B-éo một cái:

 

“Trần Trần cần mười năm là thể thi đại học , còn tụi mười năm chắc đỗ đại học ."

 

Đông Đông luôn Trần Trần thông minh hơn họ nhiều, học lúc nào là , học cũng thể thi nhất.

 

Chỉ là dì Đào Đào cảm thấy bé còn quá nhỏ, lấy việc vui chơi là chính, cứ từ từ mà lớn lên, mới kìm hãm tiến độ học tập của , nếu đợi học xong kiến thức cấp ba là thể thi đại học ngay lập tức.

 

Trần Trần thực sự nghĩ nhiều đến thế, học tập chỉ là một phần trong quá trình trưởng thành của , chỉ chiếm một phần thời gian trong cuộc sống, thời gian của còn chia cho những sở thích khác nữa.

 

 

Loading...