Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 07.
Cập nhật lúc: 2026-03-08 20:22:49
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi đáy mắt Đường Trâm phủ một lớp sương mù mờ ảo, đuôi mắt ửng lên một sắc hồng nhạt, đầu mũi cũng đỏ ửng trông vô cùng đáng thương. Khuôn mặt thuần khiết thực sự hợp để , khiến chỉ bắt nạt cô thật nhiều.
Nhậm Ngôn Kinh nén những suy nghĩ đúng lúc trong lòng, cúi xuống, ghé sát mặt cô và nhẹ nhàng hỏi: “Sao ?”
Đường Trâm khẽ: “Em xin , em cố ý .”
À, hóa là chuyện . Cô thấy ảnh hưởng đến ?
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên : “Không , em là bạn gái của mà.” Dưới ánh đèn đường mờ ảo, đôi lông mày của trai trẻ trông thật sâu sắc. Anh cô là bạn gái của , vì thế việc đưa cô đến bệnh viện ngay khi cô thương là một điều hiển nhiên.
Đôi môi của trông mới thật dễ hôn . Đường Trâm vội dời tầm mắt chỗ khác.
“Hơn nữa... mấy đồng đội của cũng hạng xoàng .”
Đường Trâm ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như phát sáng ánh đèn đêm, đôi mắt to tròn ươn ướt chớp chớp: “Vậy giờ còn đến phòng thí nghiệm nữa ?”
Nhậm Ngôn Kinh trả lời mà hỏi ngược : “Em cùng ?”
Đi cùng ?
Chưa đợi Đường Trâm trả lời, Nhậm Ngôn Kinh tiếp: “Thôi bỏ , chân em tiện, đưa em về ký túc xá nhé.”
Trường của Đường Trâm là một trường đại học hạng hai, cách trường của nam chính quá xa. Tuy nhiên, xe của Nhậm Ngôn Kinh còn tới cổng trường, Đường Trâm đòi xuống xe.
Giờ ở cổng trường cũng là vắng bóng . Nếu để ai đó bắt gặp cô bước xuống từ xe của thì thực sự là tình ngay lý gian, giải thích xuể.
Cô ngại việc thấy, mà cô ngại chuyện ba tháng họ sẽ chia tay, lúc đó hai sẽ chẳng còn liên quan gì đến nữa. Thay vì để nhiều bàn tán, chi bằng ngay từ đầu hãy công việc giữ bí mật.
Sau khi xuống xe, Đường Trâm nén cơn đau ở cổ chân, rảo bước thật nhanh trong khuôn viên trường. Cho đến khi bóng lưng cô biến mất, Nhậm Ngôn Kinh mới đưa tay day day thái dương, hiểu tại cô cứ đòi xuống xe sớm như .
Làm bạn trai của cô, chẳng lẽ mất mặt đến thế ?
Nhậm Ngôn Kinh nghĩ mãi , bèn gạt sang một bên. Anh gọi điện cho đồng đội lái xe hướng về phía phòng thí nghiệm của trường.
Đường Trâm về đến ký túc xá liền mấy cô bạn cùng phòng “tra khảo” gắt gao. Họ thức đến tận nửa đêm cũng chỉ để phục kích cô.
“Được lắm Trâm ơi, dám âm thầm yêu đương mà một lời nào nhé. Khai mau, đối phương là ai? Học khoa nào? Tên gì? Cao bao nhiêu? Nặng bao nhiêu?”
Đường Trâm bật : “Điềm Điềm, đang điều tra hộ khẩu đấy ? Sao mà hỏi kỹ thế.”
Điềm Điềm kéo chiếc ghế sát gần hơn một chút: “Tớ chẳng qua là hóng hớt thôi mà.”
Hai cô bạn cùng phòng còn cũng cô với ánh mắt long lanh.
“Bọn tớ là đang kiểm tra giúp , xem xem nhân phẩm của đấy.”
Nhân phẩm của nam chính thì chắc chắn là vấn đề gì .
“Nói mà, tên là gì, bọn tớ quen đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/07.html.]
Đường Trâm lắc đầu: “Anh trường .”
“Hóa khoa Nghệ thuật Truyền thông của chúng ? Vậy ...”
Đường Trâm đang định tìm một cái cớ để lấp l.i.ế.m qua chuyện thì cô bạn biệt danh là Diệp T.ử bỗng nhanh mắt thấy chiếc vòng cổ tay cô: “Chiếc vòng lúc sáng ngoài mà, bạn trai tặng ?”
Điềm Điềm ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc, vội vàng nâng cổ tay Đường Trâm lên ngắm nghía: “Tớ chiếc vòng , mấy nghìn tệ lận đấy, tớ cũng thích lắm mà chẳng nỡ mua.”
Diệp T.ử cảm thán: “Trâm ơi, bạn trai hào phóng thật đấy.”
Đường Trâm chút lúng túng: “Cũng... cũng bình thường thôi mà.”
Mấy cô bạn cùng phòng đều là những giữ kẽ, thấy Đường Trâm bàn sâu về chuyện bạn trai nên họ liền chuyển chủ đề. Đường Trâm bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là khi cô rút điện thoại , thở đó nghẹn ở cổ họng.
Mẹ của nguyên chủ, ba đò cuối cùng cũng gả một gia đình giàu , gửi tin nhắn yêu cầu cô cuối tuần về nhà họ Chu. Nhà họ Chu chính là gia đình của chồng hiện tại của bà.
Đối với nguyên chủ mà , nhà họ Chu chẳng khác nào hang hùm miệng cọp. Sau khi xuyên qua, Đường Trâm cũng bài xích việc tiếp xúc với nhà của nguyên chủ.
Phải rằng, cô con gái thứ hai nhà họ Chu thầm thương trộm nhớ Nhậm Ngôn Kinh suốt bao nhiêu năm trời. Nếu để cô Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh đang hẹn hò, chẳng trời đất sẽ đảo lộn hết ?
Chương 6: Nổi nóng một chút
Cuối tuần, Đường Trâm vẫn về nhà họ Chu một chuyến.
Trước khi cô về, của nguyên chủ liên tục gọi những cuộc gọi đòi mạng, vẻ nếu cô về bà sẽ gọi mãi thôi. Cô cũng từng nghĩ là chặn cho xong, nhưng cô đoán nếu cô sẽ còn gặp rắc rối lớn hơn. Bởi vì phụ nữ chắc chắn sẽ trực tiếp đến tận ký túc xá trường tìm cô.
Khi cô về đến nhà, cha dượng ở đó, nhưng cả, chị hai và em trai út nhà họ Chu đều mặt, của nguyên chủ cũng đó.
Trong họ, lẽ chỉ bé Chu Út mới tám tuổi là thích cô nhất, thấy cô gọi “chị gái xinh ”.
Mẹ cô tỏ hài lòng, trực tiếp chất vấn: “Tại điện thoại?”
Đường Trâm cảm thấy đau đầu: “Điện thoại của con vô tình để chế độ im lặng nên thấy ạ.”
“Ngay cả chuyện nhỏ nhặt mà cũng , con xem con còn tích sự gì nữa?”
Đường Trâm đáp lời.
Cô hai nhà họ Chu bên cạnh cô với vẻ hả hê, còn cả họ Chu thì đang ghế sofa nhâm nhi cà phê, mắt dán c.h.ặ.t màn hình máy tính xách tay, mảy may liếc cô lấy một cái.
Trong cuốn tiểu thuyết ăn khách mà Đường Trâm xuyên , cả nhà họ Chu cũng miễn cưỡng xếp hàng nam phụ ba. Anh thầm yêu nữ chính, suốt chặng đường luôn bảo vệ cô, đầu tư cho cô mà giới hạn tiền, thể là vô cùng thâm tình.
Đường Trâm trò chuyện với 000: “ bắt đầu thấy tò mò về nữ chính đấy.”
“Vài tháng nữa là cô gặp cô thôi mà. Thực cũng chẳng gì đáng tò mò , cô cũng hai mắt, một mũi, một miệng thôi.”
Đường Trâm 000 cho phì . Giọng điệu của 000 mềm mại và đáng yêu, nó giúp xoa dịu tâm trạng căng thẳng của cô nhiều.
Cô cảm thấy thoải mái khi ở nhà họ Chu.