Đường Trâm mở điện thoại theo thói quen, nhưng chẳng thấy một tin nhắn nào từ Nhậm Ngôn Kinh, cảm giác hụt hẫng vô cùng. Kể từ khi mất mạng, cô cô lập với thế giới bên ngoài, cũng chẳng rõ giờ Nhậm Ngôn Kinh đang gì.
Dùng xong bữa sáng đơn sơ, cả nhóm rơi cảnh rảnh rỗi. Là học sinh nên họ phép tham gia cứu hộ mà chỉ cần bảo vệ bản an là giúp ích lắm . Đường Trâm bỗng chốc quá nhiều thời gian trống. Cô dứt khoát lấy giấy b.út để tiếp tục vẽ truyện tranh.
Lần cô vẽ về những sự kiện diễn trong vòng bán kết của cuộc thi robot quốc tế. Từng thước phim của ngày hôm đó hiện về mồn một trong tâm trí cô hệt như mới xảy ngày hôm qua . Cái ngày mà Robert biểu diễn trượt băng nghệ thuật xuất sắc giành ngôi quán quân, cái ngày mà Nhậm Ngôn Kinh chỉ uống một ly rượu say khướt đến mức nhận cô, nhưng vẫn luôn miệng khẳng định rằng cực kỳ thích cô, chỉ cần thấy cô là thấy rung động ... Còn cái nhiệm vụ tỏ thái độ khó chịu với thì cô vẫn mãi thể thành nổi.
Mỗi khi vẽ mệt cô dừng tay nghỉ ngơi và trò chuyện với Ba Thanh. Đường Trâm chống cằm thẫn thờ: “Ba Thanh , nếu ngày đó khi chia tay mà Trâm Ngoan tìm thấy , chắc hẳn mỗi ngày trôi qua của đều sẽ tẻ nhạt như lúc đây nhỉ.”
Họ chỉ còn giữ những mảnh ký ức hữu hạn, tuyệt nhiên bao giờ thêm những kỷ niệm mới cùng nữa.
Hệ thống hỏi khẽ: “Trâm ơi, nếu cuộc đời nam chính, cô liệu thấy hạnh phúc ?”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi: “Dường như là vui vẻ như từng tưởng tượng.”
Ngay cả trong quãng thời gian xa cách đây, thỉnh thoảng cô vẫn bắt gặp tin tức về Nhậm Ngôn Kinh ở đó. Ví dụ như việc giành giải nhất cuộc thi toán khó tại trường B, đ.á.n.h bại cả nữ chính. Hay như việc các diễn đàn sinh viên, vẫn ngớt lời khen ngợi vẻ điển trai của . Hay những cuộc bàn luận xôn xao về việc khi nào sẽ nước ngoài du học. Anh luôn là tâm điểm của sự chú ý, là luôn tỏa sức hút tự nhiên.
Thế nhưng kể từ khi mất mạng internet, Nhậm Ngôn Kinh hệt như biến mất khỏi thế giới của cô. Cô còn nhận bất kỳ thông tin mới nào về nữa. Chẳng rõ hiện giờ , cuộc sống . Hóa cái sự thản nhiên đây của cô chỉ là vì cô chắc vẫn thể theo dõi từ xa. Một khi sợi dây liên lạc cắt đứt, họ dường như thực sự trở thành hai dưng xa lạ.
Đường Trâm lờ mờ nhận rằng, trạng thái mất điện mất mạng lúc mới thực sự là khung cảnh chân thực nhất của một cô nữ phụ khi chia tay với nam chính. Không còn bất kỳ liên quan nào, vĩnh viễn bao giờ gặp nữa. Thế nhưng mạch truyện dường như bắt đầu những ngã rẽ bất ngờ từ một thời điểm nào đó mà cô …
chương 143 : vĩnh viễn buông tay
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/213.html.]
Đáng lẽ cô nên thêm bất cứ tin tức gì về nữa mới đúng, nhưng Đường Trâm phát hiện thể nắm bắt tin tức của Nhậm Ngôn Kinh ở bất cứ . Đáng lẽ hai nên gặp , nhưng đúng ngày xem biểu diễn robot, cô Trâm Ngoan bắt quả tang ngay tại trận.
Nếu sự so sánh, cô sẽ chẳng nhận điều gì bất thường. Thế nhưng khi đặt lên bàn cân, cô mới bàng hoàng nhận quãng thời gian hai chia tay, cuộc sống của cô thực sự chẳng hề khó khăn như cô vẫn tưởng. Thậm chí còn hơn cả lúc nhiều. Hiện giờ nơi đây đang mất điện mất mạng, thể nhận bất kỳ tin tức nào từ bên ngoài, thời gian bỗng chốc trở nên trôi chậm chạp vô cùng.
Chẳng bạn nào xung quanh cô thích nghi với cuộc sống thiếu vắng internet, và điều khiến họ lo lắng hơn cả là trận lũ quét bao giờ mới chịu dừng . Chuyến thực tế vốn dự định kéo dài ba ngày trận thiên tai cho đảo lộn . Tâm trạng của ngày càng trở nên cáu bẳn, nhưng thực tế tính từ lúc đặt chân đến đây cho tới khi lũ tràn về, cho đến tận bây giờ, mới chỉ trôi qua vỏn vẹn hai mươi tiếng đồng hồ.
Khi Ba Thanh thông báo mới chỉ qua hai mươi tiếng, ngay cả Đường Trâm cũng dám tin tai : “Vậy mà vẫn đầy một ngày ?”
Hệ thống đáp lời: “ là như đấy Trâm ơi. Nếu cô thấy mệt thì hãy cố gắng nghỉ ngơi thêm một chút .”
Đêm qua cô mới chỉ chợp mắt đầy bốn tiếng đồng hồ. Thế nhưng Đường Trâm chẳng tài nào ngủ nổi. Dù bên cạnh bạn bè, thầy cô, nhưng trái tim cô vẫn hệt như đang lơ lửng giữa trung, bồn chồn yên. Trận lũ quét dữ dội khiến cô thấy vô cùng sợ hãi khi ở trong một môi trường lạ lẫm và thiếu an như thế . Tuy , cô hề để lộ sự yếu đuối đó mặt Vấn Vấn, vì cô bạn còn nhỏ tuổi hơn và cũng đang run.
Vấn Vấn tiến kéo nhẹ tay áo cô, khẽ: “Trâm ơi, ngủ cùng tớ thêm một lát nữa .”
Đêm qua bạn cũng chẳng ngủ ngon giấc. Đường Trâm nỡ từ chối nên gật đầu đồng ý ngay. Hai cô gái trong chiếc lều dựng tạm bợ, điều kiện vô cùng thiếu thốn nhưng cả hai đều một lời than vãn. Đường Trâm đeo tai chống ồn, trằn trọc trong lều, xoay bao nhiêu mới dần dần chìm giấc ngủ chập chờn.
Chẳng rõ ngủ bao lâu, cô đ.á.n.h thức bởi giọng ồn ào đầy vẻ phấn khích của Ba Thanh.
“Trâm ơi... mà... đến kìa.”
Cô lầm bầm hỏi : “Ai đến cơ chứ?”