Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 614
Cập nhật lúc: 2026-02-21 12:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật may mắn, họ đều gặp những đàn ông .”
Trải nghiệm của cô và Bành Yến khá giống , gia đình Phó Chinh Đồ và gia đình Chung Định Bang đều là những ....
Chương 503 Công t.ử quý tộc của gia đình quyền quý
Vốn dĩ Trần Trần tay nghề của sư phụ Hà thể sánh ngang với Tô Đào Đào, còn món điểm tâm thì xuất sắc hơn cả Tô Đào Đào, Mộc Mộc và những khác vẫn tin lắm.
Kết quả là cho thức ăn miệng chinh phục !
Trên đời nấu ăn ngon hơn dì Đào Đào ?
Tớ tin !
Không ngờ thực sự như .
Mấy thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn vốn dĩ phàm ăn, hai ngày nay tàu sống nhờ lương khô, nên hương vị của những món ăn vốn ngon nay càng nâng tầm lên mấy bậc.
Mộc Mộc và những khác ăn uống vui vẻ, Trần Trần và Phó Viễn Hàng thì càng vui hơn.
Mọi ăn kể chi tiết những chuyện xảy trong nửa năm qua, ăn cho đến lúc tiệm đóng cửa mới thôi.
Mộc Mộc xoa xoa cái bụng tròn căng, chợt nhớ điều gì đó, liền lục trong cặp sách lấy một xấp đồ:
“Chị dâu Đào Đào, cái đưa cho chị."
Đó là một xấp tem lương thực và tiền mặt xếp gọn gàng.
Tô Đào Đào dở dở :
“Mau cất , tiền mấy bữa cơm chị dâu Đào Đào vẫn lo , thể lấy tiền của các em?"
Chu Linh Lan cũng :
“Mộc Mộc, cháu là khách sáo quá , cửa còn gọi nuôi cơ mà."
Mộc Mộc ngừng lắc đầu, ánh mắt kiên định:
“Mẹ nuôi, chị dâu Đào Đào, đây là lớn ở nhà mấy đứa chuẩn sẵn từ khi , chị nhất định nhận lấy.
Tụi em đều là những kẻ phàm ăn lắm, chị bà Chung nhà em bủn xỉn thế nào đấy, tiền chuẩn chắc chắn là đủ , chắc chắn là còn nhờ chị dâu Đào Đào bù thêm nữa.
Cũng chỉ là một chút tấm lòng thôi, để tụi em ăn uống cho yên tâm một chút.
Chị dâu Đào Đào, nếu chị nhận, tụi em thực sự sẽ thấy ngại khi ăn uống thế đấy."
Tô Đào Đào càng dở dở hơn, dì Chung gì chuyện bủn xỉn chứ, dì chỉ là tiết kiệm với nhà một chút thôi, dì luôn phân minh rõ ràng, bao giờ chiếm lợi của ai.
Khang T.ử bên cạnh cũng gật đầu:
“Chị dâu Đào Đào, nếu chị chịu nhận thì tụi em đành cầm tem lương thực và tiền ngoài ăn cơm thôi."
Phụ của mấy đứa nhỏ là hạng gì, trong lòng Tô Đào Đào hiểu rõ.
Họ cũng dạy dỗ mấy đứa trẻ .
Tô Đào Đào đành giơ tay nhận lấy, trực tiếp giao cho Phó Viễn Hàng:
“A Hàng, em cầm lấy , chi phí bên ngoài những ngày cứ chi từ tiền , tiêu hết thì bảo chị."
Việc đối với Phó Viễn Hàng là chuyện quen thuộc, việc nhà, việc tiệm, việc sổ sách của bạn bè từ đến nay đều do quản lý, cũng thấy xa lạ gì, liền giơ tay nhận lấy:
“Em chị dâu."
“Giờ thì thể yên tâm ăn cơm ?"
Tô Đào Đào mỉm hỏi.
Mấy họ gật đầu, đồng thanh :
“Được ạ!"
Mập Mập và Đông Đông cũng hiểu chuyện, khi nhà cũng dặn dò lời các , các đều ngoan ngoãn, các gì nấy.
Mộc Mộc :
“A Hàng, tụi ở bên ngoài chi tiêu tiết kiệm một chút, để bụng về đây ăn cơm bác Hà nấu, chắc chắn là đủ tiêu đấy!"
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Được, chứng minh học sinh của các đều mang theo cả chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-614.html.]
Có chứng minh học sinh các điểm tham quan tốn bao nhiêu tiền , chủ yếu là tiền và tiền ăn trưa thôi.
Nếu tụi ăn trưa xong mới chơi, tối về tiệm ăn cơm thì càng tốn bao nhiêu tiền."
Dù nếu đủ tiền thì vẫn thể lấy từ tiền tiêu vặt của , tóm là sẽ để họ bỏ thêm tiền nữa.
Mộc Mộc và Khang T.ử đồng thời lắc đầu, Khang T.ử :
“Bữa trưa tụi ăn ở ngoài , khó khăn lắm mới tới một chuyến, tụi tớ nếm thử mấy món đặc sản của thủ đô."
Cứ mỗi bữa đều ăn ở tiệm theo tiêu chuẩn thì chị dâu Đào Đào sắp họ ăn cho sạt nghiệp mất.
Trần Trần nghiêng đầu, chớp chớp mắt hỏi:
“Các thực sự nếm thử mấy món đặc sản thủ đô như nước đậu, thịt hầm, gan xào ?"
Mấy họ .
Mập Mập gật đầu :
“Tớ ăn, tên vẻ ngon lắm!"
Trần Trần :
“Đừng vội, các sẽ ăn thôi.
Chú út ơi, là sáng mai tụi tới nhà Dương Dương , nếm thử món mì tương đen nhà .
Tớ sợ các ăn nước đậu thì sẽ ám ảnh tâm lý với món ngon thủ đô mất."
Phó Viễn Hàng nhịn , định , Chu Linh Lan bảo:
“Bữa sáng đừng lãng phí tiền như , ăn ở nhà là , trưa mới ăn mì tương đen."
Trần Trần gật đầu:
“Dạ , buổi sáng bà nội gì tụi con ăn nấy, trưa thể ăn mì tương đen.
, vịt cũng ngon lắm đấy, tớ để dành nhiều tiền tiêu vặt nha, lúc đó tớ sẽ mời các ăn!"
Nhắc tới chuyện ăn uống, Mập Mập là tích cực nhất, cứ thế gật đầu lia lịa.
Thời gian còn sớm nữa, cùng dọn dẹp xong xuôi lên xe về nhà.
Thủ đô khi phố lên đèn mang một vẻ khác hẳn của một thành phố lớn phồn hoa.
Mọi đều áp sát cửa sổ phong cảnh bên ngoài, thỉnh thoảng bàn bạc về hành trình cho mấy ngày sắp tới.
Nếu gia đình Tô Đào Đào ở đây, họ cũng chẳng nỡ tiêu pha thế , ít nhất là ăn ở đều ở nhà nên tiết kiệm ít tiền ở nhà khách.
Về đến tứ hợp viện, mấy thiếu niên đều ngẩn vì kinh ngạc.
Mập Mập và Đông Đông hai con sư t.ử đ-á uy phong lẫm liệt cổng căn nhà treo l.ồ.ng đèn đỏ cao cao, tròng mắt suýt chút nữa thì rơi ngoài.
Mập Mập:
“Trần Trần, nhà của các ở thủ đô cũng oai phong quá mất, cửa cả sư t.ử đ-á nữa!"
Đẩy cánh cửa Như Ý , Chu Linh Lan bật đèn lên, những chiếc đèn l.ồ.ng bức tường bình phong, hành lang tản bộ và cây hương xuân đều sáng rực rỡ, mang cho cả sân vườn một vẻ khác lạ.
Mộc Mộc trông như một kẻ từng thấy sự đời :
“Trời đất ơi, A Hàng, nhà to thế hả, giữa sân còn cả một cây cổ thụ to tướng nữa, tớ nhầm chứ?"
A Hàng :
“Đó là cây hương xuân, nếu các tới mùa xuân thì thể nếm thử món trứng chiên mầm hương xuân, hương vị đặc biệt đấy."
Mộc Mộc:
“Chiên trứng gì chứ, tớ đang về cái sân vườn to tướng !
Thực sự là to quá mất!"
Mộc Mộc chỉ cửa Thùy Hoa:
“Sau cánh cửa chắc vẫn còn phòng nữa đúng ?"
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“ , đó là sân , tụi tớ đều ở sân , giường sưởi trong phòng tớ lớn, đủ chỗ cho sáu chúng ngủ đấy.