Cho đến khi chạy khỏi tòa nhà ký túc xá, cơn gió lạnh thổi tới, Đường Trâm mới bình tĩnh một chút. Cô giữ ý tứ, bước từng bước nhỏ tới mặt Nhậm Ngôn Kinh, ngước : “Sao tới đây?”
Nhậm Ngôn Kinh cúi xuống cô: “Anh sợ nếu tới, bạn gái sẽ chạy mất mất.”
Chạy mất thì cũng đến mức đó. Ít nhất là bây giờ cô sẽ chạy.
Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy cổ tay cô: “Đi thôi, đưa em chơi.”
Đường Trâm thể ngó lơ quầng thâm nơi đáy mắt , làn da trắng nên màu sắc đó càng hiện rõ. Cô chớp chớp mắt: “Bao lâu nghỉ ngơi?”
Nhậm Ngôn Kinh bàn sâu về chuyện , chỉ ngắn gọn: “Cũng lâu lắm.” Thực tế thì suốt ba ngày qua mới chỉ ngủ mười tiếng đồng hồ, trung bình mỗi ngày ngủ hơn ba tiếng một chút, mà còn là kiểu ngủ ngắt quãng, mỗi chỉ nửa tiếng.
Chủ nhật tuần tới là ngày diễn cuộc thi robot dành cho sinh viên đại học, những ngày và đồng đội liên tục tinh chỉnh chú robot dự thi tên là “Robert”. Ba ngày “Robert” gặp sự cố nghiêm trọng, cần rà soát từng một, đó là lý do đồng đội cứ liên tục gọi điện cho .
May mắn là sự cố giải quyết, hiện tại trạng thái của “Robert” định, thời gian rảnh rỗi sắp tới của sẽ nhiều hơn một chút.
Đường Trâm theo nam chính lên xe.
Hôm nay đổi sang một chiếc xe thể thao màu cam đỏ, so với chiếc xe màu đen đó, màu sắc của chiếc xe rực rỡ hơn hẳn.
Đường Trâm bỗng nảy sinh sự tò mò: “Ngoài em , còn cô gái nào khác từng ở ghế phụ của ?”
Nhậm Ngôn Kinh liếc cô một cái, khuôn mặt điển trai trong gian mờ ảo của xe như phát sáng. Đôi lông mày sâu thẳm, sống mũi cao v.út, đôi môi... trông thật dễ hôn.
“Chưa từng.”
“Ồ.”
Cô để nam chính lái xe mà bảo: “Chúng cứ trong xe một lát .” Nói xong, cô nghiêng đầu, dùng giọng điệu tinh nghịch : “Trông vẻ lâu nghỉ ngơi, em dám xe lái .”
Nhậm Ngôn Kinh bỗng bật : “Anh gọi tài xế lái hộ .”
Thực tế thì cũng dám lái xe đưa Đường Trâm chơi lúc , đúng là lâu nghỉ ngơi t.ử tế.
Đường Trâm nghiêng : “Hay là ngủ trong xe một lát .”
“Vậy còn em thì ?”
“Em sẽ canh cho ngủ.”
Nhậm Ngôn Kinh từ chối, gục xuống vô lăng và nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Lúc ngủ trông thật ngoan và trai quá chừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/10.html.]
Đường Trâm thở dài: “000 ơi, nữ phụ đúng là nữ phụ mà, nam chính cất công tới đây một chuyến chỉ để ngủ mặt nữ phụ thôi.”
000 lớn: “Cứ quen dần ạ. Hãy nghĩ theo hướng tích cực , cô là cô gái đầu tiên thấy dáng vẻ lúc ngủ của đấy.”
Đường Trâm: “...”
Chương 8: Cùng ngắm bình minh
Dù là chuyện gì nữa, hễ gắn thêm hai chữ “ đầu tiên” là cảm giác ý nghĩa khác biệt . Câu đó của 000 cứ vang vọng bên tai Đường Trâm.
Cô là cô gái đầu tiên thấy dáng vẻ lúc ngủ của nam chính.
Cô kìm mà ghé sát ngắm nghía Nhậm Ngôn Kinh. Nhìn ở cách gần, nhan sắc của nam chính vẫn cực kỳ đỉnh cao, hàng lông mi dài, làn da trắng ngần, khi ngủ trông thật tĩnh lặng.
Vẻ ngoài trông vẻ bình thản, điềm nhiên như mây trôi nước chảy, nhưng bên trong chắc hẳn vẫn mang theo sự kiêu hãnh và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Sự kiêu hãnh dành cho những chiếc xe thể thao, còn sự nhiệt huyết chắc hẳn là để dành cho nữ chính .
Nghĩ đến đây, Đường Trâm cũng chẳng còn tâm trí mà ngắm nam chính nữa. Trong xe yên tĩnh, khí trong lành, chỉ tiếng thở khẽ khàng lặng lẽ trôi qua.
Đường Trâm bất giác cũng thấy buồn ngủ, cô nhắn một tin cho bạn cùng phòng rằng tối nay lẽ cô về. Sau khi chào hỏi xong, cô cũng gục xuống ngủ .
Khi Đường Trâm tỉnh nữa thì là mấy tiếng đồng hồ đó. Cô mơ màng mở mắt thấy một khuôn mặt điển trai phóng đại ngay mắt. Thấy cô tỉnh dậy, Nhậm Ngôn Kinh lùi phía .
“Tỉnh ?”
Đường Trâm khẽ “ừm” một tiếng mơ hồ. Cô mới ngủ dậy nên giọng như tiếng mèo kêu, mềm mại, mang theo một phong thái nũng nịu tuyệt . Cô buồn nghĩ xem tại lúc nãy nam chính ghé sát đến thế, chỉ dụi dụi mắt hỏi: “Mấy giờ ?”
Chẳng cần điện thoại, Nhậm Ngôn Kinh liền ngay thời gian chính xác: “Ba giờ rưỡi sáng.”
Cô ngờ ngủ lâu đến thế.
Đường Trâm ngủ đến mức đau lưng mỏi gáy, gục xuống ngủ thực sự thoải mái chút nào. Cô liếc Nhậm Ngôn Kinh và khẽ hỏi: “Anh tỉnh lâu ?”
“Chưa lâu.” Thực Nhậm Ngôn Kinh tỉnh từ nửa tiếng , cứ thế ngắm cô suốt ba mươi phút. Anh bao giờ nghĩ rằng sẽ một ngày lãng phí thời gian chỉ để một . Điều đối với đây là thể tưởng tượng nổi.
Nửa giờ đồng hồ đối với thể nhiều việc . Thế nhưng thời gian ngày hôm nay dường như trôi qua nhanh một cách kỳ lạ. Hình như chỉ trong chớp mắt là ba mươi phút trôi qua .
Sau một giấc ngủ dài, cảm thấy tinh thần sảng khoái, sự mệt mỏi tan biến sạch sành sanh.
Anh đưa cho Đường Trâm một chai nước khoáng và : “Uống chút nước em.”
Đường Trâm đón lấy chai nước, cô mới ngủ dậy nên cả cứ lười biếng, bèn đưa ngược chai nước cho Nhậm Ngôn Kinh, uể oải : “Anh vặn nắp giúp em với.”
Nhậm Ngôn Kinh ngẩn , rõ ràng là từng nghĩ tới điều : “Xin em.” Lần , vặn mở nắp chai mới đưa nước cho Đường Trâm nữa.