Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 582
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão hiệu trưởng ngẩn một hồi lâu mới ha hả:
“Cháu đó cháu, Trần Trần ngay cả Tiếng Anh cũng học ?"
Trần Trần thành thật gật đầu:
“Lúc cháu còn nhỏ, ba mua radio, để cháu và chú út cùng học theo băng Tiếng Anh ạ.
Ba khi tuổi càng nhỏ học ngôn ngữ sẽ học dễ dàng hơn, nên cháu cứ thế học thôi ạ."
Vốn từ vựng của Trần Trần đủ lớn, ngoại trừ một thuật ngữ chuyên môn tạm thời đụng tới, thì việc , , , cơ bản vấn đề gì, xem phim Tiếng Anh cần phụ đề, băng chính tả cũng ít khi sai, gần như thể đạt đến mức lưu loát như tiếng đẻ.
Lão hiệu trưởng hài lòng gật đầu:
“Tiểu học tạm thời học ngoại ngữ, Trần Trần cứ hai xấp đề , những môn khác ông tạm thời chuẩn , để hãy ."
Trần Trần nhanh ch.óng lướt qua các câu hỏi:
Gật gật đầu, “Vậy phiền ông hiệu trưởng cháu nhé, câu hỏi nhiều ạ, nhanh lắm."
Trong lúc chuyện, Trần Trần cầm b.út bắt đầu xoẹt xoẹt xoẹt bài.
Trần Trần cũng là một cao thủ đồng chí Phó Chinh Đồ huấn luyện qua chiến thuật biển đề thi, chút câu hỏi đối với bé chẳng cũng đơn giản như một cộng một bằng hai ?
Tô Đào Đào thấy biểu cảm kinh ngạc của lão hiệu trưởng, đưa tay lên đỡ trán.
Hai năm nay để cô ôn thi, Phó Chinh Đồ ít đề cho cô luyện.
Trần Trần chê đề thi ở trường quá đơn giản, Phó Chinh Đồ cũng tiện tay đề cho con trai nhỏ.
Lâu dần, luyện đề cũng trở thành một trong những sở thích của bé.
Cũng giống như chơi rubik , nhắm mắt cũng thể khôi phục sáu mặt.
Tốc độ luyện đề của bé thể tưởng tượng , ngay cả Tô Đào Đào quen mà mỗi thấy Trần Trần tăng tốc đều cảm thấy kinh hãi, huống chi là lão hiệu trưởng đầu tiên thấy?
Lão hiệu trưởng thậm chí nữa, vẻ mặt thể tin nổi trố mắt lưng Trần Trần.
Ông cứ ngỡ là mắt mờ tai điếc, ông theo sát tiến độ của Trần Trần để xem câu hỏi, câu hỏi còn xong, Trần Trần xong đáp án.
Câu tiếp theo vẫn như .
Câu nữa vẫn như thế...
Nhìn đáp án, đúng , đáp án mà sai một chút nào!
Nhìn chữ, nhanh như , chữ chắc chắn cẩu thả!
Không, chữ , trời ạ, nét chữ tham dự cuộc thi thư pháp chứ???!!!
Lão hiệu trưởng kinh ngạc về phía Tô Đào Đào, bình thường thằng bé bài cũng với tốc độ ?
Cũng chữ như thế ?
Tô Đào Đào mỉm thanh lịch, khẽ gật đầu hiệu:
“ ạ, đề ba nó còn khó hơn những thứ nhiều, cũng là tốc độ , vì trình bày cẩu thả ba nó sẽ trừ điểm, nó chữ dám quá nhanh, nếu chắc còn thể nhanh hơn nữa.”
Lão hiệu trưởng âm thầm hít sâu một , chậm rãi thở đục, bình trái tim già đang đ-ập thình thịch.
Đứa trẻ còn học tiểu học gì nữa, để những học sinh tiểu học khác cạnh thằng bé thì giấu mặt ?
Đi thẳng lên học trung học, , thẳng lên đại học luôn !
Chưa đợi lão hiệu trưởng cảm thán xong, Trần Trần dừng b.út.
bé nộp bài ngay, mà nghiêm túc kiểm tra từ đầu một , hai ...
Xác định đáp án sai sót gì, mới ngẩng đầu lão hiệu trưởng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-582.html.]
“Cháu xong , mời ông hiệu trưởng chấm bài ạ."
Lão hiệu trưởng rưng rưng nước mắt, mời ông hiệu trưởng chấm bài kìa, cung kính dâng lên bằng hai tay kìa!
Tại lớn lên xinh xắn như mà còn thông minh đến thế?
Thông minh như tại còn kiêu ngạo nóng nảy?
Không kiêu ngạo nóng nảy tại còn lễ phép đến thế?
Chẳng lẽ chỉ nhà khoa học và sinh viên Đại học Hoa Thanh mới giáo d.ụ.c đứa trẻ như ?
Đứa trẻ như thế ông cũng nha, thể ôm về nhà ông nuôi ?
Ánh mắt lão hiệu trưởng Trần Trần cứ như đang một miếng mồi ngon .
“Trần Trần , ông thấy, cháu lẽ cần đến học tiểu học , trường tiểu học của chúng còn thứ gì thể dạy cháu nữa ."
Ông chẳng lẽ đứa trẻ như , ông chứ, nhưng ông thể lỡ dỡ tương lai của con .
Trần Trần gật đầu chân thành:
“Cháu ạ, ba cháu cũng , cháu đến học tiểu học để học kiến thức, mà là đến để học kỷ luật và quy tắc ạ."
Trần Trần đoạn ngại ngùng mỉm bẽn lẽn:
“Thực cháu từng nghiêm túc học bao giờ, ngoại trừ lúc thi, cháu ít khi ở cả ngày trong lớp học.
Ba cháu còn quá nhỏ, học trung học thì thích hợp, cứ ở tiểu học lắng đọng một năm, sang năm học trung học thì hợp lý hơn.
Ông hiệu trưởng ơi, cháu cứ theo lớp sáu học một tuần , kể những nội dung giáo viên dạy cho ba cháu , ba sẽ cho cháu tiếp theo nên điều chỉnh thế nào.
Cháu lên lớp sẽ giữ kỷ luật, ảnh hưởng đến giáo viên và các bạn, ông thấy ạ?"
Tô Đào Đào suốt quá trình cần lên tiếng, Trần Trần tự thể thành cuộc đàm phán với lão hiệu trưởng, thành vượt mức nhiệm vụ Phó Chinh Đồ giao phó.
Chính là biểu hiện quá xuất sắc, cần đến việc Phó Chinh Đồ đàm phán đó nữa, bé dựa chính là thể giải quyết vấn đề.
Tô Đào Đào quen với việc những quý ông trong nhà lấn át , thấy lạ cũng thành quen.
Lão hiệu trưởng đầu tiên thấy phụ đưa con đến bài kiểm tra, mà chủ là đứa trẻ.
“Tất nhiên là vấn đề gì , cháu thích đến học thì cứ đến thôi, cứ lớp sáu nhé."
Trần Trần híp mắt:
“Cảm ơn ông hiệu trưởng, ngày cháu sẽ đến báo danh đúng giờ ạ!"
Lão hiệu trưởng theo bé:
“Vinh hạnh cho trường quá, hoan nghênh vô cùng, ông sẽ tự quyết định miễn cho cháu bộ học phí và các khoản lệ phí khác.
Trần Trần, chữ của cháu học với ai ?
Ở trường cuộc thi thư pháp, cháu sẵn lòng tham gia ?"
Luyện chữ là việc Trần Trần kiên trì từ năm ba tuổi cho đến tận bây giờ, từng bỏ lỡ một ngày nào, bé hiểu sớm, khi chữ học thuộc lòng sách vở, bảng cửu chương, Pi, thơ từ ca phú các loại, nhưng lúc đó tay nhỏ cầm chắc b.út, lúc bắt đầu chữ cực kỳ , đều là ba nắm lấy tay bé bắt đầu luyện tập từ từng nét một.
Sau luyện dần cũng thành thói quen, thỉnh thoảng học, bé cũng luyện chữ, học cũng sẽ bớt chút thời gian luyện chữ, thực sự là từng bỏ lỡ một ngày nào.
Mấy năm trôi qua, chữ của bé cuối cùng cũng gặp khen, đứa trẻ thể vui ?
“Ba dạy cháu ạ!
Sau cũng luyện theo mẫu chữ, để câu đối xuân cho , cháu còn luyện cả chữ thư pháp nữa đấy ạ."
Lão hiệu trưởng mày hớn hở:
“Ồ, thì quá, nào nào nào, ông ở đây b.út lông, cháu đây một bức cho ông xem nào..."