Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 116: Con Đường Làm Giàu Lại Được Thêm Gạch (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-08 17:37:31
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian trôi nhanh như thoắt, chớp mắt đến ngày khi lên Kinh Thị.

Mấy ngày gần đây, ngoài công việc , Tô Niệm Niệm luôn bận rộn ôn chuyện cũ với Tô Hoài An.

Nghĩ tới khi lên Kinh Thị ít nhất cũng một tuần mới về, cô quyết định dành trọn hôm nay để chào hỏi Lý Quảng Phát và , dặn dò vài câu.

Bên phía Tô Hoài An cũng lượt từ biệt các bạn cũ.

Do thời tiết hiện tại quá lạnh, để tiện , Thẩm Phóng cho cô mượn chiếc xe jeep.

Còn về việc vì lái xe, lời giải thích của Tô Niệm Niệm là, Lạc Thừa dạy.

cũng nghĩ họ đang yêu , dối một chút chắc cũng tin.

Quả nhiên, khi Thẩm Phóng đưa chìa khóa xe cho cô, còn nhịn mà than thở: “Giá mà chúng nhận sớm hơn thì mấy, như thể dạy em lái xe , kết quả để thằng nhóc thối nhanh chân hơn.”

Tô Niệm Niệm nhận lấy chìa khóa xe, nể mặt chiếc xe nên phản bác sự bất mãn của .

“Cậu dạy đấy? Hay là để cùng em nhé? Anh lái xe, em chỉ cần thoải mái là .”

“Không cần , tay lái của em , cứ yên tâm.” Tô Niệm Niệm vỗ vai một cái mang tính trấn an, xoay rời dứt khoát, sợ thật sự đòi theo.

Nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của cô, Thẩm Phóng nhịn lẩm bẩm: “Gấp gáp thế gì? Chẳng lẽ gặp thằng nhóc thối ?”

Trên đường đến Trung tâm dịch vụ văn hóa Tích Duyên, trong đầu Tô Niệm Niệm là chuyện công việc.

Vào mùa đông, ở nông thôn thường nhiều tiệc cưới, ngược trong thành phố thì ít.

sắp tới là Tết Dương lịch, khi tháng Chạp, đều bận rộn chuẩn đồ Tết, lúc đó tiệc cưới ở nông thôn cũng sẽ còn nhiều.

Còn hơn một tháng nữa mới đến tháng Giêng, nhiều hỉ sự để nhận, chỉ thể dựa việc tang lễ để miễn cưỡng duy trì.

Tô Niệm Niệm con đường phía , suy nghĩ xem nên bổ sung thêm hạng mục dịch vụ nào cho trung tâm thì mới mang hiệu quả kinh tế mới.

Ngắm cảnh phố xá ngoài cửa sổ xe, cô bỗng lóe lên một ý tưởng.

Đến trung tâm, thấy đang rảnh rỗi đ.á.n.h bài, Tô Niệm Niệm gọi Lý Quảng Phát phòng nhạc cụ.

Hiện tại điều kiện còn hạn chế, họ văn phòng phòng họp, chuyện gì cũng chỉ thể tụm bàn bạc trong phòng nhạc cụ.

Hai xuống ghế, Tô Niệm Niệm hỏi thăm tình hình gần đây của trung tâm.

Thời gian Lý Quảng Phát cũng đang đau đầu vì nhận nhiều đơn ăn. Dù năm nào cũng , qua Tết thì việc ăn sẽ khá lên, nhưng ngày nào cũng rảnh rỗi thế thật sự khó chịu.

“Tiểu Niệm, cháu cách gì giúp chú kiếm thêm việc ?”

Bây giờ đang là mùa nông nhàn, ruộng đất việc để , cũng chẳng thứ gì đem lên thành phố bán, với một đàn ông nuôi gia đình như ông, áp lực thể tưởng tượng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-116-con-duong-lam-giau-lai-duoc-them-gach-1.html.]

“Chú Lý, với kinh nghiệm nhiều năm khắp các thôn làng của chú, chắc chú nắm đại khái tình hình của từng thôn ?”

Lý Quảng Phát nghiêng mắt suy nghĩ một chút, gật đầu : “Cũng gần như , lúc rảnh rỗi chú trò chuyện với bà con trong thôn.”

Vừa , Tô Niệm Niệm lập tức tỉnh táo hẳn, cô thẳng hỏi tiếp: “Vậy chú nắm mỗi nơi bao nhiêu nam nữ thanh niên còn độc ?”

“Ý cháu là…” Hai hợp tác lâu, Lý Quảng Phát lập tức hiểu ý của cô.

“Nhân lúc Tết, chúng thể giúp họ mai mối. Nếu mai mối thành công, còn thể nhận tiệc cưới, đây chẳng là một công đôi việc ?”

Trong thời đại , nam nữ quen chủ yếu dựa bà mối hoặc quen giới thiệu, trong thành phố còn một trung tâm môi giới hôn nhân chính quy nào.

Dựa mối quan hệ tích lũy nhiều năm đây, Lý Quảng Phát ở các thôn làng đều quen mặt quen tên, Tô Niệm Niệm cảm thấy ý tưởng khả thi.

“Ôi giời~ bắt chú bà mối thì !” Lý Quảng Phát vội vàng xua tay, thẳng thừng bác bỏ: “Chú là đàn ông to xác thế , thể cái việc đó chứ?”

Nếu sắp lên Kinh Thị, Tô Niệm Niệm thật sự tự bà mối. cả một tuần, quả thật thời gian.

“Hay là thế , để Lý Đào phụ trách mai, chú chỉ cần thu thập thông tin chi tiết của các thanh niên độc ạ.”

Từ khi Lý Đào thêm công việc dẫn chương trình, cô trở thành một mê tiền chính hiệu, chỉ cần thù lao hợp lý thì hẳn là sẽ đồng ý.

Nghe thấy cần bà mối, Lý Quảng Phát hề hề: “Thế thì , ngày mai chú một vòng các thôn, cháu cứ chờ nhé.”

Tiếp theo, hai liệt kê chi tiết kế hoạch, trong lòng mỗi đều tính toán rõ ràng.

Rời khỏi trung tâm dịch vụ, Tô Niệm Niệm tới nhà hàng quốc doanh tìm Lý Đào chuyện . Lý Đào thấy cô lái xe jeep tới, nụ nịnh nọt mặt cô trông chẳng khác nào cô gái ham tiền bám đại gia nhà quê.

“Niệm Niệm, đúng là lợi hại thật đấy! Mới mấy ngày gặp mà xe ? Cậu còn lái xe nữa ?!”

Nhìn vẻ mặt khoa trương của cô , Tô Niệm Niệm chỉ thấy buồn : “Cậu thể kiềm chế chút , hôm nay tớ tới tìm việc nghiêm túc đấy.”

Hai bên cạnh chiếc xe jeep, Lý Đào liếc về phía nhà hàng, hạ giọng hỏi: “Chú Lý nhận tiệc cưới ?”

“Lần .” Tô Niệm Niệm ghé sát tai cô nhỏ một hồi lâu, Lý Đào càng mắt càng tròn xoe, cuối cùng thể tin nổi: “Cậu bảo tớ … bà mối á?! Tớ ! Tớ còn trẻ thế mà!”

Trong ấn tượng của Lý Đào, chỉ lớn tuổi mới thích mai mối cho khác, cô từng nghĩ tới việc nghề .

“Làm mai mối là việc tích đức hành thiện, chẳng liên quan gì đến tuổi tác cả. Nếu vì tớ lên Kinh Thị, việc thế tớ nhường cho chứ.” Tô Niệm Niệm tinh nghịch chớp mắt với cô , tiếp tục dụ dỗ: “Hơn nữa, nếu se duyên thành công, chỉ trung tâm dịch vụ trả lương cho , mà ngay cả cặp đôi se duyên cũng sẽ cho phong bao đỏ to nữa. Quá hời còn gì~”

Lý Đào đảo mắt mấy vòng, chút động lòng, trong đầu bắt đầu tính toán.

Sắp đến Tết , trong nhà chuẩn đồ Tết. Năm nay cô cùng đón một cái Tết đoàn viên cho đàng hoàng. Nếu Tết thể mai mối thành vài cặp, nhà cô năm nay thể mua thêm mấy cân thịt.

Nghĩ tới đây, cô gật đầu coi như đồng ý: “Được , cứ yên tâm lên Kinh Thị, ở đây giao cho tớ.”

Nhiệm vụ cuối cùng cũng thành, lúc Tô Niệm Niệm mới yên tâm chuẩn rời .

 

Loading...