Lê Nhiễm dường như sắp phát điên vì tức giận: “Nhậm Ngôn Kinh, cô hiểu gì về robot ? Cô tính toán những con phức tạp ? Cô mạch điện t.ử ? Cô chẳng một cái gì cả!”
“Cô cần những thứ đó.”
Lê Nhiễm với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Nhậm Ngôn Kinh, thể tỉnh táo một chút ?”
“Không thể.”
Lê Nhiễm lạnh một tiếng, cô kìm lòng đố kỵ mà thốt : “ giờ đây, cô mất tích .” Cứ thế mà biến mất một cách rõ lý do.
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên đáp: “Thì chứ?” Không đợi Lê Nhiễm tiếp, chậm rãi bồi thêm một câu: “ sẽ luôn chờ đợi cô .”
Dù là một năm, hai năm, ba năm chăng nữa... bất kể bao lâu, vẫn sẽ luôn, luôn chờ đợi cô về. Bất cứ khi nào cô ngoảnh , chắc chắn vẫn sẽ thấy đang đợi ở nơi cũ.
Chương 108 : Lòng thiên lệch
Đường Trâm nhất thời rơi trạng thái thẫn thờ. Chẳng rõ là khi cô rời khỏi vai nữ phụ thì sẽ còn bất kỳ liên quan nào đến nam chính nữa ? Tại chuyện diễn nhanh ch.óng như thế ?
Ba Thanh cũng lấy lạ vô cùng. Thân phận mà nó chọn cho Đường Trâm, theo lẽ thường thì cả đời cũng khó mà gặp nam chính . Vậy mà mới xa vài ngày, hai chung một chỗ . Chuyện quả thực là ai ngờ tới . Cuộc đối thoại phía bên vẫn tiếp tục vang lên.
Nhậm Ngôn Kinh dùng giọng điệu lạnh lùng : “ yêu cầu cô kể bộ diễn biến ngày hôm đó, từng chi tiết một, bỏ sót bất cứ điều gì.”
Thái độ tra hỏi như đối với một kẻ phạm tội khiến Lê Nhiễm thấy vô cùng bất lực: “Nhậm Ngôn Kinh, hãy tin , thực sự chẳng cô biến cả. thấy cô gửi xong tin nhắn bảo nước ngoài học tập là ngay, những chuyện xảy đó . Biết một ngày nào đó cô đột ngột xuất hiện bảo rằng đó chỉ là một trò đùa dai để dọa thôi thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/159.html.]
Nếu thì giải thích nổi cảnh tượng đó chứ? Khốn khổ là con ngõ chẳng máy . Hiện giờ cô còn đang thầm nghi ngờ rằng, việc Đường Trâm hẹn gặp cô ở đó vốn dĩ là một cái bẫy giăng sẵn, cốt để đẩy cô tình cảnh tình ngay lý gian như thế . Hiện tại cô đang là đối tượng công an theo dõi sát , chỉ vì cô là cuối cùng tiếp xúc với Đường Trâm.
“Cô sẽ bao giờ như .” Nhậm Ngôn Kinh khẳng định một cách chắc nịch. Đường Trâm vốn là mềm lòng và đầy thấu hiểu, cô thể nhẫn tâm chuyện khiến khác lo lắng đến mức chứ? Nhậm Ngôn Kinh lạnh lùng tiếp: “Đừng đem những suy nghĩ của cô áp đặt lên cô . Cô và cô khác .”
Nếu nhờ lời từ biệt trong giấc mơ, chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh tìm cách để đưa Lê Nhiễm tù . Dù thì cô cũng là động cơ và là kẻ tình nghi lớn nhất. Lê Nhiễm chỉ im lặng lời nào. Hai đó kết thúc buổi gặp mặt trong khí căng thẳng và đầy vẻ hậm hực. Lúc Lê Nhiễm rời , khuôn mặt cô xám xịt vì tức giận.
Cho đến khi Nhậm Ngôn Kinh khuất, Đường Trâm vẫn hề lên tiếng, cũng chẳng hề bước mặt . Cô lẳng lặng lắng tiếng bước chân của nhỏ dần tan biến hẳn trung. Đường Trâm nắm c.h.ặ.t hai bàn tay đặt lên đầu gối. Nếu dứt khoát chia tay, nhất là đừng đường đột xông cuộc sống của thêm một nào nữa.
Ba Thanh lên tiếng an ủi: “Trâm ơi, nam chính cũng chỉ thôi mà, hai mới xa vài ngày chứ vài năm . Nếu thực sự chờ đợi cô suốt bao nhiêu năm ròng rã thì lúc đó tao mới thực sự nể phục là một đàn ông chân chính! Hơn nữa giờ vai nữ phụ hết , nam chính và nữ chính thể bắt đầu phát triển tình cảm một cách tự nhiên , chuyện sẽ về đúng quỹ đạo thôi, nhưng đó còn là việc của chúng nữa.”
Đường Trâm ngập ngừng: “ mà... học kỳ tới, sẽ đến trường Trung học trực thuộc Đại học B để báo danh ...”
Ba Thanh trấn an: “Trâm ơi, hai học ở hai ngôi trường khác , khuôn viên trường rộng lớn đến thế, mà chạm mặt chứ.”
Đường Trâm chống cằm, giọng điệu đầy vẻ nghi ngại: “Thân phận mới của , liệu ai nảy sinh nghi ngờ gì ?”
“Trâm ơi đừng lo, phận mới của cô chắc chắn sẽ một lời giải thích vô cùng hợp tình hợp pháp!” Chẳng bao lâu Đường Trâm hiểu cái gọi là hợp tình hợp pháp là gì. Hệ thống chính sắp đặt một màn kịch nhận nhầm con từ lúc mới lọt lòng. Vì cô vẫn giữ nguyên cơ thể cũ, cô vẫn là chính , chỉ là cô vốn dĩ chẳng quan hệ m.á.u mủ gì với Đường cả. Năm xưa Đường và sếp Lưu trao nhầm con, và giờ đây thứ chỉ đơn giản là về đúng vị trí ban đầu mà thôi.
Việc học cấp ba cũng là ý của sếp Lưu, ông chê ngôi trường cũ cô học đủ nên thủ tục thôi học cho cô để cô ôn luyện thi đại học. Hệ thống chính âm thầm lo liệu xong xuôi thủ tục pháp lý mà hề thông báo cho Đường bất kỳ ai khác cả. Đường Trâm chỉ lặng , ngờ chuyện thể sắp xếp thỏa đến như . Vậy là phận mới của cô vững chắc. Sau dù tình cờ gặp nhóm Điềm Điềm, cô cũng cần giả vờ như quen nữa. như lời Ba Thanh , dù cô và Nhậm Ngôn Kinh sống chung một thành phố, nhưng chỉ cần cô chủ động lộ diện thì hai sẽ chẳng bao giờ cơ hội gặp . Cô thể bắt đầu một cuộc sống mới đầy tự do .
Khi còn nhiệm vụ , cả Đường Trâm và Ba Thanh đều trở nên rảnh rỗi lạ thường. Đường Trâm đón cái Tết đầu tiên tại ngôi nhà mới của , trong dịp Tết cô quen với ít bạn mới, và họ đều là những dễ mến. Đôi lúc cô vẫn chợt nhớ về Nhậm Ngôn Kinh cùng những em họ của , nhưng cả cô và Ba Thanh đều ăn ý bao giờ nhắc đến tên họ.