Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 561

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:11:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào dãy nhà cấp bốn trong con ngõ đối diện còn cũ nát hơn cả “Kinh Thành Đệ Nhất Diện Quán”, ngược sự hụt hẫng lớn lao gì, cũng giống như cô tưởng tượng, dù thì bấy nhiêu năm ở, ngay cả khi bên trong sửa sang , bên ngoài tu sửa chắc cũng dễ dàng gì.”

 

Trừ phi cùng tu sửa, nếu cả một dãy nhà chỉ một nhà tường ngoài mới tinh khôi thì trông cũng chẳng mắt chút nào.

 

cô cũng khai giảng sớm như , tới lúc đó xem thể tìm ai tới ngói , mặc dù miền Bắc nhiều mưa nhưng cô vẫn chút lo lắng sẽ dột.

 

Chu Linh Lan thấy Tô Đào Đào dãy nhà cấp bốn đối diện như thể đang nhập định, tưởng cô còn bạn bè sống ở bên đó, liền :

 

“Đào Đào thôi, chúng về , hôm nào rảnh thì tới thăm bạn của con cũng muộn.”

 

Tô Đào Đào hồn, tay xách nách mang về phía tứ hợp viện bên .

 

Tô Đào Đào chớp chớp mắt, chuyện gì thế ?

 

Cô cố gắng khép miệng , mới để câu “Có nhầm đường ?

 

Chẳng nên sang đối diện ?” thốt .

 

Đi nhầm đường chắc chắn là nhầm , ngay cả khi Tiểu Trương , Chu Linh Lan mấy chục năm về nhận , thì Phó Chinh Đồ cũng sẽ nhớ nhầm chứ?

 

đó vẫn luôn là Tiểu Trương giúp đỡ dọn dẹp, thể nào nhận nhầm !

 

Tô Đào Đào cái miếng bánh từ trời rơi xuống bất thình lình đ-ập cho chút ngơ ngác .

 

Cho nên, nhà của họ ở thủ đô là một gian nhà cấp bốn rách nát cũ kỹ chờ giải tỏa, mà là một tòa tứ hợp viện tiêu chuẩn, bảo trì , giá trị tính bằng đơn vị ức ở hậu thế ?

 

Chương 463 Tứ hợp viện

 

Tô Đào Đào mang theo tâm trạng cực kỳ phức tạp tới tòa tứ hợp viện bảo trì đặc biệt .

 

Cộng thêm tường ngoài cũng mới sửa sang , từ bên ngoài trông khác gì kiến trúc mới .

 

Đặt trong khu “nhà giàu” bên thì kiến trúc cũng hề cảm giác lạc lõng.

 

Tô Đào Đào hai con sư t.ử đ-á sống động như thật ở hai bên cửa Như Ý, thế mà còn trang nghiêm uy vũ hơn cả những gì cô thấy ở thủ đô hậu thế.

 

Thần thái uy nghiêm cần giận dữ đó chứng minh phận của chủ nhân ngôi nhà phú thì quý.

 

Tô Đào Đào nhịn mà lườm Phó Chinh Đồ, giấu kín mít, cô thế mà bao giờ nhà ở thủ đô là một tòa tứ hợp viện.

 

Phó Chinh Đồ đương nhiên nỗi chấp niệm của thế kỷ 21 đối với tứ hợp viện.

 

Tưởng Tô Đào Đào mệt , cầm lấy gói đồ nhỏ tay cô, nắm tay cô trong lòng bàn tay .

 

“Có mặc ít quá ?

 

Sao tay lạnh thế ?”

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Em chẳng thấy lạnh chút nào cả, bây giờ cả đang hừng hực nhiệt huyết đây !”

 

Phó Chinh Đồ:

 

“……”

 

Cánh cửa Như Ý cổ kính từ từ mở , Trần Trần hoa cả mắt, định bức tường bình phong:

 

“Oa, ngôi nhà lớn quá, quá mất, cũng lớn ngang ngửa nhà bà nội Tống luôn, chúng sẽ sống ở đây ạ?”

 

Đi qua cổng Thùy Hoa, sân vườn sâu thẳm, trong sân thế mà còn những cây cổ thụ cao chọc trời, Trần Trần cảm thấy đôi mắt của đủ để nữa .

 

“Mẹ ơi, ngôi nhà quá mất, còn mới hơn cả nhà bà nội Tống nữa đấy ạ.”

 

Tô Đào Đào nhưng :

 

đấy, cũng tới tận bây giờ mới chúng ở thủ đô thế mà còn một ngôi nhà như thế đấy.”

 

Chu Linh Lan cái sân quen thuộc xa lạ mắt, tâm trạng cực kỳ phức tạp.

 

Bà vốn dĩ tưởng rằng cả đời cũng sẽ bao giờ trở đây nữa.

 

Cái sân tu sửa bộ, còn bao nhiêu dấu vết của thời kỳ bà sinh sống lúc nhỏ nữa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-561.html.]

Chính bà cũng thích thích, tóm là tâm trạng mâu thuẫn.

 

Tiểu Trương thấy họ thực sự yêu thích thì cũng yên tâm hơn nhiều, với Trần Trần:

 

“Phía thủ trưởng Hồ mười năm tám năm tu sửa , chỗ mới tu sửa xong, tự nhiên sẽ mới hơn, nhưng tuổi đời của những cái sân bên đều xấp xỉ cả.”

 

Trần Trần híp mắt hỏi:

 

“Vậy nó mấy tuổi ạ?”

 

Tiểu Trương sửng sốt một chút, :

 

“Chắc cũng ngoài năm mươi .”

 

Trần Trần dắt Bạch Bạch trong:

 

“Mẹ ơi, con dẫn Bạch Bạch thám thính đường xá đây!”

 

Bạch Bạch đầu tiên máy bay, cho tới tận bây giờ vẫn hồi phục , ủ rũ động đậy cho lắm.

 

Trần Trần chút xót xa, ôm cái đầu ch.ó của Bạch Bạch:

 

“Bạch Bạch, mày trong nhà đợi một lát , đợi tao thị sát xong sẽ tìm mày.”

 

Con ch.ó đen lớn lắc đầu quẫy đuôi, theo sát bên cạnh Trần Trần rời nửa bước.

 

Trần Trần đành chắp hai tay lưng, giống như một ông cụ non, thong dong dạo.

 

Tiểu Trương đợi đều trong , mới theo họ :

 

“Mọi xem xem còn chỗ nào cần sửa chữa nữa , cứ việc với , sẽ giúp tìm tới .”

 

Tô Đào Đào vẫn thoát khỏi cú sốc thị giác mắt.

 

Chu Linh Lan lắc đầu :

 

“Không cần , thế cực , vất vả cho các quá.”

 

Tiểu Trương gãi gãi gáy, chút ngại ngùng:

 

“Không vất vả vất vả, chỉ phụ trách tìm thôi, đều là khác tay, chỉ trông coi thôi, về đây, chuyện gì thì gọi .”

 

Phó Viễn Hàng suốt quãng đường đều im lặng đột nhiên hỏi:

 

“Mẹ, cái sân đủ rộng, con thể lắp một cái giá bóng rổ ở trong sân ạ?”

 

Trần Trần vèo vèo chạy tới:

 

“Giá bóng rổ ạ, giá bóng rổ đấy ạ, con cũng thích, bà nội, thể lắp một cái ạ?”

 

Chu Linh Lan gật đầu:

 

“Đương nhiên là thể , các con thích là .”

 

Phó Chinh Đồ :

 

“Chuyện cần phiền Tiểu Trương , đợi thời tiết ấm áp thêm một chút sẽ tới .”

 

Tiểu Trương gãi đầu:

 

“Không phiền phiền , thực đơn giản nhất là trực tiếp ở cây hương xuân , tìm một độ cao thích hợp đóng một cái rổ bóng , điều sẽ hại cây một chút.”

 

“Đừng thế,” Phó Chinh Đồ lắc đầu, “ sẽ trực tiếp lắp một cái giá gỗ ở gốc cây, đóng rổ bóng lên .”

 

Tiểu Trương gật đầu:

 

“Đó cũng là một cách , cây cổ thụ chỗ dựa, mà hại cây.”

 

Tiểu Trương xác định còn nhu cầu gì nữa, giúp họ chuyển mấy món hành lý lớn trong, mới dậy chào tạm biệt.

 

Chu Linh Lan nhét cho Tiểu Trương hai gói kẹo dừa và một ít đồ hải sản khô mang từ miền Nam tới, cho từ chối.

 

Tiểu Trương lay chuyển , đành nhận lấy.

 

Đợi , Chu Linh Lan quanh cây lựu một vòng, thấy những vết rạch bằng dào ở đó, những chuyện cũ ùa về, bà mỉm hiểu ý.

Loading...