Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 137: Ở Bên Nhau (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:36:53
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Thừa đưa cô đến cổng khu nhà, trong mắt đầy lưu luyến: “Niệm Niệm, mấy ngày tới Cung Văn hóa diễn kịch sân khấu, ngày mai đến bệnh viện đón em tan nhé.”

“Ừ, đó. Lúc đó ăn món ngon.”

Kiểu ở bên như yêu khiến Tô Niệm Niệm thấy thứ đều mới mẻ. Hai tại chỗ, ai cũng nỡ rời .

Trai xinh gái cạnh dù ở cũng vô cùng bắt mắt, qua đường đều ngoái vài . Cảm nhận ánh mắt tò mò của , Tô Niệm Niệm cuối cùng cũng lên tiếng chào tạm biệt: “Vậy em về nha, mai gặp .”

“Ừ, mai gặp.” Nói xong, Lạc Thừa vẫn yên tại chỗ, ánh mắt thâm tình đến mức khiến đỏ mặt tim đập loạn nhịp.

Bị bao quanh bởi tình cảm nồng nhiệt , cô đành dùng hai tay che gò má đang nóng bừng, chọn cách rời .

Cảnh tượng ngây ngô mà ngọt ngào Thẩm Thanh Viễn, từ bên ngoài trở về, thấy trọn vẹn.

So với sự bình tĩnh của Thẩm Phóng và Thẩm Thiệu Đông, ông cụ tiến lên phá vỡ bầu khí hài hòa .

Đến khi hai khuất khỏi tầm mắt, ông cụ mới chắp tay lưng, chậm rãi bước khu nhà.

Ánh mắt phẳng lặng gợn sóng, khiến đoán ông cụ đang nghĩ gì.

Khi Tô Niệm Niệm về đến nhà, trong phòng khách chỉ Tô Hoài An sofa sách. Nghe thấy động tĩnh, ông cụ ngẩng đầu khỏi trang sách, giả vờ như chuyện gì hỏi: “Chuyện công việc giải quyết xong ?”

“Chưa ạ, cháu vẫn đang nghĩ cách ạ.” Tô Niệm Niệm xuống cạnh ông cụ, quanh một vòng hỏi: “Ông ngoại ạ? Sao thấy ông?”

Vừa dứt lời, Thẩm Thanh Viễn đẩy cửa bước .

Thấy ông cụ về gần như cùng lúc với , Tô Niệm Niệm chột kéo nhẹ tai: “Ông ngoại, ông ạ? Cháu hỏi ông xong đó.”

“Ông qua nhà ông Trương chơi một lúc.”

Nhà Trương Mộ Lễ và cổng khu nhà ở hai hướng ngược . Nghe , Tô Niệm Niệm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay là ngày đầu tiên cô và Lạc Thừa chính thức hẹn hò nghiêm túc, tạm thời cô vẫn để gia đình chuyện .

Phản ứng của cô lọt khỏi mắt Thẩm Thanh Viễn, nhưng ông cụ gì. Đợi đến khi Tô Niệm Niệm trở về phòng riêng, ông cụ mới sang Tô Hoài An, :

“Ông già họ Tô, chúng thư phòng chuyện một lát .”

Lần đầu tiên nhận lời chủ động như từ ông bạn, Tô Hoài An nhất thời chút quen. Ông cụ khép cuốn sách trong tay , vẻ mặt đầy ngơ ngác:

“Ông chuyện gì?”

Thấy ông lão trông cứ như mắc chứng đãng trí tuổi già, Thẩm Thanh Viễn bỗng cảm thấy lão phần đáng thương.

“Đương nhiên là chuyện của Niệm Niệm, chứ ông nghĩ còn thể với ông chuyện gì?”

“……”

Bị trúng tim đen, Tô Hoài An sững một chút. Biết đuối lý, ông cụ so đo với Thẩm Thanh Viễn, hai một một thư phòng, trong lòng khỏi đoán xem đối phương rốt cuộc chuyện gì.

Biết chân cẳng ông lão tiện, Thẩm Thanh Viễn để ông cụ xuống ghế mới mở lời:

ông quan hệ khá với nhà họ Lạc, chắc ông cũng quen chồng cũ của Niệm Niệm chứ?”

Đây là đầu tiên họ thẳng với về chuyện nhà họ Lạc. Nghe nhắc tới Lạc Thừa, Tô Hoài An lập tức cau mày:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-137-o-ben-nhau-2.html.]

“Quan hệ là chuyện đây, bây giờ thì còn nữa.”

Thấy ông cụ lật mặt còn nhanh hơn lật sách, Thẩm Thanh Viễn suýt nữa bật .

“Ông đúng là vô tình, bảo dạy một đứa con như thế.”

Tô Chấn Nghiệp là vết gai giữa họ, bình thường nhắc tới nghĩa là nó tồn tại. Trước lời mỉa mai mang theo gai nhọn , Tô Hoài An nổi giận, chỉ thở dài bất lực:

“Thanh Viễn, chúng đều nửa chôn đất , thể sống hòa thuận thêm vài năm ? mong ông tha thứ cho , chỉ hy vọng đừng để Niệm Niệm kẹt giữa chúng mà khó xử.”

Thẩm Thanh Viễn hừ lạnh một tiếng, coi như thấy:

“Niệm Niệm hình như với thằng nhóc họ Lạc , ông nghĩ về chuyện ?”

“Cái gì? Lại ư?!”

Tô Hoài An nắm c.h.ặ.t cây gậy trong tay, tức đến run rẩy:

“Xảy từ khi nào? Vừa nãy ông thấy ?”

“Không rõ là từ khi nào.”

Nhìn phản ứng của đối phương, Thẩm Thanh Viễn chắc chắn rằng suy nghĩ của giống .

“Chuyện mâu thuẫn giữa chúng để hãy , bây giờ quan trọng nhất là thống nhất đối ngoại.”

“Thống nhất thế nào?”

Vì cháu gái lưu lạc bên ngoài quá lâu, dù trong lòng can thiệp, Tô Hoài An cũng dám quản quá c.h.ặ.t, sợ chọc giận cô, lỡ nhận ông nội nữa thì ?

So với ông cụ Tô, Thẩm Thanh Viễn hiểu tính cách Tô Niệm Niệm hơn:

“Trước hết, hai chúng mỗi cuối tuần tranh giữ , chỉ lợi cho thằng nhóc họ Lạc thôi.”

Gần đây Tô Niệm Niệm luôn lấy cớ công việc bận rộn để tránh rơi tình thế khó xử, bọn họ giờ mới hối hận vì chỉ mải cãi vã mà để Lạc Thừa thừa cơ chen .

“Rồi nữa?”

“Còn gì nữa? Chỉ cần để họ thường xuyên gặp mặt, lâu dần tự nhiên sẽ chia tay thôi.”

Tô Hoài An suy nghĩ kỹ , thấy cách cũng lý, liền gật đầu đồng ý:

“Được, theo ông.”

“Ông sẽ vì tình cũ mà mềm lòng chứ?”

“Tất nhiên là , chỉ cần ông đừng giáo là .”

Hai mươi năm đầu tiên hợp tác, Thẩm Thanh Viễn hiếm khi chủ động đưa tay , :

“Vậy thì hợp tác vui vẻ.”

Tô Hoài An coi đây là cơ hội giảng hòa với đối phương, cũng đưa tay bắt lấy:

“Hợp tác vui vẻ.”

 

Loading...