Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 31.

Cập nhật lúc: 2026-03-08 20:30:36
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Trâm c.ắ.n môi lắc đầu. Phản ứng của nam chính khác với những gì cô tưởng tượng thế ? Họ rõ ràng là mới cãi xong mà! Thế nhưng hiện tại hành xử như thể từng chuyện gì xảy . Hơn nữa cô đá Puppy một cái, thể hiện đúng chất nữ phụ tâm cơ, chắc chắn ai đó nhận chứ nhỉ?

Trương Miễn cúi xuống Puppy, giọng điệu nghiêm túc: “Puppy, mày hả? Sao lúc nãy chị dâu vấp ngã thế?”

Khuôn mặt của Puppy đầy vẻ ngơ ngác. Chú ch.ó thật bất lực, thật nhỏ bé và thật đáng thương. Robert ở bên cạnh cũng hùa theo, dùng giọng cơ khí phát : “Puppy, mày nên xin .”

Trương Miễn gật đầu lia lịa: “ đấy Puppy, mày xin chị dâu . Chị mày ngã nên đau tay lắm đấy. Bây giờ mày nên gì nào?”

Puppy vẫn thể tương tác bằng tiếng , cũng thể chuyện, nó chỉ thể sủa về phía Đường Trâm ba tiếng gâu gâu gâu coi như là lời xin .

Đường Trâm: “???”

Rõ ràng là cô đá Puppy vấp ngã, cuối cùng là Puppy xin cô. Chuyện đúng ?!

Chương 22 : Sao

Đường Trâm cảm thấy vô cùng tội . Rõ ràng chuyện chẳng liên quan gì đến Puppy cả, nó chỉ là một chú ch.ó cơ khí vô tội, mà giờ sủa vang để xin cô. Cảm giác hệt như cô đang bắt nạt trẻ con . Đường Trâm cúi , đưa tay ôm lấy đầu gối, mái tóc mềm mại xõa xuống bên má, cô khẽ : “Xin mày nhé.”

Ba chữ là cô với Puppy, cho dù nó chỉ là một chú ch.ó máy. Nhậm Ngôn Kinh nâng khuôn mặt cô lên, khẽ nhíu mày: “Sao ?”

Chính Đường Trâm cũng nhận . Ba Vòng lí nhí : “Trâm ơi ? Có nhiệm vụ khó quá ? Không mà, nhiệm vụ thành , nếu thấy khó quá thì bỏ qua cũng mà.”

Mỹ nhân rơi lệ đúng là một cảnh tượng tuyệt . Đặc biệt là với Đường Trâm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đọng một giọt lệ trong suốt, khiến cô thêm phần mong manh, tựa như một con b.úp bê xinh ai đó hỏng.

Ánh mắt Nhậm Ngôn Kinh tối sầm . Các đồng đội , ăn ý mà nhường gian phòng thí nghiệm cho hai họ, Trương Miễn thậm chí còn tinh ý đóng cửa phòng thí nghiệm .

Đường Trâm cũng rõ tại thấy buồn. Có lẽ vì xuyên sách cắm đầu nhiệm vụ, cũng lẽ vì thế giới đối với cô vẫn còn quá đỗi xa lạ. Tất nhiên lý do trực tiếp nhất chính là vì để thành nhiệm vụ mà cô nhẫn tâm đá một chú ch.ó máy vô tội. cuối cùng chú ch.ó máy đó sang xin cô. Cô bắt buộc đóng cho tròn vai một nữ phụ tâm cơ, nông cạn và ngu , nhưng dường như cô cũng tệ hại. Cô chẳng việc gì nên hồn cả.

Nhậm Ngôn Kinh dùng ngón tay lau giọt lệ mặt cô: “Puppy là robot bầu bạn, về lý thuyết mà , bất kể chuyện gì xảy , nó cũng phép gây bất kỳ rủi ro rắc rối nào cho chủ nhân của .”

“Dù hiện tại nó chỉ là một sản phẩm thiện, nhưng lời xin cần thiết thì vẫn .”

“Chẳng lẽ đợi đến khi đưa thị trường mới chờ khách hàng khiếu nại ?”

Đây là đầu tiên Nhậm Ngôn Kinh giải thích nhiều như . Bình thường hiếm khi một tràng dài, nhưng lúc phá vỡ nguyên tắc vốn của . Nhậm Ngôn Kinh vẫy tay gọi Puppy: “Lại đây, đây dỗ dành bé cưng của chúng cho cô vui nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/31.html.]

Puppy bước những bước chân cơ khí lạch cạch lạch cạch tới mặt Đường Trâm, cái đầu máy ghé sát chân cô, khẽ cọ cọ một cái. Puppy thực sự là ngoan quá mất! Cái cũng quá thông minh đấy! Đây mà vẫn chỉ là sản phẩm thiện ? Vậy thì bản chính thức sẽ còn thông minh đến nhường nào nữa?

Đường Trâm càng nhận thức rõ ràng hơn về trình độ lợi hại của Nhậm Ngôn Kinh và đồng đội của . Họ thực sự quá giỏi. Puppy cũng tuyệt vời quá chừng.

“A a a a a nam chính bảo chú ch.ó máy đến dỗ dành cô kìa!”

“Ngọt quá mất, ngọt quá mất thôi!”

“Trâm ơi, sắp sự ngọt ngào cho choáng váng !”

Đường Trâm: “...”

Trong lúc Trương Miễn và mấy đồng đội đang đợi ở bên ngoài, họ cứ liếc mắt hiệu với .

“Chị dâu đúng là xinh thật đấy.”

“Hôm nay chị dâu chịu ấm ức , cả tay cũng thương nữa.”

“Thuật toán của Puppy vẫn cần cải tiến thêm, phạm cái đáng như .”

“Nói cũng , chị dâu còn giúp chúng một việc lớn đấy chứ.”

Thẩm Thuyên Lễ hì hì: “Các xem sếp Ngôn và chị dâu đang gì ở bên trong thế nhỉ?” Nói xong, nháy mắt về phía phòng thí nghiệm với vẻ mặt đầy gian xảo.

Trương Miễn hai tay đút túi quần tựa lưng tường, cũng khẽ mỉm theo: “Đây là phòng thí nghiệm đấy, đội trưởng là chừng mực như , các nghĩ sẽ gì chứ?” Cùng lắm cũng chỉ là an ủi vài câu thôi.

Mọi cũng chỉ thuận miệng trêu đùa vài câu, họ vẫn tin tưởng nhân phẩm của Nhậm Ngôn Kinh. Trong phòng thí nghiệm camera giám sát, bản Nhậm Ngôn Kinh trách nhiệm và chừng mực, sẽ những hành động thiếu tế nhị. Trong lúc họ đang trò chuyện, bỗng nhiên một giọng nữ vang lên gần đó.

“Chào , cho hỏi đây là đội Future ạ?”

Nhóm của Trương Miễn theo phản xạ ngẩng đầu về phía cô gái lên tiếng. Đó là hai cô gái, đều thuộc kiểu mỹ nhân thanh tú, trong đó một cô gái để mái tóc màu xanh băng vô cùng nổi bật.

Trương Miễn bước khỏi nhóm đồng đội và hỏi: “ , cho hỏi hai bạn chuyện gì ?”

Ánh mắt Lê Nhiễm lướt qua gương mặt họ nhưng tìm thấy khuôn mặt mà mong , cô quanh quất: “Đội trưởng của các bạn ở đây ?”

Loading...