“Ly hôn? Cậu ly hôn thật ?!” Chỉ mới kết hôn vài ngày, mà ly hôn…
Lý Đào nắm chặt chiếc bánh bao, lập tức cho rằng chính Lạc Thừa phụ Tô Niệm Niệm nên mới dẫn đến chuyện ly hôn!
“Anh đối xử tệ với ? Hay vấn đề gì trong cách cư xử? Cậu thể báo ở đơn vị mà!”
Vào thời kỳ , ly hôn là chuyện trọng đại, chỉ là tình cảm, mà hầu hết đều là vì thể sống cùng , trừ những trường hợp ly hôn giả.
Bây giờ Tô Niệm Niệm ly hôn, cô chỉ nghĩ tới hai khả năng .
“Không, là , chỉ là chúng hợp thôi.” Câu giải thích xuất phát từ trái tim, Tô Niệm Niệm luôn nghĩ Lạc Thừa là , dù là trong sách thực tế, đều là hiền lành.
họ thật sự hợp, nhất là khi cô trọng sinh, áp lực vô hình thật sự khiến cô khó thở, cô còn tỉnh giấc giữa đêm, trong mơ như một con sói dữ đang chằm chằm cô.
Lý Đào cô bảo vệ đối phương mà chút “ghét bỏ”, nhưng hỏi tiếp, so với sự thật rõ ràng, cô quan tâm hơn tới kế hoạch tương lai của Tô Niệm Niệm.
Ly hôn đối với phụ nữ chuyện thể dễ dàng tha thứ, nhất là trong một nơi đông và nhiều lời đàm tiếu như nhà hàng, khi tin, hậu quả sẽ thì khỏi .
“Cô cứ ở ký túc xá mãi cũng , về nhà ? Ở đó chỉ và , gì cũng tiện.”
Cổ nhân câu: “Thêu hóa gấm, cấp than ngày đông”, Tô Niệm Niệm gương mặt chân thành của cô, trong lòng khẽ ấm lên, “Tiểu Đào, cảm ơn .”
“Khách sáo gì, chúng là bạn bè mà.”
Cuối cùng, Tô Niệm Niệm từ chối khéo léo tấm lòng của cô. Hai cạnh giường, ăn hạt hướng dương chuyện về tâm sự của con gái, cho tới khuya mới ngủ…
Sáng hôm , họ đùa tới nhà hàng, cổng tìm Tô Niệm Niệm.
Người thể tới tìm cô sáng sớm, Tô Niệm Niệm nghĩ ngay đến Hàn Như, lo lắng rằng gia đình Lạc Thừa chuyện ly hôn, trong lòng chợt căng thẳng, đối diện Hàn Như thế nào.
Còn Lý Đào nghĩ thể là Lạc Thừa tới, liền hỏi: “Là ai? Nam nữ?”
“Là một cô lớn tuổi, nãy còn ở đây, giờ ?”
Câu dứt, từ cửa truyền tới tiếng Vương Mỹ Hạ: “Niệm Niệm, giờ con mới tới? Mẹ đợi con lâu lắm .”
“….” Tô Niệm Niệm tiếng liếc , ngờ là bà đến tìm .
Có lẽ nguyên chủ cũng e ngại Vương Mỹ Hạ sẽ phiền nên khi báo địa chỉ việc, chỉ đại khái, nêu cụ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-58-su-quan-tam-tu-ban-be-2.html.]
Mỗi Vương Mỹ Hạ hỏi cũng chỉ nhận câu trả lời mập mờ qua chuyện khác, giờ bà bỗng tìm tới, Tô Niệm Niệm tò mò bà tìm đến đây thế nào.
Ở đây tiện chuyện, Tô Niệm Niệm đành xin phép, dẫn bà ngoài.
Hai tới gốc cây liễu cách nhà hàng hai trăm mét, Vương Mỹ Hạ thấy cô thờ ơ, trong lòng khó chịu.
Nói thật, bà thích đứa con gái thứ hai một phần là vì năm xưa suýt mất mạng khi sinh nó, một phần là vì từ nhỏ đến lớn mặt lúc nào cũng cau , khổ sở, trông chẳng phúc tí nào cả.
Ai ngờ lớn lên lấy thằng chồng , vẫn là nhờ may mắn của đứa con thứ ba đó.
“À, sắp tới Trung Thu , con định thế nào?”
“Định gì?” Tô Niệm Niệm còn hiểu ý, chẳng lẽ bà còn về nhà ăn Tết Trung Thu?
Thấy cô hiểu, Vương Mỹ Hạ liền trợn mắt: “Công việc của em trai con tìm thì thôi, và bố con bàn , tìm việc trong làng tạm , từ từ tìm việc khác.”
“Vâng cũng ạ.”
Dù đứa trẻ nuông chiều sẽ gì trong làng, Tô Niệm Niệm cũng định hỏi.
Thấy cô đáp, Vương Mỹ Hạ bực đến đau tim, liền thẳng mục đích: “Vài ngày nữa là Trung Thu, chị cả đưa 100 đồng, con cũng nên đưa cho gia đình một ít?”
“Vâng, con 10 đồng, Trung Thu về ạ.” Tô Niệm Niệm từ túi quần lấy 10 đồng đưa bà, giọng dịu dàng, từ ngoài như một cô con gái hiếu thảo.
Vương Mỹ Hạ 10 đồng liền nổi giận: “Ý gì đây? Đưa 10 đồng là đuổi tao đúng ?!”
Lúc , 10 đồng bằng lương mười ngày của công nhân chính thức, Tô Niệm Niệm xoa đôi tai la, lạnh nhạt : “Con chỉ bấy nhiêu, bao nhiêu?”
Thấy dọa cô, sắc mặt Vương Mỹ Hạ dịu: “Con hơn gia cảnh chị cả, chị đưa 100, con cũng đưa 200. Công việc của em trai con cần tiền sinh hoạt, con là chị nó, đừng thụt lùi.”
Ý bà là vẫn biến cô thành “máy nuôi em trai”, Tô Niệm Niệm khẽ lạnh, quyết định chấm dứt ý định của bà : “Con 200 đồng, chỉ 10 đồng lấy thì lấy, lấy thì thôi.”
Thực Tô Niệm Niệm đưa cho gia đình 20 đồng, nhưng điều đó cũng ngăn Vương Mỹ Hạ nhân dịp mà để moi thêm tiền.
Giờ Tô Niệm Niệm mắc lừa, bà giận sốt ruột: “Mày còn lương tâm ? Nếu Tiểu Uyển, mày lấy gia đình thế ? Giờ còn dám chống đối gia đình? Lẽ lúc nên đưa mày sớm mới đúng!”
Nhắc đến Lạc Uyển Uyển, Tô Niệm Niệm khẽ bà , nhắc nhở một câu sắc bén: “Tiểu Uyển giờ họ Lạc, còn là họ Tô, thật là tiếc khi mất một cô con gái , để nó đổi họ, xem nó ?”