Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 585

Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:05:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Viễn Hàng cam chịu kéo bát lẩu lòng qua, ăn thì ăn thôi, một là ăn, hai cũng là ăn.”

 

Không là do quen một chút, là đầu bếp ở căng tin tay nghề hơn một chút, mà cảm thấy hình như cũng đến nỗi khó ăn như .

 

Hai em mới tiêu diệt xong thức ăn bàn.

 

Thì Trần Trần căn đúng lúc híp mắt , theo bé còn cô cấp dưỡng của nhà bếp, tay bưng bát bánh trôi của Trần Trần.

 

Người ở bếp thực sự nấu bánh trôi cho Trần Trần, còn tận tay bưng cho bé, cũng cách nào mà như .

 

“Nào nào nào, cẩn thận một chút nhé, cẩn thận kẻo nóng đấy."

 

Trần Trần híp mắt :

 

“Cảm ơn cô ạ!"

 

Cô cấp dưỡng khép miệng:

 

“Trần Trần cần khách khí ."

 

Xong việc còn ghé sát tai nhóc:

 

“Cháu nếm thử xem đủ ngọt , nếu đủ ngọt cô thêm chút nước đường cho nhé."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Cháu nếm ạ, đủ đủ ạ, lúc cô ăn cũng cẩn thận một chút nhé, bên trong cháu gói tiền xu đấy, ai ăn trúng sẽ gặp may mắn ạ!"

 

Cô cấp dưỡng:

 

“Biết , các cháu cứ thong thả ăn nhé."

 

Trần Trần:

 

“Cháu chào cô ạ, món nước đậu, gan xào và lẩu lòng ở căng tin các cô đúng vị, cô ba và chú út cháu thích ăn kìa, ăn sạch sành sanh luôn ạ!"

 

Cô cấp dưỡng hở cả răng lợi:

 

“Biết hàng đấy, những thứ đều là bí phương gia truyền của đầu bếp chính chúng đấy, mùi vị ăn ở bên ngoài cái nào chính tông bằng ở đây ."

 

Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng:

 

“...???"

 

“Ba ơi, ba mau ăn bánh trôi , con gói nhiều tiền xu lắm, ai ăn nhiều tiền xu nhất thì đó sẽ gặp may mắn ạ!"

 

Phó Chinh Đồ ấn huyệt thái dương đang đau nhức:

 

“Ba ăn no quá , tạm thời ăn nổi, các con ăn ."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Em cũng ăn no quá , Trần Trần con ăn ."

 

Trần Trần thích nhất bánh trôi nhân mè đen, nhân bánh trộn ngọt mịn.

 

“Vậy con khách khí nhé."

 

Những viên bánh trôi trắng trẻo mập mạp trông hấp dẫn, bé c.ắ.n một miếng nhỏ , đợi nhân mè đen chảy , thổi cho nguội một chút mới một miếng tống miệng.

 

“Vừa thơm ngọt mịn, vẫn là đồ là ngon nhất, ngon quá mất!"

 

Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Vừa nãy là ai đòi thử điều mới mẻ, nhất quyết đòi gọi nước đậu, gan xào và lẩu lòng, gọi xong ăn cơ chứ!

 

Cậu nhóc vẫn lương tâm, thổi nguội bánh trôi xong, tự ăn một cái, đút cho ba một cái, đút cho chú út một cái.

 

Vừa ăn kể sống động những chuyện xảy ở văn phòng lão hiệu trưởng ngày hôm qua cho ba và chú út .

 

Vốn dĩ Phó Chinh Đồ đang mệt mỏi vì tăng ca thâu đêm, đầu tiên là nước đậu cho tỉnh cả , đó lời kể sống động của con trai cho lơ đãng, suýt nữa đồng xu con trai gói trong bánh trôi mẻ cả răng.

 

Tết Nguyên tiêu năm một chín bảy tám, kỹ sư Phó cảm thấy thật sự đáng nhớ.

 

……

 

Chương 480 Bạn cùng bàn mới của Trần Trần

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-585.html.]

 

Cậu bé Phó Hạo Trần là thành viên đầu tiên trong nhà học.

 

Mấy thứ như quẩy trứng điểm mười gì đó, bé Trần Trần cần ăn.

 

Bởi vì bé căn bản cần những hình thức cũng thể thi thứ nhất, ăn cái gì, cái gì ngon thì cứ ăn cái đó thôi.

 

Cậu bé Trần Trần hôm qua những món đặc sản trong căng tin đơn vị của ba đầu độc nhẹ, hôm nay gì cũng ăn no bữa sáng ở nhà mới học.

 

Cậu bé Trần Trần uống hết ngụm canh cuối cùng trong bát, mãn nguyện xoa xoa cái bụng nhỏ, tuyên bố, bánh bà nội tráng và mì trứng nấu là bữa sáng ngon nhất thế giới !

 

“Uống hết sữa mới học."

 

Tô Đào Đào vì đủ lượng canxi nên mỗi ngày đều bắt bé uống đủ sữa hoặc sữa đậu nành.

 

Trần Trần bưng cốc lên uống ực một cạn sạch, l-iếm một vòng quanh môi:

 

“Mẹ ơi, trời lạnh quá, con tự học là , đều cần ạ."

 

Trần Trần tuổi mụ tám tuổi, vóc dáng cao hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi, mười tuổi cũng ai nghi ngờ.

 

Tuy nhiên Tô Đào Đào vẫn yên tâm để về một :

 

“Không , ở đây giống như ở căn cứ, đợi khi con mười tuổi mới thể tự học một , và chú út cũng đến quán xem thế nào.

 

Bà nội nữa, chúng đưa con qua đó."

 

Chu Linh Lan:

 

“Hay là cũng cùng một chuyến , dù ở nhà cũng việc gì, đến quán còn giúp chút việc gì đó."

 

Tô Đào Đào suy nghĩ một chút:

 

“Cũng ạ, buổi trưa ăn ở quán luôn, ở nhà bớt đỏ lửa.

 

Sau để A Hàng đón Trần Trần đến quán ăn cơm, hoặc là cùng về ăn.

 

Nói tóm là Trần Trần tự ý hành động, đợi lớn trong nhà đến đón, thấy ?"

 

Tô Đào Đào véo véo má con trai nhỏ.

 

Trần Trần xoa xoa má:

 

mà chú út cũng lớn ạ."

 

“Chú út cao gần bằng ba con đấy, nếu con lớn cao như thì cũng công nhận con là lớn."

 

Trần Trần cúi đầu đôi chân ngắn của , lẳng lặng thở dài một tiếng.

 

“Mẹ ơi, thể mang theo Bạch Bạch đến quán ạ?

 

Để nó ở nhà một thì đáng thương lắm ạ!"

 

Trần Trần xoa đầu bạn nhỏ, một chút cũng xa nó.

 

Tô Đào Đào lắc đầu :

 

“Tạm thời , Bạch Bạch to quá, mang lên xe buýt sẽ khác sợ đấy, đợi khi thời tiết ấm lên một chút, chúng thể đạp xe học thì thể mang theo Bạch Bạch về quán ."

 

“Vậy cũng ạ," Trần Trần xoa cái đầu ch.ó của Bạch Bạch, “Vậy chịu trách nhiệm trông nhà nhé, nếu lạ nhà , nhớ nhào lên cản họ nhé."

 

Bạch Bạch:

 

“Gâu gâu gâu gâu gâu..."

 

Mặc dù nhà cách trường xa nhưng xe buýt thì khá là phiền phức, Tô Đào Đào nghĩ, nếu thể mua cho gia đình một chiếc ô tô thì mấy.

 

cũng chỉ là nghĩ thôi, ý tưởng ít nhất cũng đợi đến những năm tám mươi mới thể thực hiện .

 

Cả nhà đến cửa, bỗng nhiên thấy tiếng còi “píp píp" hai cái.

 

Tiểu Trương từ xe nhảy xuống:

 

“Trần Trần, lão gia t.ử bảo em lái xe đưa cháu học."

 

Trần Trần chớp chớp mắt , chẳng Bạch Bạch thể cùng học ạ?

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không cần Tiểu Trương, chị cảm ơn ông Hồ nhé, chị tiện thể tính toán thời gian về luôn, em cứ việc của ."

 

Loading...