Đối mặt với câu hỏi của Lạc Chính Hà, Tô Niệm Niệm sững . Khoảnh khắc , cô thể bội phục khả năng quan sát đáng kinh ngạc của đối phương — chẳng trách tuổi còn trẻ nhiều lập công trong quân đội…
Trước mặt thông minh, cô chọn thật: “Cô, lúc nãy đúng là cháu nghĩ như , nhưng bây giờ cháu đổi ý . Chuyện cháu tự đối phó ạ.”
“Cháu định đối phó thế nào? Người phạm pháp, cũng bám lấy bố cháu, chẳng lẽ cháu còn vì cô mà chuyện phạm pháp ?” Lạc Chính Hà khoanh tay n.g.ự.c, thẳng thắn. “Cách nhất chính là cách cháu nghĩ lúc nãy, dùng cô để kích thích cô . Cháu yên tâm , dù cô điên cỡ nào cũng thể tổn thương cô .”
“Cô, cháu cảm ơn cô ạ. Chuyện để cháu suy nghĩ thêm ạ.” Cô hỏi ý kiến Lạc Thừa mới quyết định, dù đó cũng là cô ruột của , tự ý quyết định cũng .
“Được, nghĩ xong thì cô . Cháu cứ yên tâm, cái đầu và thủ của cô đây để cảnh .”
Thấy cô vẫn còn do dự, Lạc Chính Hà cũng thúc ép, mà chuyển đề tài sang Tô Chấn Nghiệp.
Cô thật sự ngờ đàn ông khô khan đó một đoạn quá khứ như . Đứng lập trường của một phụ nữ mà , nếu vì nể mặt Tô Niệm Niệm, cô thật sự giúp Tô Chấn Nghiệp chút nào.
Gặp một bố như thế, Tô Niệm Niệm cũng bất lực. Thế là hai nhai hạt dưa than thở, trong lúc rảnh rỗi đem Tô Chấn Nghiệp chê từ đầu đến chân cho hả giận.
Ngày hôm , trong cuộc điện thoại thường ngày, Tô Niệm Niệm kể chuyện cho Lạc Thừa .
Lạc Thừa bên trầm mặc giây lát : “Cô giúp em thì cứ để cô giúp , yên tâm, ít thể đấu cô .”
Từ lời của , Tô Niệm Niệm dường như ngửi thấy một chút “mùi dưa”, nhưng đối phương là trưởng bối nên cô cũng ngại hỏi thêm.
Nếu Lạc Thừa ngầm đồng ý, Tô Niệm Niệm quyết định buông tay thử một .
Một ngày khi khai giảng, Tô Niệm Niệm dẫn Lạc Chính Hà đến nhà của Tô Chấn Nghiệp.
Là một đàn ông độc suốt hai mươi năm, nhà của Tô Chấn Nghiệp chung khá sạch sẽ gọn gàng, chỉ là cuộc sống phần xuề xòa. Tất cả đồ đạc trong nhà là dùng nhiều năm, vài món hỏng mà vẫn .
Trước khi đến, Tô Niệm Niệm với ông về kế hoạch của , nên khi thấy Lạc Chính Hà, ông cũng tỏ bất ngờ.
Hai đầu gặp mặt. Hai gia đình quen hơn mười năm, nhưng giữa Tô Chấn Nghiệp và Lạc Chính Hà cũng chỉ dừng ở mức gật đầu chào hỏi.
Giờ đây giả yêu, trong lòng Tô Chấn Nghiệp vô cùng kháng cự. đây là chủ ý của con gái, ông dám phản đối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-158-gap-lai-lan-nua-1.html.]
Phòng khách nhà ông sofa đồ đạc tương tự, ba chỉ thể mỗi bê một cái ghế đẩu, quây quanh bếp lò trò chuyện.
Lạc Chính Hà mặt đầy ghét bỏ, đưa tay lắc thử cái ghế đẩu, thấy còn chắc chắn mới dám xuống.
Tô Niệm Niệm thấy cố nhịn , nghiêm túc giới thiệu hai với .
“Niệm Niệm, chẳng lẽ còn cách nào khác ?” Tô Chấn Nghiệp cau mày, nhịn hỏi.
Bảo ông quen khác, dù chỉ là giả, ông vẫn cảm thấy với Thẩm Kỳ.
“Hả? Anh ý gì đấy?” Lạc Chính Hà thấy rõ vẻ miễn cưỡng mặt ông, lập tức xù lông.
Cô một cô gái trẻ trung xinh , độc hoàng hoàng, mà một ông chú chê ư?
Lạc Chính Hà khi trông dữ, Tô Chấn Nghiệp sờ sờ mũi, đành giải thích: “ ý gì khác, chỉ là liên lụy cô thôi.”
Lý do cũng hợp tình hợp lý, Lạc Chính Hà hừ lạnh một tiếng, chấp nhặt với ông nữa.
Nhìn hai tương tác đầy “mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g”, Tô Niệm Niệm âm thầm chép lưỡi, trong lòng khỏi lẩm bẩm, cặp “tình nhân” chút cảm giác CP lừa An Tĩnh nữa?
Sau đó, cô tỉ mỉ kế hoạch của cho hai .
Tóm là, Lạc Chính Hà thường xuyên xuất hiện quanh đơn vị của Tô Chấn Nghiệp, cố gắng kích thích lòng ghen tuông của An Tĩnh; còn Tô Chấn Nghiệp chỉ cần phối hợp cho là .
“Cách thật sự tác dụng ?” Tô Chấn Nghiệp xong vẫn thấy mơ hồ.
Chủ yếu là trong công việc hằng ngày, thái độ An Tĩnh đối với ông và đối với các đồng nghiệp khác gì khác biệt. Nếu vì những trang nhật ký của vợ, ông thật sự thể tưởng tượng phụ nữ đó thích .
Tô Niệm Niệm thì nghĩ : “Không thử thì hiệu quả ?”
Thấy con gái quyết tâm, Tô Chấn Nghiệp thu nghi ngờ, chỉ thể ngoan ngoãn phối hợp…